-
Bà Võ Thị Ánh Xuân tái đắc cử Phó Chủ tịch nước -
Ông Nguyễn Văn Quảng làm Chánh án TAND Tối cao -
Ông Lê Minh Hưng được bầu giữ chức Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2026-2031 -
Người đàn ông bất ngờ đánh đập học sinh tại tiệm tạp hóa ở Huế: Lộ diễn biến khiến nhiều người chú ý -
Nghịch lý tại Bảo Tín Minh Châu: Khách vẫn chen chân giao dịch sau "cơn lốc" khởi tố lãnh đạo -
Mối quan hệ 2 phụ nữ đánh nhân viên gác tàu ở Đà Nẵng, thái độ thiếu hợp tác khi công an làm việc -
Phim giờ vàng gây tranh luận vì lời thoại "mày - tao" giữa hai chị em -
TPHCM: Nam sinh mất liên lạc sau khi rời phòng trọ, phát hiện xe máy và balo gần cầu Phú Mỹ -
Tình trạng sức khoẻ 11 nạn nhân vụ xe khách lao xuống vực ở Lâm Đồng, danh tính 2 trường hợp nguy kịch? -
“Các bà giúp việc bây giờ ngáo giá?”: Đòi 12-15 triệu bao ăn ở, người học đại học lương 8 triệu gây tranh cãi
Tâm sự
24/08/2018 16:16Lần đầu tiên dẫn con về quê nội sau 6 năm, tôi thề sẽ không có lần thứ 2 sau những chuyện họ đã làm với con gái tôi
Cách đây 6 năm, vợ chồng tôi và nhà nội đã gay gắt với nhau. Nguyên nhân vì chồng tôi là con trai một, là cháu đích tôn của dòng họ. Nhưng chúng tôi lại làm ở thành phố, cách nhà chồng đến 45km. Tôi cũng là con gái duy nhất của bố mẹ. Thế là tôi bàn với chồng chuyện mua nhà ở thành phố để ở, sau này già thì về quê.
Nhà chồng tôi vin vào việc đó để nói tôi điêu ngoa, dắt mũi chồng. Thấy tôi đi làm xa bất tiện, mệt mỏi, chồng tôi xuôi theo và chúng tôi quyết định về phố ở. Từ đó, nhà chồng hễ nhắc tới tôi là tỏ thái độ khinh thường, căm ghét. Họ còn từ mặt cả chồng tôi vì tội nghe lời vợ.
Suốt 6 năm như thế, hàng tháng tôi vẫn gửi tiền, quà về cho bố mẹ chồng nhưng không về. Ngay cả khi tôi sinh con, nhà chồng cũng chẳng có ai hỏi han tới tôi cả. Họ làm như tôi không tồn tại trên đời vì dám cướp mất cháu đích tôn của họ. Vậy thì tôi về để làm gì?
Tuần trước, chồng tôi buồn bã nói bố chồng tôi bị bệnh, muốn được gặp con gái tôi. Nghĩ thời gian cũng lâu rồi nên tôi đồng ý cùng chồng đưa con về quê.
Không ngờ, khi thấy tôi dắt con gái vào cổng, mẹ chồng tôi đã nhăn mặt rồi nói rõ to: "Mày về thì về một mình thôi, sao còn dẫn 'mẹ' mày về thế?". Tôi nghe mà tức điên. Tuy vậy, tôi vẫn dằn lòng thưa dạ cho phải phép. Trước lời thưa của tôi, mẹ chồng cũng chỉ bĩu môi.
Mấy chị chồng nghe nói tôi về cũng kéo nhau sang. Mà có phải sang để hỏi thăm tôi đâu, sang để cạnh khóe tôi đó chứ. Thấy tôi ngồi trên ghế salon, chị cả nói: "Ối dào, bố chồng bệnh nằm liệt giường mới thấy con dâu về thăm". Chị khác tiếp lời: "Ông bà tổ tiên nó còn chẳng coi trọng thì nói gì đến bố mình". Chồng tôi cũng bực mình, bảo họ im đi, họ mới cay cú im miệng.
