-
Bắt băng nhóm thao túng dư luận, tống tiền nghệ sĩ Cbiz: Địch Lệ Nhiệt Ba bất ngờ bị réo tên -
Vén màn bí mật 1 thế kỷ: Cơ thể mèo rơi tự do, không có điểm tựa bên ngoài vẫn có thể tự xoay mình tiếp đất -
Hai tàu hàng bị đứt neo, trôi va vào trụ cầu Sông Lô rồi chìm giữa đêm -
Luật sư giải đáp vụ xe cứu hộ chở ô tô Lexus xuống sông: Tài xế xe cứu hộ có bị xem xét hình sự không? -
Chủ đầu tư giải thích lý do dựng tượng "Nữ thần Khai phóng" ở Tây Ninh, cận cảnh hoàn tất hạ tượng -
Từ cô bé đi thu gom phế liệu đến ngôi vị thủ khoa xuất sắc trường Đại học Sư phạm Hà Nội -
Nấm kim châm giàu chất chống oxy hóa, hỗ trợ giảm stress nhưng không phải ai cũng nên ăn -
HLV Ancelotti ví trận gặp Nhật Bản là "chung kết" của Brazil tại World Cup 2026 -
Từ 1/7: Nhà ở dưới 3 tầng, diện tích dưới 250m² được miễn giấy phép xây dựng, người dân cần nắm rõ các điều kiện -
Ngôi sao gốc Việt gây địa chấn World Cup, bỏ xa Messi và Yamal
Đời sống
13/04/2018 20:50Nếu cái giá phải trả cho sự ưu tú là cái chết của con tôi, tôi không cần. Tôi cần con tôi được sống!
Cách đây hai mươi năm, bố từng bảo tôi: "Con phải học giỏi Nhất lớp, không được giỏi Nhì. Giỏi Nhì tức là thua một người, mà thua một người thì cũng coi như thất bại!". Bài kiểm tra Toán bị điểm 2 năm lớp Bốn với tôi khi ấy không phải là một lần làm tính sai, mà là một nỗi nhục. Tôi còn nhớ, lúc nhận bài, hai tai tôi đỏ ửng lên, hai má tôi nóng bừng và tôi cứ thế gục mặt lên bàn mà khóc. Tôi khóc vì sợ bố mắng, vì sợ mang tiếng học dốt và vì chưa bài kiểm tra nào của tôi bị điểm 2 cả.

Bố mẹ kỳ vọng và tự hào về con cái thì có gì sai? Như bố tôi, ông nâng niu từng tấm bằng khen của con gái, cẩn trọng lồng khung kiếng rồi treo khắp nhà. Để mỗi khi có khách đến nhà, bố tôi lại có dịp khoe con gái ông đã đạt danh hiệu này, danh hiệu kia xuất sắc thế nào. Bố còn bảo với tôi rằng, với ông, những tấm bằng khen của tôi khi ấy còn có giá trị hơn cả chục cây vàng. Bố tin rằng tôi cũng thấy vui vì những thành tích đó. Có lẽ bố chưa bao giờ biết rằng mỗi ngày đến lớp với tôi là mỗi ngày tôi phải đối diện với rất nhiều nỗi sợ: Tôi sợ không kịp hiểu bài, tôi sợ có một bạn nào đó trong lớp học giỏi hơn tôi, tôi sợ mình không được ghi tên lên góc trái bảng - vị trí để vinh danh ba bạn có thành tích học tập xuất sắc nhất trong tháng.
Mùa Hè năm tôi biết tin mình thi rớt Đại học lần thứ nhất là một mùa Hè kinh hoàng. Tôi hay tỉnh dậy giữa đêm và khóc. Tôi sợ nhà có khách, vì thể nào họ cũng hỏi tôi có đậu Đại học không. Tôi sợ gặp hàng xóm, họ hàng, bạn bè, vì thế nào mọi người cũng lại chặc lưỡi tiếc rẻ: "Ôi, thi rớt Đại học à? Khổ thân, học giỏi thế mà rớt!". Có một lần, tôi đã lặng lẽ ghi lên trang cuối cuốn tập ôn thi của mình dòng chữ: "Giá mà mình có thể chết đi".

Năm tôi thi rớt Đại học lần hai, một cô bạn thi cùng đợt với tôi nhảy xuống sông tự tử. Trong bức thư để lại cho gia đình, bạn ấy viết, bạn ấy xấu hổ vì tự cảm thấy mình bất tài. Năm đó, bạn tôi chỉ vừa đủ điểm để xét tuyển Nguyện vọng 2, chỉ vậy thôi, mà bạn ấy đã tìm đến cái chết. Lúc ấy, tôi bỗng sợ chết hơn là sợ thi rớt Đại học. Tôi cần phải sống khỏe mạnh và vui vẻ trước đã, chuyện đậu rớt hãy để sau.

