-
Vô tư khoe em chồng thành đạt khắp nơi, tôi bối rối khi bị nhắc thẳng trong bữa cơm gia đình -
Lễ tiễn biệt Kasim Hoàng Vũ: Tiếng hát "Tình mẹ" nghẹn ngào trong giờ phút di quan -
Bi kịch của đôi vợ chồng cùng ngoại tình và lời đề nghị tái hợp sau 6 tháng ly hôn -
Hé lộ bí mật phía sau vẻ đẹp "thần tiên tỷ tỷ" của Lưu Diệc Phi: Chi 3,8 tỷ đồng/năm chỉ để khắc phục một khuyết điểm -
Ô tô Kia Seltos tông cụ bà bán hàng rong rồi bỏ chạy ở Hải Phòng: Tình trạng nạn nhân rất nguy kịch -
Tóc Tiên gây ngỡ ngàng với phát ngôn về "người đàn ông chưa từng làm điều này cho tôi" sau biến cố hôn nhân -
Góc khuất sau tấm mặt nạ "nàng dâu kiểu mẫu": Chiếc máy ghi âm dưới gầm giường và sự thật kinh hoàng -
Clip cụ ông cụt 2 bàn tay kẹp con rắn hổ mang hơn 2m sát vào người sau khi bị cắn, tình hình cụ ông? -
Tử vi Chủ nhật ngày 15/3/2026 của 12 con giáp: Mão thành đạt, Thìn thuận lợi -
Choáng với mức cát sê "khủng" của nữ diễn viên sexy nhất thế giới
Tâm sự
19/01/2018 16:08Vợ chồng tôi ngập mặt trong nợ nần vì phải đèo bồng 4 đứa em chồng ăn học
Với tôi lúc này, cuộc sống thực sự quá mệt mỏi và chán chường. Tôi muốn tung hê hết mọi chuyện và không phải có trách nhiệm hay nghĩa vụ gì nữa.
Tôi muốn được sống cho riêng mình, được chăm lo cho tổ ấm của mình thay vì việc lao vào làm như một con trâu để rồi được bao nhiêu tiền thì đi lo cho em chồng hết.
Ngày bước về làm dâu nhà anh, tôi biết áp lực của mình rất lớn khi chồng tôi là con trưởng. Anh là con trai lớn trong một gia đình kinh tế rất nghèo, lại đông con.
Khi biết tôi yêu anh, bố mẹ ra sức ngăn cản vì thương tôi sẽ vất vả. Mặc dù nhà tôi không quá giàu nhưng cũng không đến nỗi khốn khổ như nhà chồng tôi.
Nhìn cảnh nhà chồng “nghèo không có gì ăn sống người”, lại bao nhiêu miệng ăn, mẹ tôi khóc hết nước mắt ngăn tôi đừng cưới. Nhưng ngày đó, vì yêu, tôi bất chấp tất cả.
Tôi mường tượng ra cảnh mình là người chị dâu đảm đang, một tay lo liệu cho hết cho nhà chồng rồi được mọi người quý mến… Nhưng… giờ tôi mới biết đó chỉ là ảo tượng, thực tế khắc nghiệt hơn nhiều.
Cưới nhau về, vợ chồng tôi thuê nhà trên thành phố để làm ăn. Hai em chồng của tôi khi đó học đại học nên cũng ở cùng. Nhà trọ chật chội, 4 người lớn chui rúc.
Thậm chí vợ chồng tôi không có lấy một chỗ riêng tư. Nhưng vì không có tiền, là anh cả nên buộc phải lo cho các em, chúng tôi đành chấp nhận cảnh sống đó.
Hai vợ chồng tôi lao vào làm cật lực, thậm chí chẳng cả dám sinh con mới đủ tiền trang trải cho 4 người ở thành phố. Chưa kể, hàng tháng lại còn phải gửi tiền về quê hỗ trợ bố mẹ nuôi 2 em nhỏ ở nhà. Bố mẹ chồng tôi già cả, không làm gì ra tiền, đã thế lại còn ốm đau liên miên…
So với nhiều người, tôi cũng kiếm được kha khá… Nhưng chừng đó là không đủ so với những gánh nặng mà tôi phải cáng đáng nhà chồng.
