-
Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 -
Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi -
Rơi nước mắt về bức thư người chồng mắc bệnh K phổi giai đoạn cuối ở Hà Nội viết cho bà xã và 2 con -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư
Tâm sự
28/06/2018 17:21Từng nắm tay nhau vượt qua gian khó, nhưng giờ tôi cần vứt bỏ anh để tìm cho mình một cuộc sống sung túc hơn
Tôi vốn là con nhà nông ở một vùng quê nghèo. Gia đình cũng khó khăn nên tôi luôn ý thức được và nhắc nhở bản thân phải nỗ lực hơn nữa để sau này lo cho bố mẹ cùng em gái.
Tôi đỗ đại học rồi mang theo bao kì vọng của cả nhà ra Hà Nội. Tôi tự hứa với mình không được yêu đương gì, phải học tốt, giỏi ngoại ngữ và kiếm tiền. Phải nói, tôi không xinh nổi bật nhưng rất ưa nhìn. Gương mặt tròn và chiếc răng khểnh khiến mỗi lần tôi cười mọi người đều khen rất đáng yêu. Vì thế, không thiếu những người theo đuổi tôi, nhưng tôi vẫn giữ lời hứa với chính bản thân mình.
Tới học kì 2 của năm nhất, tôi không trọ ở kí túc xá nữa mà chuyển ra trọ ngoài vì tôi thường đi dạy thêm 2 ca, về muộn thì kí túc đóng cửa mất rồi. Không thể đi ngủ nhờ bạn bè mãi được, nên tôi đã xin ở ghép cùng một cô bạn trong đội tình nguyện.
Ngày tôi chuyển tới xóm trọ thì quen anh. Anh hơn tôi 4 tuổi, gương mặt có chút sương gió nhưng cái nét duyên thì không thể phủ nhận. Cách nói chuyện của anh cũng rất dí dỏm và hài hước. Ngay lúc tôi còn bỡ ngỡ, anh là người thường lôi tôi vào các cuộc vui của xóm trọ, giúp tôi hòa đồng với mọi người.
Có gì tôi cũng tâm sự cùng anh, có gì ngon cũng mang sang cho anh. Cô bạn tôi còn bảo, thấy xe tôi ở xóm trọ mà không thấy tôi đâu hãy cứ tới phòng anh mà tìm. Cũng đúng thật, hai đứa tôi thân thiết như hình với bóng.
Rồi tròn một năm khi tôi chuyển tới, anh cũng ngỏ lời yêu. Tôi thì hoang mang nghĩ về lời hứa của chính mình, có lẽ anh hiểu, nên anh lại thuyết phục tôi: "Anh sẽ san sẻ gánh nặng trên vai với em, chỉ cần em chịu cho anh cơ hội làm điều đó!"
Và tôi mềm lòng, tôi đã chấp nhận yêu anh. Phải nói, có đứa con gái nào có thể dửng dưng trước lời tỏ tình của người con trai mình cũng có tình cảm? Người đó còn hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của mình, sẵn sàng giúp đỡ, đứa con gái nào không gật đầu cho được?
Từ ngày yêu tôi, anh tăng ca nhiều hơn, đi sớm hơn và về muộn hơn. Công việc của anh là sửa xe hơi ở một xưởng gần chỗ tôi làm, có hôm đi qua nhìn anh chân tay và cả mặt đầy dầu mỡ, thấy bóng dáng tôi phía xa, vẫn nở nụ cười tươi như hoa vẫy vẫy rồi tự chạy lại.
Tôi bảo anh sao làm nhiều thế, anh chỉ cười và bảo: "Anh san sẻ gánh nặng với em".
Thế rồi cuối tháng đó, anh đưa tôi một sấp tiền, bảo: "Em đừng làm việc quá sức, em còn là sinh viên, hãy dành thời gian cho học hành, các hoạt động ngoại khóa. Tiền gửi về quê cho em gái học, hãy để anh lo."
Tôi biết, gia đình anh cũng không khá giả, mẹ anh ốm nằm liệt giường, thuốc thang tốn kém biết bao. Anh thông minh và giỏi giang nhưng vì hoàn cảnh nên phải nghỉ học, đi làm khi mới lớp 11. Anh bươn chải trên mảnh đất thủ đô cũng chẳng giữ đồng nào cho bản thân, tất cả chỉ lo cho gia đình. Giờ yêu tôi, anh còn thêm vất vả vì lo cho tôi.
Thương anh lắm, tôi vẫn cố đi làm để anh bớt vất vả, và càng quyết tâm ra trường kiếm nhiều tiền để tương lai hai đứa sáng lạn.
Năm tôi ra trường, với thành tích và ngoại ngữ tốt, tôi được nhận ngay vào công ty của Singapore với mức lương gấp hơn 2 lần một sinh viên mới ra trường bình thường nhận được. Bạn bè nhìn tôi ngưỡng mộ, anh nhìn tôi đầy tự hào.
Tôi thích nghi nhanh nên không mất nhiều thời gian để theo kịp tiến độ công việc. Lúc có tiền, tôi cũng nghĩ tới chuyện làm đẹp, mua sắm cho phù hợp với môi trường.
Vốn ưa nhìn nên khi có chút phấn son, hàng hiệu vào tôi được nhiều người để ý hẳn. Trong đó, có không ít anh có đất, có nhà Hà Nội, phong độ, đẹp trai tán tỉnh.
Tôi vẫn thương anh ngày đêm lấm lem, chui rúc gầm ô tô. Nhưng tôi cũng thương mình, thương gia đình mình. Tôi không còn là cô sinh viên 20 tuổi để mơ mộng về một túp lều tranh hai trái tim vàng. Tôi cần một người kinh tế vững vàng hơn tôi, học thức hơn tôi để tôi tựa vào. Tôi sợ, khi lấy nhau rồi tình yêu không thể nào nuôi sống hôn nhân. Tôi thực tế như thế thì có gì là sai trái? Nhưng tôi vẫn bối rối, không biết nên nói lời chia tay với anh như thế nào để anh hiểu được.
Theo Song Ngư NF (Helino)
- Tự đóng nước lọc vào vỏ chai nhãn hiệu nổi tiếng để bán cổng bệnh viện, một phụ nữ bị xử lý (17:15)
- Chùa Bầu lên tiếng vụ bé trai bị đánh gây bức xúc (17:10)
- Đừng chọn cây kim ngân chỉ vì cái tên nếu ngôi nhà bạn thiếu điều kiện này (39 phút trước)
- Cùng một chiếc kính sau 16 năm: Angelababy chứng minh "đẳng cấp nhan sắc" bất chấp giông bão sự nghiệp (47 phút trước)
- Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 (48 phút trước)
- Chỉ vì một lần giao xe cho bạn đã uống rượu, nam sinh Hưng Yên bị khởi tố sau tai nạn chết người (55 phút trước)
- Bé gái 5 tuổi mất tích gần 6 năm, cảnh sát bất ngờ tìm thấy em tại trường học (57 phút trước)
- Đừng tiếc chiếc bình giữ nhiệt đã cũ: Người đàn ông 50 tuổi dùng một chiếc suốt 20 năm, sức khỏe suy kiệt (1 giờ trước)
- Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi (1 giờ trước)
- Mitsubishi ASX VR-e lộ diện: SUV điện 400 mã lực, cùng cỡ Xforce, thiết kế hiện đại, nhiều công nghệ (1 giờ trước)