-
Bộ Xây dựng đề xuất giao Hà Nội làm chủ đầu tư hai dự án đường sắt 37.000 tỷ đồng -
Miền Bắc và Trung Bộ đón nắng nóng đỉnh điểm trước khi hứng mưa lớn giải nhiệt -
Hiểm họa khôn lường khi cha mẹ khoe giấy khen của con lên mạng xã hội -
Nguy cơ từ sự cố xô lệch loạt gối cầu trên tuyến Vành đai 3 trên cao ở Hà Nội -
"Vua AI" Jensen Huang ưu tiên gặp Faker trước cả các trùm công nghệ Hàn Quốc -
Hải Phòng chuẩn bị đón siêu nhà máy bán dẫn rộng bằng 45 sân bóng đá -
Đã tìm thấy thi thể 3 nạn nhân đuối nước ở thác Rồng, hé lộ chi tiết ngỡ ngàng liên quan đôi nam nữ -
Hà Nội xem xét đề xuất xây dựng tổ hợp chăn nuôi lợn trong nhà cao tầng -
Từ chối gánh khoản nợ của bố mẹ chồng, người phụ nữ bất ngờ trở thành "người ngoài" trong chính gia đình -
Thực hư thông tin Thanh Hóa sắp giảm từ 166 xuống 58 đơn vị hành chính cấp xã, tìm ra người tung tin
Gia đình
25/06/2023 18:04Bỏ vợ liệt sau 7 tháng chăm sóc, 4 năm sau đi xin chân bảo vệ, tôi ngỡ ngàng khi chạm mặt giám đốc
Chưa bao giờ tôi cảm thấy xấu hổ như lúc này. Ở đời đúng là chẳng nói trước được điều gì. Nếu thời gian quay trở lại, có lẽ tôi sẽ không quyết định bồng bột như ngày ấy.
Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, bên vợ và cô con gái kháu khỉnh. Ngày ấy, tôi là nhân viên kinh doanh cho một công ty nội thất. Còn vợ thì làm kế toán, công việc ổn định và mức lương cũng ở mức khá. Sau một năm kết hôn, chúng tôi hạnh phúc đón công chúa đầu lòng. Hai vợ chồng cũng động viên nhau, bảo chưa có nhà cửa nhưng cứ phấn đấu. Chỉ cần vợ chồng con cái khoẻ mạnh, rồi cũng có ngày chúng tôi tiết kiệm đủ tiền để mua một căn nhà cho riêng mình.
Con gái lên 1 tuổi cũng là lúc chúng tôi cho con bé đi học. Tôi làm gần nhà nên nhận nhiệm vụ đi đón con. Hôm ấy vì phải tới nhà tặng quà cho một khách hàng, tôi về muộn nên đã nói vợ đón con giúp mình một hôm. Vậy mà chừng một tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ công an, nói vợ tôi tai nạn trên đường, hiện tại đang nằm trong bệnh viện cấp cứu.
Khi tới viện, vợ đã chuẩn bị được đưa vào phòng phẫu thuật. Tình trạng của cô ấy nguy kịch hơn tôi nghĩ. Thế rồi sau 10 tiếng, ca phẫu thuật mới thực hiện xong. Mặc dù giữ được tính mạng nhưng buồn một điều là nửa người dưới của cô ấy không còn cảm giác nữa. Lúc tỉnh dậy, vợ suy sụp vô cùng. Chính tôi đã ở bên động viên vợ:
"Bây giờ em phải lạc quan lên. Mình vẫn còn may mắn vì đã giữ được tính mạng. Bên em còn có anh và con mà. Anh sẽ là đôi chân của em".
Thời điểm đó, tôi cũng cảm thấy tội lỗi khi đã nhờ vợ đi đón con. Nhưng cảm giác ấy dần tan biến khi chúng tôi trở về nhà và bắt đầu với cuộc sống mới. Từ một người vui tính và lạc quan, tôi hay cáu gắt với vợ con vì quá áp lực. Cũng không thể trách tôi được, khi mà vừa phải lo kinh tế cho cả nhà, vừa phải chăm vợ con. Tâm sự với vài người bạn, tôi nhận được lời khuyên:
"Ông thấy không chịu được nữa thì bỏ vợ đi. Đời còn dài, ông nghĩ mình có sống như thế được vài chục năm nữa không?".
