-
Thanh Hóa: Bé trai 5 tuổi đuối nước tử vong ở biển Tiên Trang -
Trận địa pháo hoa tại Quảng trường Lam Sơn hoàn tất, sẵn sàng khai hỏa tối 1/9 -
Bàng hoàng vụ cô gái 26 tuổi rơi từ tầng 6 tử vong sau khi đến nhà bạn chơi -
3 mỹ nhân từng bị ghép đôi với Nhan Phúc Vinh: Người là “ngọc nữ” VFC, người được ví như Park Shin Hye Việt Nam -
Mẹ chồng lén bỏ một túi đồ vào thùng rác, tôi mở ra xem rồi bàng hoàng nhận ra sự thật -
Thiếu protein có thể ảnh hưởng đến não như thế nào? -
Loạt khoảnh khắc hiếm của Khả Ngân - Nhan Phúc Vinh trước khi về chung một nhà -
Bão số 5 mạnh cấp 10 áp sát vùng biển nguy hiểm, sóng có thể cao 6m -
Chuyên gia Bạch Mai chia sẻ 4 dấu hiệu cảnh báo ung thư vú ở phụ nữ trẻ -
Messi chính thức chia tay Argentina, Ronaldo có thể nối bước ngày 25/9?
Tâm sự
08/08/2016 16:01Tôi có nên tìm niềm vui khác bên ngoài vì chán chồng
![]() |
| Ảnh minh họa |
Phải nói rằng chồng tôi là người rất chăm chỉ, chịu khó, không rượu chè cờ bạc gì nhưng lấy nhau xong tôi mới biết anh nợ khoảng 300-400 triệu ngân hàng do vay đầu tư. Anh không có vốn làm ăn, tôi dốc toàn bộ số tiền dành dụm và hồi môn được gần 400 triệu đưa anh làm vốn. Sẽ chẳng có gì nói nếu như từ ngày lấy nhau anh không đưa tôi một đồng đi chợ nào dù tôi yêu cầu hay ngọt nhạt thủ thỉ. Tiền thu về anh để trong ngăn kéo nhưng vì tự trọng tôi không động vào, đưa thì tôi cầm chứ tự tiện lấy thì không. Việc đóng góp để duy trì hoạt động gia đình, nuôi con là nghĩa vụ và trách nhiệm của đôi bên; anh dùng tiền có được lo xây nhà xây cửa nhưng xây trên những tài sản của riêng anh, nếu chia tay anh chắc tôi chỉ ra đi với 2 bàn tay trắng.
Ngày tôi đang chửa bé đầu anh có đi "bóc bánh trả tiền", rồi sau này bắt gặp anh hát karaoke ôm. Từ ngày cưới tôi chẳng còn được chồng yêu, anh chỉ chạm vào tôi khi cần thỏa mãn sinh lý, thế mà tôi được nhìn chồng âu yếm, vuốt tóc và ôm người khác. Chúng tôi cãi nhau rất to, anh bảo tôi ra ngoài ngủ lang có bầu rồi mang về đổ cho anh, nằm đó rên rỉ chứ chắc gì là của anh (tôi nhỡ lần 3, uống thuốc nên rất đau vài ngày trước đó). Tôi úp cả cái lồng bàn lên đầu anh khi có mặt người làm, không biết có sai không nhưng nếu làm lại tôi cũng làm thế và hơn thế nữa tôi cũng không thấy đủ với nỗi đau đớn, nhục nhã của mình.
Giữa tôi và anh hoàn toàn không có quan điểm chung trong bất cứ vấn đề gì, càng ngày càng không thể nói chuyện, nói một lúc là dẫn đến cãi nhau. Đã 4 lần anh lao vào đánh tôi khi cãi nhau lên đến đỉnh điểm. Giao tiếp giữa chúng tôi giờ chỉ là trao đổi lịch trình của con. Tôi thực sự sợ những bữa cơm không tiếng nói, chuyến đi chỉ có tiếng radio. Tôi đề nghị ly hôn, giải thoát cho mình và các con khỏi những trận cãi vã nhưng anh lờ đi.
