-
Hà Nội ấn định thời điểm công bố số học sinh đăng ký vào lớp 10: Phụ huynh và thí sinh cần chú ý -
Giải cứu thiếu niên 14 tuổi tự khóa mình trong nhà, ý định trèo ra ban công tầng 3 tại khu đô thị ở Hà Nội -
Lý do chiếc Mercedes-AMG S63 nằm bất động gần 10 năm trên vỉa hè Hà Nội -
Cảnh báo nguy cơ xuất huyết khi trẻ ăn phải thực phẩm ăn dặm HiPP nghi chứa thuốc diệt chuột -
Tìm thấy thi thể hai du khách rơi từ tàu du lịch xuống sông sau khi dự tiệc sinh nhật -
Camera cảnh người đàn ông bất ngờ áp sát xe, lao vào hành hung người phụ nữ không quen biết giữa phố -
Khám phá 3 điểm du lịch gần Hà Nội ngày lễ dịp 30/4 – 1/5 ít ai biết: Gần gũi thiên nhiên, yên tĩnh -
Ngô Mai Nhuệ Giang, vợ sắp cưới của Xuân Trường là ai? -
Huế ra công văn hỏa tốc: Khuyến cáo du khách không lưu trú tại khách sạn này -
NSƯT Vũ Luân và cuộc sống viên mãn bên vợ đại gia trong biệt thự 200 tỷ
Tâm sự
16/04/2018 18:01Sự thật chấn động phía sau đôi giày đỏ bí ẩn mà vợ tôi chỉ đi duy nhất một lần mỗi năm
Tôi và vợ kết hôn được hơn 10 năm nhưng vẫn chưa có con. Cá nhân tôi vốn không thích trẻ nhỏ nên hai vợ chồng cũng chưa từng đi khám xem nguyên nhân là ở ai. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Vợ tôi vốn là một người có gu ăn mặc giản dị. Cô ấy thích những tông màu nhẹ nhàng, trầm lắng và rất ghét những thứ đồ sặc sỡ. Vì thế, tôi khá ngạc nhiên khi tìm thấy một đôi giày màu đỏ được vợ tôi cất giữ kĩ càng trong chiếc hộp dưới đáy tủ quần áo. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ, phụ nữ là chúa thất thường, có lẽ miệng bảo không thích nhưng lại đằng sau lại âm thầm làm điều ngược lại.
Có lần, chúng tôi phải cùng nhau đến dự đám cưới của một người họ hàng. Tuy nhiên, khi vừa ra khỏi cửa thì đôi guốc vợ tôi đang đi đột nhiên bị tuột gót. Tôi chợt nhớ ra có đôi giày đỏ nằm trong tủ, vội vàng chạy vào lấy bảo vợ mau chóng thay để còn kịp giờ. Tuy nhiên, vợ tôi bỗng tức giận bảo tôi tự tiện, không tôn trọng quyền riêng tư của cô ấy, rồi kiên quyết ôm đôi giày ngồi lì trong phòng khóc thút thít.
Tôi bất ngờ vì phản ứng thái quá của vợ. Chỉ là một đôi giày thôi mà, nếu không thích đi thì vứt bỏ từ sớm có phải hơn không, tội gì cứ phải cất giữ như tiếc của vậy. Sau lần đó, vợ tôi lại tỏ ra bình thường và cố lảng tránh đề cập đến chuyện cũ. Tôi nghĩ thầm chắc vợ chỉ quá nhạy cảm nên mới vậy, vì thế nên cũng không quá bận tâm về điều đó.
Tuy nhiên, dần dần tôi để ý thấy, cứ ngày 1/8 mỗi năm, vợ tôi lại lấy đôi giày đó ra đi và hầu hết đều rất khuya mới về nhà. Tôi cảm thấy kì lạ vô cùng. Không phải vợ tôi không thích nên mới không đi, mà là có một lí do đặc biệt nào đó khiến vợ tôi luôn cố gắng để che giấu sự thật.
Vì thế, tôi ngày ngày kiểm tra vị trí của đôi giày để kiểm chứng lại mối nghi ngờ của mình. Quả thật, chỉ duy nhất một ngày trong năm vợ tôi mới sử dụng đến nó
Tôi đem thắc mắc của mình giấu kín trong lòng, cố chờ đợi thời cơ để tìm ra sự thật. Cuối cùng thì ngày đó cũng đến, tôi xin nghỉ làm ở công ty rồi lén lút lên taxi theo dõi vợ. Taxi đi mất 1 tiếng rưỡi mới đến nơi, tôi bất ngờ khi xe dừng bánh ở một khu nghĩa trang cũ.
