-
Cháy nhà nghiêm trọng ở Quảng Trị: Chồng đi chăm mẹ ốm, người phụ bị thần kinh nặng tử vong thương tâm -
Các nạn nhân sống sót vụ cháy xe giường nằm kể lại giây phút sinh tử: Bà ôm cháu thoát thân, bỏ lại toàn bộ tài sản -
Ly hôn gần 2 năm, tôi vẫn đưa con về thăm ông bà nhưng không được bước vào nhà -
Diễn biến mới vụ thủ khoa D01 là con hiệu phó bị tố được giám thị giải đề giúp ngay trong phòng thi -
Mẫu xe ga 169cc mới trình làng giá 45,8 triệu đồng, thách thức Honda SH bằng kho công nghệ vượt tầm giá -
Standard Chartered nâng dự báo tăng trưởng GDP Việt Nam, kỳ vọng kinh tế tiếp tục bứt phá -
Vụ tai nạn lao động ở trang trại lợn Thanh Hóa: Cập nhật mới nhất về 8 nạn nhân sống sót -
Thanh Hóa phê duyệt giá thuê đất phần ngầm dự án đô thị trung tâm, dự kiến thu gần 778 tỷ đồng -
Liên tiếp học sinh, trẻ em đuối nước, Thanh Hóa phát cảnh báo khẩn -
Nguyên nhân người đàn ông liên tục la hét, nhảy qua lại trên mái nhà cao tầng? Cái kết vụ việc?
Tâm sự
13/04/2015 17:13Tâm sự xúc động của một bà mẹ có HIV
Khi con gái tròn 2 tháng là lúc mẹ chồng nói ra sự thật cho tôi biết. Lúc đó tôi như người từ trên trời rơi xuống. Tôi quyết định chết đi. Tôi tự tử 2 lần đều không thành, Sau đó khi nghe tin con gái không nhiễm HIV, tình thiêng liêng mẫu tử đã đưa tôi thoát khỏi ải tử thần.
Từ lúc 5 tuổi, tôi đã không có mẹ. Mẹ tôi cùng lúc bỏ tất cả 6 đứa lại cho bố tôi nuôi, trong đó người anh lớn nhất của tôi được 12 tuổi, em út tôi 2 tuổi. Không kể ra mọi người cũng biết cảnh khổ của bố tôi khi một mình phải “gà trống nuôi con”.
Cái nghèo, cái đói của những năm tháng ấy cứ hiện hữu, ám ảnh tôi. Hồi đó, hai bên nội, ngoại đều bỏ mặc, quay lưng và bố con tôi lại phải sống nhờ vào tình thương và giúp đỡ của bà con làng xóm.
Dù nghèo, dù đói nhưng bố tôi không bao giờ để con cái thất học, từ anh cả đến em út đều học ít nhất cũng hết cấp 2. Anh chị học đều giỏi nhưng phải bỏ học để nhường cho tôi và em út học.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Cưới về 1 năm sau thì tôi có bầu, ngày gia đình chồng đưa tôi vào bệnh viện để mổ cũng là ngày bác sỹ âm thầm báo với gia đình chồng rằng tôi đã nhiễm HIV, có thể con tôi cũng sẽ bị lây từ tôi sang.
Từ lúc mang thai, hàng tháng tôi vẫn đến bệnh viện khám thai định kỳ nhưng bệnh viện không làm xét nghiệm máu cho tôi, đến lúc chuẩn bị sinh họ mới lấy máu.
Vì tôi không có mẹ nên sinh con xong tôi ở luôn nhà bố mẹ chồng. Mẹ chồng, dì chồng nuôi tôi rất chu đáo và thực sự thì lúc đó tôi vẫn chưa hề biết mình bị nhiễm HIV.
Rồi tôi biết được chuyện chồng tôi từng nghiện ngập và phải đi cai nghiện 7 năm trời từ mẹ chồng và chồng kể lại. Trong khoảng thời gian sống với nhau, lúc chưa sinh con chồng tôi là người rất chịu khó làm ăn, gia đình chồng cũng khá giả nên có sẵn công việc kinh doanh. Thế nhưng từ lúc biết tôi bị bệnh rồi con gái chắc cũng bị bệnh, chồng tôi nghĩ bản thân đã làm khổ vợ con. Thấy tôi tự tử, bỏ ăn bỏ uống, chồng tôi buồn bã và trong một lần đi ăn cưới bạn học cũ anh ấy đã bị bạn bè lôi kéo lại con đường nghiện ngập như xưa.