Khi đã trở thành một người mẹ có hai đứa con nhỏ, ngoài nỗi lo về thực phẩm bẩn, nguồn nước bẩn, tôi còn một nỗi lo khác: Tìm trường tốt cho con. Đó phải là một ngôi trường không có quá nhiều áp lực về điểm số. Những đứa trẻ trong khu phố tôi ở đều đã đi học thêm ngay từ khi chúng còn chưa bước chân vào lớp Một. Tụi nhỏ bị bố mẹ ép đi rèn chữ đẹp, học làm Toán, học tiếng Anh vào hầu hết các buổi tối trong tuần. Các ông bố bà mẹ trong khu phố còn dọa tôi rằng: Nếu tôi không cho con đi học thêm ngay, con tôi sẽ không được nhận vào trường học. Tôi sợ con tôi sẽ lại bị cuốn vào guồng quay quen thuộc ấy. Tôi sợ con sẽ cảm thấy lạc lõng vì buổi học đầu tiên nó nhận ra mình thua kém bạn bè. Tôi sợ con mình bị cô lập.

Tôi hiểu tại sao bạn A. lại nhảy lầu vì thi rớt Đại học, tại sao bạn B. lại uống thuốc ngủ tự tử vì không đủ điểm thi đậu vào trường chuyên. Bố mẹ, thầy cô các bạn ấy có thể cảm thấy sốc và khó tin, nhưng trong thâm tâm tôi hiểu. Vì chính tôi đã từng vài lần muốn được chết đi như thế. Sợ thất bại không phải là một căn bệnh mà bác sĩ có thể chẩn đoán, kê đơn, càng không có triệu chứng nhận biết nào rõ rang để chúng tay hay bố mẹ chúng ta có thể kịp thời ra tay ngăn chặn. Tôi không phủ nhận rằng sự kỳ vọng của bố mẹ có thể khiến con cái trở nên tốt đẹp hơn, nhưng đồng thời, những áp lực vì kỳ vọng quá lớn cũng có khả năng giết chết chúng.
Tôi có một người bạn vô cùng yêu con. Còn nhớ ngày con chào đời, nghe bác sĩ thông báo con bị hội chứng down, cô bạn tôi đã khóc ngất đi. Bạn ấy buồn rầu tới mức xuống ký thảm hại. Thế mà chỉ vài tháng sau, gặp lại tôi, bạn ấy chỉ cười bảo "Nhiều người còn chẳng có con. Có con đã là hạnh phúc rồi. Mình chỉ cần con mình khoẻ mạnh".

Tôi cũng vậy. Tôi muốn được nghe tiếng con cười mỗi ngày, muốn được ôm hôn chúng mỗi ngày, muốn ngắm chúng ngấu nghiến những món ăn vào mỗi buổi tối. Tôi mong con khoẻ mạnh và hạnh phúc hơn là mong con ưu tú. Nếu cái giá phải trả cho sự ưu tú là cái chết của con tôi, thì tôi không cần. Tôi cần con tôi được sống!
Theo Phạm Hường (Helino)
- 1.300 người chết ở châu Âu "liên quan đến nắng nóng" (33 phút trước)
- Bảng giá iPhone hôm nay 29/6: Cuối tháng bán rẻ như xả kho, iPhone 17 Pro Max giảm kỷ lục (48 phút trước)
- LĐBĐ Hàn Quốc bị nghi chọn HLV sai quy trình, cảnh sát đã điều tra 2 năm (1 giờ trước)
- EVN chỉ ra nguyên nhân dùng điều hòa tốn nhiều tiền điện (1 giờ trước)
- Dự báo thời tiết: Cảnh báo các khu vực mưa rất to, nguy cơ lũ quét, sạt lở và ngập úng từ tối 29/6-1/7 (1 giờ trước)
- Bản lĩnh Marketer 14 chính thức công bố format và mở cổng đăng ký dự thi (2 giờ trước)
- Djokovic, Sinner bắt đầu thi đấu ở Wimbledon (2 giờ trước)
- Thực hư vụ mất ô tô tại Công viên ở Tây Ninh: Chủ xe âm thầm dùng chìa khóa phụ mang phương tiện đi (2 giờ trước)
- Danh tính nam thanh niên ngang nhiên cướp ô tô bị hơn 30 cán bộ, chiến sĩ truy tìm? Lý do ăn cướp? (2 giờ trước)
- "Xe ga quốc dân" 110cc mới của Honda chính thức mở bán giá 59 triệu đồng: Đẹp hơn Vision và SH Mode (2 giờ trước)