-
Thị trưởng Mỹ sa thải toàn bộ cảnh sát vì mâu thuẫn liên quan đến vợ -
Danh tính người đàn ông cạo xóa số đường dây nóng trên cao tốc Bắc-Nam, hé lộ nguồn cơn sự việc -
Thắp hương buổi sáng hay tối tốt hơn? Bí mật đằng sau những khung giờ thờ cúng -
HLV Kim Sang-sik nói gì khi tuyển Việt Nam chạm trán Hàn Quốc, UAE ở Asian Cup? -
Nữ sinh lớp 7 bị nhóm bạn vây đánh liên tiếp vào đầu: Tình hình sức khỏe hiện tại gây chú ý -
Bi Rain lên tiếng về nghi vấn "biến căng" hôn nhân khi không còn đeo nhẫn cưới -
Tố trà sữa Chagee chứa thủy ngân, cô gái bàng hoàng phát hiện "kịch bản" kinh hoàng của bạn trai -
Vài chục triệu đồng "hô biến" tội phạm thành bệnh nhân tâm thần -
Chi 17,6 triệu đồng cho dịch vụ cưới, cô dâu ngậm ngùi mang "mặt nạ bể nền" lên sân khấu -
Tử vi 12 con giáp - Chủ nhật ngày 10/5/2026: Tị thoải mái, Ngọ hay ghen
Tâm sự
03/05/2018 18:27Trách ai bây giờ? Đời, hay là anh ấy?
Bình minh bắt đầu...
Quen nhau từ thời đại học, ra trường, đi làm rồi cưới nhau, chuyện tình êm đẹp ấy ngỡ như kéo dài mãi mãi...
Ngoài công việc, anh giúp tôi đưa đón con đi học, có khi còn phụ làm bếp những hôm tôi bận công tác. Và cứ thế, việc nhà san sẻ cho nhau, cùng nhau xua tan bao nỗi lo âu, buồn bực và cả những áp lực trong công việc và cuộc sống. Việc anh, anh làm. Việc tôi, tôi chăm bẵm. Không ai can dự vào việc của nhau chỉ trừ những lúc tâm sự, gỡ rối cho nhau. Và rồi cho đến một ngày, xảy ra biến cố...
Do việc sáp nhập công ty, từ vị trí Giám đốc, anh bị giáng xuống Trưởng phòng cho một chi nhánh cách xa nhà mấy chục cây số thay vì chỉ mất 2 km từ nhà đến chỗ làm cũ. Bất tiện hơn là việc đưa đón con không thuận đường mất nhiều thời gian. Tâm trạng đã không tốt, cộng thêm việc đi làm trễ do những nguyên nhân khách quan đến từ gia đình, đường xá, nhiều lần bị sếp la, anh đâm ra chán nản, tính chuyện nghỉ làm và lập công ty riêng.
Với số tiền tích góp được trong suốt 20 năm đi làm của hai vợ chồng cũng đủ cho anh mở một công ty vừa phải với số nhân viên tầm vài chục người. Thế nhưng anh nói, tiền này là công tích góp của cả hai nên anh chỉ lấy một nửa, số còn lại để dành cho tôi và con, đề phòng bất trắc gặp phải rủi ro trong kinh doanh.
Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi rất tin tưởng chồng mình, lại còn bảo anh cứ dùng hết số tiền vào việc kinh doanh công ty, bởi dẫu sao với chức vụ Trưởng phòng Marketing, mức lương của tôi cũng đủ nuôi sống cả nhà nhỡ chẳng may anh trắng tay sạc nghiệp.
Thế là niềm tin của tôi đã đặt đúng chỗ, với kinh nghiệm thương trường và chuyên môn quản lý, anh cũng lần lượt vượt qua những khó khăn ban đầu, công ty từng bước đi vào ổn định. Qua hai năm phát triển, công ty có bước tiến triển mới, dần mở rộng quy mô và phạm vi hoạt động. Lúc này, anh mới mở lời bảo tôi xin nghỉ việc, quay về giúp anh quản lý chi nhánh mới.