Vợ tôi cầm theo hai bó hoa trắng và dừng lại trước hai ngôi mộ. Ngồi đó khóc lóc đến khi trời nhá nhem tối, vợ tôi mới chịu đứng dậy bỏ về. Tôi tiến đến chỗ ngôi mộ và ngạc nhiên khi thấy tên của một người đàn ông chết trẻ và một đứa bé được khắc trên tấm bia. Bên cạnh bát hương khói nghi ngút, tôi phát hiện thấy bức thư và đôi giày đỏ mà vợ để lại.
"Ngày chúng ta yêu nhau, em đã lỡ có đứa bé. Em chưa kịp nói với ai về chuyện này thì đã nghe tin anh mất vì tai nạn. Lúc đó, em không muốn mang tiếng không chồng mà chửa nên đã nhanh chóng lấy người đó để che giấu tất cả. Chưa được bao lâu, em phát hiện mình có tình cảm thực sự với anh ấy. Em sợ mình sẽ khiến anh ấy thất vọng nếu nói ra sự thật nên đã một mình đi phá thai, từ bỏ đứa bé.
Tuy nhiên, ông trời đã trừng phạt em. Lần nạo thai đó đã khiến em vô sinh mãi mãi, hàng đêm nỗi ám ảnh đều ùa về trong tâm trí khiến em không thể ngủ yên. Vì thế, hơn 10 năm nay, em đều đặn đến thăm anh và con để chuộc tội. Đôi giày anh tặng vào cái ngày cầu hôn năm đó em vẫn luôn giữ gìn, nay em xin trả lại. Em không muốn cứ sống mãi trong day dứt như vậy, nên có lẽ em sẽ không đến lại nơi đây nữa. Dù là kẻ có lỗi nhưng em sẽ tiếp tục ích kỉ mà sống để chăm sóc cho người chồng hiện tại của mình. Có oán hận, có trách có mắng thì hãy đợi đến ngày em gặp anh ở dưới đó, chúng ta giải quyết nợ nần sau nhé".
Tôi vừa giận người vợ dối trá vừa cảm thấy tội nghiệp thay cho cô ấy. Biết bao năm chung sống, đằng sau nụ cười hạnh phúc kia hóa ra lại là những đêm trằn trọc đầy ám ảnh. Nay đã biết được sự thật, tôi phân vân có nên nói với vợ rằng tôi đã theo dõi và đọc được bức thư mà cô ấy để lại, hay nên tiếp tục giả vờ như không biết gì và tha thứ cho vợ?
Theo Ngọc Ah NF(Helino)
- 1 trưởng phòng ở xã có thể phải xử lý công việc tương đương với 6-7 sở, chế độ vẫn thua xa cấp tỉnh (20/04/26 23:18)
- Ông Trump ra tối hậu thư với Iran trước hạn chót ngừng bắn, cảnh báo “nhiều bom” sẽ phát nổ (20/04/26 22:40)
- Phát hiện thác nước cực hiếm cao 350m trong hang động tại Phong Nha - Kẻ Bàng (20/04/26 22:07)
- Dùng flycam tìm kiếm nam sinh Hà Nội mất tích khi leo núi Tam Đảo (20/04/26 21:45)
- Tối 20/4, giá vàng bất ngờ đảo chiều tăng mạnh (20/04/26 21:26)
- Đơn vị phân phối HiPP tại Việt Nam lên tiếng (20/04/26 21:14)
- Đề xuất công nhận người bán vé số dạo là lao động đặc thù, có bảo hiểm xã hội (20/04/26 20:51)
- Cựu phó chủ tịch phường liên quan vụ sử dụng ma túy tại quán karaoke: Tình tiết mới từ lời khai và kết quả điều tra (20/04/26 20:44)
- Không khí lạnh dồn dập tràn về, miền Bắc đón đợt mưa lớn mới trong 3 ngày tới (20/04/26 20:06)
- Chuyển hồ sơ sai phạm tại "siêu dự án" Usilk City sang Bộ Công an điều tra, làm rõ việc chi sai 5.300 tỷ đồng (20/04/26 19:10)