Sau đó tôi về nhà và ngẫm thấy bạn nói đúng. Cả đời này, tôi không thể sống như thế mãi. Chính vì vậy, tôi đã thuyết phục vợ ly hôn. Vợ cũng hiểu chồng mình chán chường đến mức nào nên đồng ý. Cô ấy chỉ có một điều kiện duy nhất đó là được nuôi con mà thôi. Vì vội vã muốn bỏ vợ nên tôi đã chấp nhận đề nghị kia. Vậy là sau 7 tháng kể từ ngày vợ gặp nạn, chúng tôi đã ra tòa mọi người ạ.
Thời gian đầu sau ly hôn, tôi vẫn chu cấp cho con đầy đủ. Sau này tôi ra ngoài kinh doanh thua lỗ, phải đi chỗ khác trốn nợ nên không gửi tiền cho con được nữa. Vì xấu hổ nên tôi cũng không dám liên lạc với vợ cũ và con gái.
Bẵng đi mấy năm, khi mọi thứ dần ổn hơn, tôi quay trở về và biết vợ cũ hiện đang có một cuộc sống tốt. Cô ấy mở được một công ty may. Bây giờ, hai mẹ con sống cùng ông bà ngoại trong một căn nhà khang trang.
Bản thân tôi thì ngược lại. Vì mấy năm không làm việc cũ nên bây giờ, tôi mất hết vốn kiến thức phục vụ công việc. Hôm ấy vô tình thấy một bài viết tuyển bảo vệ, tôi liền ứng tuyển và nghĩ sẽ cố làm công việc này một thời gian để có tiền chi tiêu qua ngày.
Hôm qua là ngày tôi nhận việc. Sau khi thay đồng phục, tôi chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ thì sững sờ khi vợ cũ đẩy xe lăn tới. Mọi người chào cô ấy là bà chủ. Đến lúc này tôi mới biết, công ty mình vừa xin làm bảo vệ chính là cơ ngơi của vợ cũ. Tiếc là chưa kịp trốn, tôi đã bị cô ấy phát hiện. Thấy tôi, vợ cũ cười nhẹ:
"Đúng là trái đất tròn, dạo này anh sống thế nào?".
Thế rồi chúng tôi đứng nói chuyện một lúc lâu. Điều khiến tôi không ngờ đó là khi biết tôi đã sa cơ, vợ cũ lại có ý muốn giúp đỡ và cho tôi một công việc. Sau tất cả, cô ấy vẫn không hề oán trách tôi. Nghĩ đến việc mình từng bỏ rơi vợ con, tôi lại thấy ân hận quá. Cũng vì điều này nên bây giờ tôi rất lăn tăn. Tôi có nên dẹp bỏ sĩ diện của mình để nhờ cô ấy giúp đỡ qua giai đoạn khó khăn này không?
Theo Lyly (Tri thức & Cuộc sống)
- Antiantiart và M-TP Entertainment lên tiếng về tranh chấp bản quyền tác phẩm của nghệ sĩ Lê Giang (05/06/26 23:00)
- Đây là iPhone 5G rẻ nhất Việt Nam, mạnh ngang iPhone 13 Pro Max, chụp ảnh ngang cơ iPhone 17e (05/06/26 22:30)
- Nữ giáo viên bị chồng đánh thương tích 95% ở Quảng Ninh đã không qua khỏi sau 2 tháng điều trị (05/06/26 22:22)
- Nissan X-Trail e-Power tái xuất: SUV hybrid giá dưới 1 tỷ đồng khiến CR-V phải 'dè chừng' (05/06/26 22:10)
- Khi nào miền Bắc có mưa lớn, chấm dứt đợt nắng nóng? (05/06/26 21:50)
- Bàn ăn nghìn tỷ USD: Chủ tịch LG, CEO Nvidia bên bàn thịt nướng ở Hàn Quốc (05/06/26 21:20)
- Loại vaccine đầu tiên do AI tạo ra có gì đặc biệt mà được kỳ vọng ngăn đại dịch tương lai? (05/06/26 21:10)
- Tài xế xe đầu kéo nhớ lại cảnh tượng vô cớ bị người nước ngoài chặn đầu tấn công dù không quen biết (05/06/26 20:56)
- Những loại xe ô tô không phải lắp ghế trẻ em từ ngày 1/7 (05/06/26 20:42)
- Bộ Công Thương công bố các cửa hàng bán xăng E5 RON92 tại Hà Nội, TPHCM và giá bán mới nhất? (05/06/26 20:33)