Hơn 3 năm sau ngày cưới tôi mới dám đẻ con vì không thể trì hoãn thêm được nữa. Kể từ khi đứa con ra đời, mọi thứ lại càng thêm chật vật, khó khăn.
2 đứa đầu học xong, còn chưa tìm được việc thì lại đến 2 đứa em sau của chồng nhập học. Chúng tôi buộc phải thuê một cái nhà khác to hơn, tất nhiên, đi kèm với việc tốn kém hơn.
Đẻ xong tôi chỉ nghỉ có hơn 3 tháng là lại lao vào làm… Tôi cảm thấy mệt mỏi, cay cực vì trong nhà không bao giờ có nổi lấy vài triệu phòng thân.
Ngần ấy năm đi làm dâu, tôi chưa báo đáp được gì bố mẹ đẻ mình. Tết về cũng chỉ biếu được hộp bánh kẹo là hết. Vì bao nhiêu tiền tôi phải dồn vào hết cho nhà chồng với đủ thứ trách nhiệm đè lên đầu.
Tôi chỉ biết khóc, tấm tức và tủi hờn… Nếu không phải ở hoàn cảnh này, chắc chắn tôi đã có một cuộc sống rất khá giả vì bản thân tôi cũng kiếm ra tiền…
Tôi cam chịu và nhẫn nhịn đến thời điểm này là vì nghĩ chồng cũng tốt với mình. Anh yêu thương, chăm sóc và lo lắng cho tôi từng chút một. Hơn nữa, nghĩ con cần có bố buộc lòng tôi phải gồng mình lên…
Nhưng rồi đến ngày hôm qua, khi con tôi ốm nặng, phải vào viện, không có lấy một đồng trong người… tôi chỉ muốn bật khóc. Đây là lần đầu tiên tôi nghĩ đến việc ly hôn để thoát khỏi cảnh sống tồi tệ này.
Tôi đã nhiều lần đề nghị với chồng, các em lớn rồi, cũng có thể tự lo cho bản thân, hãy nghĩ cho gia đình, cho vợ con một chút… Nhưng chồng tôi cứ động viên tôi cố thêm vài năm nữa, khi các em lập gia đình ổn định thì hai vợ chồng sẽ toàn tâm toàn ý lo cho tổ ấm của mình.
Tôi quá mệt mỏi rồi. Tôi đã bỏ ra gần 10 năm để cung phụng nhà chồng, với tất cả sức lực và tiền bạc. Tôi quyết định ôm con về nhà ngoại sống.
Dù không ly hôn đi chăng nữa tôi cũng muốn thoát ra khỏi cái gánh nặng đó. Thiên hạ hay nhà chồng có chửi rủa tôi là nàng dâu vô trách nhiệm hay thế nào cũng được…
Theo Thùy Trang (Khampha.vn)
- Lý do giá dầu thế giới vẫn tăng dù đã bơm 400 triệu thùng dầu dự trữ, dự báo mức giá "thảm họa" (10:37)
- Vô tư khoe em chồng thành đạt khắp nơi, tôi bối rối khi bị nhắc thẳng trong bữa cơm gia đình (10:36)
- Lời khai của kẻ bịt mặt, dùng dao xông vào phòng tập Aerobic cướp dây chuyền vàng (10:24)
- Cháy nhà 6 tầng gần chợ Bến Thành, lực lượng cứu hỏa cứu được 5 người (10:23)
- MacBook Neo gây bất ngờ khi trở thành chiếc MacBook dễ sửa nhất trong hơn một thập kỷ (10:12)
- Toyota Vios hạ giá lăn bánh giữa tháng 3/2026 rẻ vô đối, "chơi tất tay" Honda City và Hyundai Accent (10:10)
- Án tù cho kẻ chuyên "giăng bẫy" tình trên web hẹn hò rồi vu khống hiếp dâm (10:05)
- Phim của Mỹ Tâm hụt hơi trong cuộc đua phòng vé (10:04)
- "Kỳ tích" của cô gái khiếm thị: Từ mái ấm tình thương đến 7 thư mời nhập học từ Harvard, Oxford và Stanford (50 phút trước)
- Một siêu cường quốc chủ động điện đàm cảnh báo Iran về kết cục "nghiêm trọng" tại Trung Đông (56 phút trước)