-
Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 -
Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội?
Tâm sự
09/06/2016 16:45Sau 15 năm tôi vẫn sợ đàn ông vì từng bị dâm ô
![]() |
Tôi đã quá chai lỳ với những cơn tức giận của mẹ, cũng như những trận cuồng nộ của ba. Chỉ cần tôi không ngoan, hoặc có hành động không giống với một đứa trẻ ngoan trong mắt bố mẹ, ngay lập tức phải chịu những trận đòn thừa sống thiếu chết của ba. Bụi tre ở trước nhà cứ liên tục bị bẻ cành, có lần tôi bị ba đánh đến nôn thốc ra giường. Thế nên cũng không có gì khó hiểu khi tôi hoàn toàn xa cách với gia đình, đến tận khi tôi học hết cấp 2, mỗi ngày tôi cũng chỉ nói với ba mẹ được mấy câu: “Thưa ba mẹ con đi học”, “Chào ba mẹ con đi học về”, “Mời ba mẹ ăn cơm”; còn lại đều là khoảng thời gian tôi lầm lũi một mình.
Có lẽ mọi người đang đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc tôi đã gặp chuyện gì? Đơn giản là tôi bị dâm ô bởi những anh học lớp 12 lên nhà tôi ở trọ. Năm tôi học lớp 3, buổi chiều bố mẹ đều đi làm, hai chị em ở nhà với một “anh lớn”. Chiều đó cũng sẽ như bao chiều khác, nếu em tôi không bị quả trứng cá mắc trong mũi, hắn ta luống cuống chở em tôi xuống nhà bác, để bác lấy trứng cá ra. Để em tôi ở chỗ bác, hắn về nhà một mình, ôm lấy tôi ngồi trên giường. Một đứa trẻ non nớt vốn chỉ biết nghe lệnh cũng không kháng cự, để mặc hắn ôm trong lòng. Bất ngờ hắn sàm sỡ, tôi hoang mang, lo sợ, muốn vùng ra nhưng không vùng được, trong đầu cứ nghĩ: “Nhất định về sẽ nói cho mẹ biết, nhất định”.
Đến khi mẹ về, tôi lại không dám nói, chẳng hiểu gì sao, tôi mơ hồ nghĩ nói với mẹ cũng chẳng được gì. Nhưng những lần sau tôi biết hắn, hôm sau lúc em tôi ngủ, hắn lại định giở trò nhưng tôi bỏ chạy, nhất định không tới chỗ hắn nữa. Mặc dù lúc bé tôi không bao giờ ngủ trưa nhưng để tránh né hắn, tôi leo lên giường đi ngủ, đơn giản nghĩ ngủ rồi hắn sẽ không làm được gì tôi nữa. Tôi nhắm mắt vờ ngủ, thấy hắn thi thoảng lại đến gần cửa phòng ba mẹ, vén tấm mành che trước cửa phòng lên rồi nhìn vào, tôi mơ hồ nhận ra có gì không đúng. Không hiểu không đúng ở chỗ nào, dường như không kiềm chế được, hắn đã sàm sỡ tôi.
Tôi biết mình bị xâm hại, nhưng rốt cuộc vẫn không lên tiếng. Sau vài lần như thế tôi vẫn im lặng. Lớn hơn một chút, tôi biết đến tội “Hiếp dâm”, vẫn ngu ngơ nghĩ rằng mình đã bị “Hiếp dâm”, cảm giác không còn là một đứa con gái còn trinh, cảm giác mình là một đứa con gái bị vẩy đục đeo bám tôi đến tận năm lớp 12. Tôi, một đứa chỉ bị dâm ô, nhưng lại nghĩ mình đã bị cưỡng bức, để sự đau đớn về tấm thân không trong trắng ở trong lòng, mỗi lần đụng đến là mỗi lần nhói đau rồi cứ lặng lẽ khóc một mình. Cho đến tận khi tôi vào đại học, học luật hình sự, đọc hồ sơ án, đọc tình tiết bản án và bản hỏi cung, tôi mới biết ngày đó mình chưa bị xâm hại, mới chỉ là bị dâm ô. Nhưng cái tiềm thức bị xâm hại nuôi dưỡng trong người bấy lâu nay vẫn không thể xóa ngay được.
15 năm qua đi, tôi vẫn rất sợ đụng chạm vào người đàn ông. Bạn ba tôi đến chơi nhà, bắt tay một cái, tôi liền vào nhà tắm để kỳ cọ bàn tay thật sạch. Đi học lên xuống cầu thang đụng phải nhau, tôi liền đưa tay lên phủi thật nhiều lần cánh tay, bả vai nơi đã bị đụng chạm. Tôi cảm thấy sợ và khiếp hãi với mọi người xung quanh, kể cả ba ruột đụng vào người tôi cũng giật mình né tránh. Tôi sợ mọi thứ liên quan đến đàn ông và cả những người phụ nữ xa lạ có thể đưa tôi bán đi một nơi nào đó.
