-
4 sai lầm khi dùng bình giữ nhiệt có thể biến vật dụng quen thuộc thành mối lo cho sức khỏe -
Lén gửi 10 triệu cho bố ruột chữa bệnh, tôi sững người trước phản ứng và quyết định từ mẹ chồng lẫn thái độ của chồng -
Triệu Vy sau 5 năm bị phong sát: Từ đỉnh cao danh vọng đến cuộc sống chật vật vì nợ nần -
Bi kịch từ mâu thuẫn gia đình dai dẳng: Con dâu dùng hai con dao đoạt mạng mẹ chồng lúc rạng sáng -
Tô Ngọc Viên Minh: Điểm tựa tri thức và cuộc sống kín tiếng phía sau sân cỏ của Công Phượng -
5 xe tông liên hoàn trên cao tốc vì không giữ khoảng cách an toàn -
6 loại đồ uống không nên dùng khi cơ thể bị mất nước, thiếu nước -
Xe khách 20 chỗ chở hơn gấp đôi số người quy định, tài xế và hợp tác xã bị phạt 174 triệu đồng -
Bộ Y tế cảnh báo nguy cơ ngộ độc sau mưa lũ, yêu cầu kiểm soát chặt thực phẩm -
Mẹ chồng từng ngán ngẩm vì con dâu lười, đến khi đổ bệnh mới bật khóc vì một câu nói
Tâm sự
25/11/2017 18:23Lá thư của mẹ chồng đặt dưới gối làm tôi bật khóc
Tôi năm nay 28 tuổi, tôi quen biết chồng qua một đám cưới. Sau khi trao đổi số điện thoại, gặp gỡ vài lần, tôi cảm thấy tôi và anh ấy khá hợp nhau. Sau 2 năm hẹn hò, chúng tôi quyết định làm đám cưới nhưng gia đình chồng không mấy chấp thuận.
Bố chồng nói không thích tôi vì mẹ tôi là mẹ đơn thân, còn tôi là con hoang, không có bố từ nhỏ. Mẹ chồng thì chê rằng tôi quá thấp, chỉ có 1m5 trong khi chồng tôi cao 1m75, ngời ngời phong độ. Bà nói rằng 2 chúng tôi không cân xứng với nhau, cưới nhau về sẽ không có hạnh phúc. Mặc dù chồng tôi đã hết lời giải thích rằng chuyện cô ấy không có bố chẳng liên quan gì đến chuyện hôn nhân của chúng tôi cả. Bố chồng tôi rất nghiêm khắc nhưng mẹ chồng tôi lại là người dễ mủi lòng, khi chồng tôi nói khéo, bà đành miễn cưỡng chấp thuận.
Trong ngày ăn hỏi, mẹ chồng tôi nói với mẹ tôi 1 câu làm tôi không bao giờ quên: “Vì con chị đang có bầu nên nhà tôi mới phải cưới, chứ không thì không bao giờ. Đẹp trai, sáng sủa, công việc ổn định như con tôi thì kiếm đâu chả được vợ.”
Sau khi gia đình đồng ý chuyện hôn sự của chúng tôi, chồng tôi đã xin ra ở riêng ngay từ đầu vì anh sợ chuyện ở chung sẽ phức tạp. Chồng tôi kể rằng, từ ngày anh ấy xin cưới, nhà chồng tôi ngày nào cũng họp, người ra người vào, mọi người bàn tính như đại hội. Mọi người chê bai, chì chiết tôi rất nhiều nhưng trước sự cương quyết của anh, gia đình chồng đành đồng ý. Mặc sức ép từ gia đình, chồng vẫn rất yêu thương tôi, anh thường nói rằng: “Em đừng lo, em sống với anh, không phải sống với gia đình anh.”
Sau khi cưới, do cơ địa yếu, tôi bị ra máu nhiều, bác sỹ nói rằng tôi bị động thai nhẹ. Tôi phải nghỉ làm, nằm bất động trên giường 1 tháng để dưỡng thai. Chồng tôi sốt sắng gọi mẹ chồng tôi ra chăm sóc.
Khác với những nàng dâu khác, khi mới về nhà chồng thường nịnh nọt, lấy lòng mẹ chồng, tôi vẫn giữ mối ác cảm với mẹ chồng và gia đình nhà chồng từ sau vụ cưới xin. Bản thân tôi nghĩ rằng: “Họ đã có ác cảm với mình thì mình có làm gì cũng vậy nên không cần phải thể hiện.”