Tôi muốn con học trường được chăm sóc dạy dỗ tốt một chút nhưng anh chỉ muốn con học trường làng. Anh nói tôi cho con đi trường xịn là để sĩ diện với thiên hạ, ở đó toàn con nhà được đầu tư tốt, con tôi sẽ tự ti, học trường làng thì con tôi sẽ là “chuột làm vua xứ mù”. Con tôi có hiện tượng tự kỷ, cháu luôn dùng tay ngoáy tóc hoặc bóc môi rồi cắn móng tay. Tôi sợ học nơi không tốt cháu đã trầm tính, nhút nhát, bị đe nẹt sẽ mất tự tin hơn. Kết quả mấy năm ròng rã tự lo tiền học cho con giờ cháu tự tin, vui vẻ, thông minh.
Nửa tháng trước, tôi đang tắm, nhờ anh lên gác lấy giúp chai dầu gội nhưng anh bảo tự lên mà lấy. Sẵn bực vì tầng nào cũng đủ đồ, anh mang lên gác rồi không chịu mang xuống trả, tôi chuẩn bị đi họp lớp đại học, muốn cho tươm tất một tý nên nhờ anh thêm lần nữa nhưng anh vẫn không giúp. Cực chẳng đành, chân ướt thế mà tôi phải chạy lên tầng 3, lúc xuống bị ngã trượt cầu thang. Câu đầu tiên tôi nghe được sau khi ngã là "nhỏ mồm thôi, không phải gào lên thế, tại cái tâm lý của cô nên mới ngã (ý là tôi chủ động ngã hoặc có tâm niệm rằng sẽ ngã nên ngã thật)", xong anh vào phòng nằm tiếp. Ngày làm cầu thang tôi đã ngăn đừng làm đá, hãy làm loại sàn bớt trơn hơn vì mình có con nhỏ nhưng anh không nghe, ý anh anh làm, chưa bao giờ tham khảo ý tôi. Anh thích mua đồ điện tử, đồ gỗ vài chục triệu nhưng cái đàn piano điện cho con 7 triệu anh cũng không mua. Sau rất nhiều cãi vã, thi thoảng anh mới thay đổi chút giúp tôi việc nhà, còn lại anh ăn chuối thì còn vỏ, ăn cơm thì còn bát.
Anh nói thất vọng về tôi, hy vọng có một gia đình cùng ngồi ăn sáng với nhau, quần áo đã được là phẳng phiu mỗi sáng như ngày mới cưới. Ngày đó tôi chỉ phải gánh vác gia đình 2 người, giờ là 4 miệng ăn với biết bao việc không tên và có tên. Ngày đó tôi yêu anh hơn bản thân, còn giờ tôi biết rằng dù có yêu cũng nên nén lại, vì theo đuổi tình yêu ấy sẽ chỉ làm mình kiệt quệ mà thôi. Tôi còn 2 đứa trẻ phải chăm, mong muốn ly hôn nhưng anh lờ đi; giãi bày tâm sự, viết thư cho anh cũng không có hồi âm. Tôi sắp phát điên vì cuộc sống không tình yêu này diễn ra vài năm rồi. Tôi cần một người yêu mình nhưng cũng cần bố cho các con. Tôi có nên tìm niềm vui khác bên ngoài?
Theo Thư (VnExpress.net)
- Man City đạt thỏa thuận chiêu mộ Enzo Fernandez với giá kỷ lục 137 triệu bảng (21:00)
- Biker Út Lụi vừa qua đời vì tai nạn giao thông là ai? (1 giờ trước)
- Nam sinh 15 tuổi ở Hà Nội mất liên lạc 4 ngày, người thân tiết lộ điều xảy ra trước khi rời nhà (1 giờ trước)
- Thời điểm chấm dứt đợt nắng nóng gay gắt gần 37 độ C ở Bắc Bộ (1 giờ trước)
- Cựu hậu vệ Ngoại hạng Anh gia nhập CLB Hà Nội (2 giờ trước)
- Điện Biên: Phạt nặng nam thanh niên bốc đầu xe máy từ clip phản ánh của người dân (3 giờ trước)
- Bão số 5 tiến vào vùng biển Bắc Biển Đông, dự báo giật cấp 10 (3 giờ trước)
- Sau gần 30 năm, vụ sát hại huyền thoại hip-hop Tupac Shakur chính thức có phán quyết (4 giờ trước)
- Quảng Ngãi: Nguyên Chi cục trưởng Thi hành án huyện Đức Phổ bị bắt tạm giam (4 giờ trước)
- Đà điểu sổng chuồng náo loạn quốc lộ 18 ở Quảng Ninh, CSGT phải bật còi hộ tống (4 giờ trước)