Thực ra điều này tôi đã nghĩ đến từ khi anh vừa thành lập công ty, nhưng vì lo xa, đề phòng công ty phá sản, cả nhà sẽ gặp rắc nên tôi chỉ đứng quan sát và góp ý cho anh... Giờ đây là lúc tôi nên ra tay góp sức, chia bớt gánh nặng công việc với chồng.
Để rồi dẫn đến cái kết...
Lúc đầu quay về làm việc, mọi chuyện cứ thế diễn ra suôn sẻ, công việc kinh doanh công ty cũng gặp thuận lợi, tiến triển tốt. Nhưng tôi nhận ra, thái độ của anh đối mình đã không còn như xưa, anh đã tỏ ra gia trưởng, và tự ý cho mình cái quyền được “sai khiến” tôi. Nếu như trước đây anh dùng kính ngữ hoặc những lời lẽ ôn hòa để nhờ tôi làm điều gì đó. Còn giờ đây thì sao?...
Tôi như bị sốc trước cách ứng xử và thái độ của anh, nhưng vẫn cố kìm cảm xúc và chịu đựng. Có những lúc tôi như phát điên vì những lời vô cớ anh gieo xuống tôi chỉ vì những rắc rồi gặp phải trong việc điều hành và quản lý nhân sự. Giờ tôi không biết tính sao, vì nếu đôi câu qua lại thì tôi nghĩ với tính khí ấy, thái độ đã thay đổi 180 độ ấy, cũng sẽ gào thét vào mặt tôi, nói ra những lời thậm tệ và khó nghe hơn trong lúc này. Và như thế, khoảng cách giữa hai chúng tôi dần xa hơn nữa?
Lặng mình trong góc tôi, tôi nghe hơi thở của chính mình, nó vẫn đều, nhưng là khoảng nhịp của sự chịu đựng giờ như đã thành thói quen. Có lẽ sự gần gũi cả hai trong lúc này chỉ là vì công việc và con cái chứ tôi không còn nhận ra tình cảm mà anh đã dành tôi như thuở nào, cứ đà này, tôi sợ một ngày nào đó, tình cảm tôi dành cho anh cũng như thế, để rồi dẫn đến cái kết...
Vậy trách ai đây? Cuộc đời đưa đẩy hay trách anh ấy đã đổi thay. Giá như lúc xưa, công ty không gặp sự cố, anh không nghỉ làm và lập công ty riêng thì đâu dẫn đến cớ sự này? Tôi phải làm sao đây?
Theo Minh Tâm (Doisongphapluat.com)
- Truy tìm đối tượng chém 4 hàng xóm bị thương (10/05/26 23:00)
- Hà Nội: Diễn biến nóng vụ người phụ nữ hành hung hàng xóm trong chung cư vì con trai bị tố sàm sỡ (10/05/26 22:40)
- Động đất ở Sơn La, nhiều nhà cửa rung lắc (10/05/26 22:22)
- Đình Bắc ghi bàn trận thứ 6 liên tiếp, CAHN đánh bại CLB Nam Định ngoạn mục (10/05/26 22:00)
- PV Hàn Quốc: Trận đấu với ĐT Việt Nam sẽ là đỉnh cao Asian Cup (10/05/26 21:42)
- Doanh nghiệp, cá nhân bị cấm sử dụng phần mềm, nội dung lậu (10/05/26 21:15)
- Toyota Camry và Honda Accord "toát mồ hôi" với sedan điện cỡ D mới: Mạnh 204 mã lực, chỉ 583 triệu (10/05/26 20:55)
- Gia tộc cải lương hiếm có: 4 chị em ruột đều nổi tiếng, một người là Nghệ sĩ Nhân dân (10/05/26 20:42)
- Nghi án sát hại người tình rồi tự tử, phát hiện thư tuyệt mệnh trong phòng ngủ, hé lộ nguyên nhân (10/05/26 20:33)
- Chồng thiếu gia của diễn viên Mild Lapassalan bị em trai tố xâm hại tình dục: Góc khuất kinh hoàng của gia tộc tập đoàn Singha (10/05/26 20:04)