Tôi không trách bố mẹ đã không cho tôi đủ niềm tin để nói ra, mà vẫn luôn cảm ơn những trận đòn và sự hà khắc của họ đã cho tôi kiên cường như bây giờ, không chấp nhận dựa dẫm vào bất cứ ai, làm đứa con gái kiên cường đối đầu mọi thứ. Cảm ơn công dưỡng dục của cha mẹ đã nuôi tôi ăn học một trường đại học danh tiếng và cho tôi một công việc bước đầu ổn định. Cũng không trách bác tôi đã ép ba tôi cho mấy thằng khốn đó ở trọ, không muốn trách ai cả. Tôi coi như đó là cái số mà mình buộc phải nhận. Ít ra tôi còn chưa bị xâm hại đến mức nghiêm trọng. Cũng cảm ơn đời sống nghèo khó ngày đó đã không có đủ thông tin cho mấy thằng đó biết “Quan hệ tình dục” thật sự phải như thế nào, để nó chỉ thỏa mãn thứ sinh lý đê hèn nhất thời, đụng chạm bên ngoài tôi vài cái, không bắt tôi phải đau đớn về thể xác, cũng không lấy đi thứ mà trong đêm tân hôn chồng tôi cần kiểm chứng.
Bốn năm ở trường Luật, 2 năm đọc hồ sơ án; tôi biết nếu ngày đó nói ra, với địa vị của bác tôi, với sự tức giận của mẹ tôi, hắn hoàn toàn có thể bị tống vào tù, không phải vì tội hiếp dâm thì chí ít cũng là tội dâm ô. Nhưng như thế thì bây giờ tôi được gì? Chỉ là ánh mắt thương hại của mọi người dành cho một con bé bị dâm ô, cũng sẽ là nước mắt dằn vặt vì không bảo vệ nổi con mình của mẹ. Tất cả đều đau khổ, vậy thôi nếu quay lại thời điểm đó, tôi cũng sẽ chọn cách im lặng để một mình đau đớn, ít ra không để mẹ và gia phong nhà tôi bị vẫn đục. Nhưng hôm nay tôi vẫn nói, vẫn kể ra câu chuyện của mình, để nhắn nhủ với các ông bố bà mẹ rằng: Hãy nhẹ nhàng với con mình, hãy để con trẻ là bạn của mình để có thể nói ra tất cả biến cố cuộc sống của nó. Cũng phải luôn ở bên cạnh bao bọc bảo vệ để nó không phải có một ngày phải nuôi dưỡng một tâm hồn đau đớn vì tấm thân ô nhục giống như tôi. Đừng để con cái mình suốt ngày cười nói vui vẻ, hạnh phúc nghĩ rằng đã cho nó một cuộc sống thật tốt, nhưng thật ra tận sâu trong tim nó, hàng đêm vẫn khóc vì một nỗi đau không nói nên lời. Không phải cứ bỏ bê con cái thì nó mới gặp nạn. Bố mẹ không hề bỏ bê tôi, vậy mà tôi vẫn gặp nạn trong tình huống không ngờ nhất đó thôi.
- Phạt chủ quán cà phê vụ du khách bị tàu quẹt trúng, hất văng điện thoại khi quay clip (20:15)
- Vingroup đổi logo mới nhân dịp kỷ niệm 33 năm thành lập (1 giờ trước)
- Đánh bại đại diện Australia, CLB Công an Hà Nội làm nên lịch sử tại cúp C1 châu Á (1 giờ trước)
- Xử phạt 6 tháng tù người lái Mercedes chặn đường, hành hung tài xế taxi tại Hà Nội (2 giờ trước)
- Miền Bắc sắp hết nắng nóng gay gắt, dự báo thời điểm đón mưa dông diện rộng (2 giờ trước)
- Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Hạnh hầu tòa vì chiêu trò lừa đảo 1.200 tỷ đồng sâm Ngọc Linh (2 giờ trước)
- Đồng Nai chuẩn bị đấu giá gần 89 ha đất xây dựng thành phố sân bay Long Thành (3 giờ trước)
- Tự đóng nước lọc vào vỏ chai nhãn hiệu nổi tiếng để bán cổng bệnh viện, một phụ nữ bị xử lý (3 giờ trước)
- Chùa Bầu lên tiếng vụ bé trai bị đánh gây bức xúc (3 giờ trước)
- Đừng chọn cây kim ngân chỉ vì cái tên nếu ngôi nhà bạn thiếu điều kiện này (3 giờ trước)