Tiền bạc hai vợ chồng làm ra dần dần vơi đi hết. Công việc của chồng tôi là lái xe lấy vật tư đổ cho các cửa hàng vật liệu xây dựng nên chồng nghiện vì vậy bố mẹ chồng quyết định lấy lại xe và bán đi sau một lần chồng tôi say thuốc và đâm xe vào người khác.
Sau đó, cả gia đình tôi phải sống lệ thuộc vào ông bà nội. Tiền sữa, bỉm của con đều một tay mẹ chồng mua, còn tôi hàng tháng mẹ chồng cho 2 - 3 triệu để tiêu vặt nhưng tất cả số tiền ấy cũng vào tay người chồng nghiện ngập.
Cách đây 4 năm chồng tôi sốc thuốc và mất đi. Tôi không còn nước mắt để khóc cũng không biết đây có phải là một sự giải thoát cho mình hay không nữa.
Cuộc sống xa nhà, bệnh tật lại làm dâu nơi xứ lạ quê người tôi chỉ biết âm thầm chịu đựng. Thế rồi anh chị tôi biết chuyện tôi nhiễm HIV vì từ lâu họ đã nghi ngờ sau cái chết của chồng tôi nhưng anh chị rất thương tôi nên giấu bố tôi mọi chuyện.
Bố mẹ chồng tôi họ không ghê sợ hay tránh xa tôi. Hàng ngày tôi vẫn lo cơm nước, thu tiền sổ sách cho gia đình. Nếu chuyện cứ như thế thì không có gì để nói cả. Cách đây vài tháng, trong một lần tôi bị sốt cao kéo dài rồi ho, người tôi giảm sút đi trông thấy và bác sĩ thông báo nói đang theo dõi lao. Bố mẹ chồng khuyên tôi nên về quê tĩnh dưỡng cho khoẻ vì ở đây sợ lây qua cho con thì khổ.
Tôi quyết định về quê và biết mình không phải bị lao nên lên lại Sài Gòn. Khi lên lại, tôi lao vào những công việc không tên, phục vụ cho em chồng, em dâu và cả gia đình chồng. Thế nhưng những gì tôi làm đều không được các em ấy ghi nhận và chúng không bao giờ muốn đi đâu chung với tôi vì đứng gần, trông tôi chẳng khác gì là một cô ôsin còn các em là cô, cậu chủ.
Tôi không phải là người ganh tỵ thua thiệt với ai nhưng sau bao nhiêu năm nhìn lại bản thân mình chẳng có gì. Tôi thực sự rất tủi thân. Tôi nghĩ, cố gắng chịu đựng vì con để sau này con có thể được học hành đầy đủ. Nhưng nhìn cách ông bà chiều cháu, tôi sợ con mình sẽ vì thế mà bị hư hỏng.
Con học đến giữa tháng 5 này là nghỉ hè, tôi muốn đưa con gái về quê và hai mẹ con thuê nhà, buôn bán để sống. Ở quê, hai mẹ con tôi có thể sống gần bố, các anh chị em, được sống với đúng con người tôi vốn có.
- Bí thư An Giang Nguyễn Tiến Hải được giao Quyền Bộ trưởng Bộ Nội vụ (20:41)
- Iran đề nghị ngừng bắn 10 ngày với Mỹ để hạ nhiệt căng thẳng tại eo biển Hormuz (20:38)
- Thanh Hóa: Lần đầu tiên xử lý hình sự vụ án sản xuất, buôn bán "khí cười" liên tỉnh, tuyên án 44 bị cáo (20:07)
- Trấn Thành gây bất ngờ khi lọt đề cử Top 100 Gương mặt đẹp nhất thế giới 2026 (1 giờ trước)
- Huy động hơn 100 chiến sĩ dập tắt vụ cháy rừng ven biển tại Gia Lai (1 giờ trước)
- Hình ảnh camera nhà ga ở TPHCM ghi lại điều gì trước khi nữ sinh 21 tuổi mất liên lạc 3 ngày (2 giờ trước)
- Phi công Tây Ban Nha lừa CĐV Argentina về kết quả chung kết World Cup (2 giờ trước)
- Đại gia đình gần 100 người chi 300 triệu đồng thuê 3 biệt thự đi du lịch hè (2 giờ trước)
- Gia Lai: Trụ điện gãy đổ tại sân bóng mini, một học sinh lớp 5 tử vong thương tâm (3 giờ trước)
- Khởi tố 2 đối tượng buôn lậu hơn 7.000 chai thuốc nhúng sầu riêng trị giá 4,5 tỷ đồng (3 giờ trước)