Khi mẹ chồng đến nhà tôi ở, tôi thường xuyên tỏ ra khó chịu, tôi chỉ lầm lì thu mình trong phòng và chẳng mấy khi nói chuyện với mẹ. Đồ ăn của mẹ nấu cho tôi, tôi cũng không cảm thấy hợp khẩu vị nên tôi chỉ ăn lấy lệ, cho qua. Khi chồng tôi nói rằng mẹ phàn nàn vì tôi quá ít nói, chẳng hay nói chuyện gì với mẹ, tôi chỉ bao biện rằng tôi mệt và chẳng biết nói gì. Mẹ chồng để ý thấy rằng tôi đang bầu bí nhưng ăn rất ít đã mua thêm đồ tẩm bổ về cho tôi ăn. Có lần vì không muốn ăn mà vẫn bị mẹ ép, tôi đã cáu gắt với mẹ. Lúc đó, tôi thấy bà rơm rơm nước mắt.
Đêm đó, tôi thỏ thẻ với chồng nói rằng muốn về ở ít ngày với mẹ đẻ vì ở đây tôi cảm thấy hơi khó chịu, tâm trạng không thoải mái, sợ gây ảnh hưởng đến thai nhi. Chồng tôi lúc đầu tỏ ý phản đối vì muốn tôi ở cùng với mẹ chồng ít bữa nhưng sau khi tôi nịnh nọt thì cũng nói rằng sẽ thưa chuyện với mẹ.
Không biết tối đó, mẹ chồng tôi có nghe thấy điều gì hay không mà sáng hôm sau, tôi thấy bà thu dọn quần áo, nói rằng cần về quê có việc gấp. Khi chồng tôi gặng hỏi chuyện gì thì bà không nói mà chỉ hối thúc chồng tôi đưa bà ra bến xe. Mẹ chồng đi rồi, tôi tuy có chưng hửng nhưng cũng thở phào.
Khi tôi trở lại phòng để dọn dẹp thì bất ngờ thấy một lá thư dưới gối. Trong thư, mẹ chồng tôi viết: “Gửi Kiều Anh. Mẹ biết trước giờ mẹ có nói, có làm nhiều điều khiến con bị tổn thương. Sau tất cả, mẹ biết con là một cô gái tốt. Mẹ có chút tiền tiết kiệm dành riêng cho con. Sau khi con sinh con, nếu muốn mẹ sẽ đến chăm sóc con.”
Sau khi đọc xong lá thư, tôi cảm thấy khóe mắt cay cay. Phải chăng tôi không chịu mở lòng, tôi quá cố chấp nên mẹ chồng tôi mới bỏ đi như thế?
Theo Lan (Dân Việt)
- Chủ tịch ACB Trần Hùng Huy khoe ảnh đi học tại Đại học danh giá Oxford (57 phút trước)
- Ukraine tung hàng trăm UAV tập kích quy mô lớn vào thủ đô Moskva trong ngày Nga bầu cử (1 giờ trước)
- Lời khai rùng minh của nghi phạm sát hại bạn gái người Thái Lan, cho thi thể vào vali rồi giấu trong tủ đông công ty (2 giờ trước)
- Nam Trung Bộ và Nam Bộ đối mặt đợt mưa lớn diện rộng, có nơi vượt ngưỡng 400 mm (2 giờ trước)
- Những tình tiết bất thường trong vụ phát hiện xương người trong xe bán tải ở Vĩnh Long (2 giờ trước)
- Bộ trưởng GD-ĐT nhận trách nhiệm vụ thiếu sách giáo khoa, cam kết không tái diễn (2 giờ trước)
- Nghệ An: Mở đường, làm cầu tạm tiếp tế cho hơn 1.100 dân bị cô lập do sạt lở núi (2 giờ trước)
- Houthi tuyên bố tấn công "các vị trí nhạy cảm" ở thủ đô Saudi Arabia (3 giờ trước)
- Nghi án nam sinh lớp 12 bị đâm gục do vô tình đi ngang qua khu vực "hỗn chiến" (4 giờ trước)
- Nhiều người mua iPhone Duo rồi thất vọng, muốn trả lại ngay lập tức: Sự thật ra sao? (4 giờ trước)