Họ ghét tôi nên ghét lây luôn con gái tôi. Thấy con bé mũm mĩm, trắng trẻo, ăn mặc sang trọng, họ nói thì thầm nhưng đủ cho tôi nghe thấy: "Đúng là con thành phố nhỉ? Hình như nó béo phì rồi, nhìn hai cái má muốn chảy xệ luôn kìa. Về quê thăm ông bệnh mà cứ diện như đi sàn diễn ấy. Không có ý thức gì cả". Ngồi nói chuyện với bố chồng mà máu trong người tôi cứ sôi lên sùng sục.
Đến giờ ăn trưa, tôi đi tìm mãi, gọi mãi mà không thấy con bé đâu. Con bé là nguồn sống của tôi nên tôi phát hoảng lên, chạy khắp nơi tìm kiếm. Mấy người chị chồng chẳng những không tìm giúp tôi mà còn thờ ơ ngồi ăn cơm. Họ còn bảo chắc con bé thấy ở quê lạ nên đi chơi đâu đó rồi.
Mãi đến khi ra nhà vệ sinh nằm cách xa nhà, tôi mới nghe thấy tiếng con bé khóc gọi mẹ. Tôi tìm cách mở cửa ra thì thấy con ngồi khóc lóc thảm thiết dưới nền nhà. Sau khi qua cơn hoảng sợ, tôi hỏi han thì con bé mới kể. Thì ra nó đau bụng, muốn đi vệ sinh nên nhờ chị cả tôi dẫn đi. Theo thói quen, con bé chốt cửa lại. Không ngờ chốt cửa hư nên con bị nhốt luôn trong ấy.
Điều làm tôi tức giận nhất chính là chị cả, người đã dẫn con tôi đi vệ sinh. Rõ ràng biết tôi đi tìm con, biết bé bị nhốt trong nhà vệ sinh mà vẫn thờ ơ ngồi ăn cơm. Tôi bế con vào nhà, vừa đi vừa khóc cùng con. Nếu nhà vệ sinh không hở một bên trần nhà sau bão thì chắc con gái tôi đã không sống nổi rồi. Để không bị giận quá mất khôn, lại nói những câu khiến chồng khó xử, tôi gọi anh chở ngay mẹ con tôi về thành phố.
Thế đó, sau 6 năm, tôi đã nhún nhường về quê thăm họ. Đáp lại là sự lạnh nhạt, thờ ơ của họ. Tôi thề sẽ không bước chân về đó thêm một lần nào nữa. Chỉ là tôi thương chồng. Anh đứng giữa vợ con và nhà nội sẽ rất mỏi mệt. Tôi phải làm gì để anh thấy nhẹ nhàng hơn đây? Còn chắc chắn tôi sẽ không thỏa hiệp với nhà chồng nữa.
Theo Trúc My (Helino)
- Máy bay “Ngày tận thế” Mỹ bất ngờ xuất hiện gần trung tâm chỉ huy hạt nhân (07/04/26 23:19)
- Lãnh đạo Nga và Trung Quốc gửi điện mừng tới Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm (07/04/26 22:39)
- Bắt giữ quản trị viên loạt fanpage lớn tại Hải Phòng vì hành vi cưỡng đoạt tài sản (07/04/26 22:22)
- Nhiều địa phương ghi nhận nền nhiệt vượt 40 độ C trong đợt nắng nóng diện rộng (07/04/26 22:10)
- Cựu lãnh đạo Cao su Việt Nam thừa nhận nhận tiền, khai muốn trả lại 200.000 SGD nhưng "doanh nghiệp từ chối" (07/04/26 21:56)
- Người đàn ông tát thai phụ trong bệnh viện là chồng nạn nhân (07/04/26 21:26)
- Doanh nghiệp Indonesia thâu tóm Bibica, hoàn tất thương vụ hơn 2.600 tỷ đồng (07/04/26 20:44)
- Đọ súng gần lãnh sự quán Israel tại Thổ Nhĩ Kỳ, nhiều người bị thương (07/04/26 20:40)
- Mỹ không kích đảo Kharg, tổng thống Trump đe dọa: "Cả một nền văn minh sẽ chết trong đêm nay" (07/04/26 20:00)
- Harry Maguire chính thức ký hợp đồng mới, đập tan tin đồn rời MU (07/04/26 19:30)