-
Thực hư thí sinh từ hơn 10 điểm thi thử lên 24 điểm tốt nghiệp, hiệu trưởng nói gì? -
Đã có iOS 27 Public Beta với Siri AI cực đỉnh: Có nên lên đời ngay lúc này? -
Bí ẩn người đàn ông tử vong tại trạm xe buýt TP.HCM: Hiện trường lộ nhiều đồ vật lạ! -
Cô gái 21 tuổi mất tích bí ẩn, hé lộ cuộc gọi cuối cùng về cho gia đình từ trên cầu Đồng Nai -
Báo cáo của trường vụ thí sinh thi thử 2,7 điểm, thi tốt nghiệp được 9,5 điểm Toán, nữ sinh cũng lên tiếng -
"Siêu sedan" Toyota Avalon 2027 lộ diện: Công nghệ hybrid tiết kiệm xăng, "đậm đặc ADN" Camry -
Cháy lớn tại nhà kho trong khu công nghiệp ở Thanh Hóa, cột khói bốc cao cuồn cuộn -
Lịch thi đấu World Cup 2026 ngày 14/7: Đại chiến Pháp - Tây Ban Nha tranh vé vào chung kết -
Dự báo thời tiết ngày 14/7: Miền Bắc chuyển nắng nóng, Nam Bộ tiếp diễn mưa giông cục bộ -
Bảng giá vàng hôm nay 14/7: Vàng SJC nhẫn 9999 "mất giá" sâu, cửa hàng 'tung đòn' hút khách ác liệt
Gia đình
16/07/2025 08:25Càng được yêu chiều, tôi càng sợ chồng đụng vào, cho đến đêm hôm ấy, tôi bàng hoàng hiểu ra lý do nằm ở 2 từ
Anh ấy không làm gì sai. Nhưng mỗi khi anh tiến lại gần, đưa tay chạm vào tôi, cơ thể tôi như co rút lại. Có lần, tôi bật khóc không vì đau, mà vì không hiểu nổi chính mình...
Tôi cưới một người chồng tốt. Tốt đến mức đôi khi tôi thấy mình không xứng đáng. Anh không bao giờ lớn tiếng, không bao giờ ép buộc. Anh vẫn vuốt tóc tôi khi tôi mệt, vẫn nắm tay tôi khi đưa con đi học. Và anh luôn nhẹ nhàng khi chúng tôi gần gũi.
Vậy mà tôi lại là người… lùi lại.
Mỗi lần anh chạm vào tôi, không phải chạm kiểu ham muốn, chỉ là đặt tay lên vai hay ôm từ phía sau, tôi giật mình. Không nói ra, nhưng tôi thấy khó chịu. Có lần anh hỏi nhỏ "Em sao thế?", tôi đã nói dối: "Em không quen nên bị giật mình".
Sự thật là, tôi sợ, sợ bị động chạm dù người ấy là chồng tôi.
Tôi tưởng mình chỉ "thất thường" cho đến đêm ấy đọc được 1 bài báo. Đó là một phản ứng có tên Touch Aversion.
Tôi từng nghĩ mình lạnh nhạt, thậm chí… vô cảm. Vì người ta luôn nói: phụ nữ nên thấy được yêu khi chồng âu yếm, nên thấy ấm áp khi được ôm. Vậy tại sao tôi – người đang được yêu thương lại phản ứng ngược?
Một lần, khi vô tình đọc tài liệu tâm lý bằng tiếng Anh, tôi gặp một cụm từ khiến mình giật mình: "Touch Aversion" - nỗi ám ảnh hoặc khó chịu khi bị chạm vào.
Theo định nghĩa của American Psychological Association, Touch Aversion là "một phản ứng tiêu cực mạnh mẽ về cảm xúc hoặc sinh lý đối với sự tiếp xúc cơ thể, kể cả khi sự tiếp xúc đó không mang tính xâm hại".
Nghiên cứu đăng trên Journal of Anxiety Disorders cho biết: Phụ nữ từng trải qua căng thẳng kéo dài (stress mãn tính), rối loạn lo âu, hoặc hậu chấn tâm lý (PTSD) có nguy cơ cao phát triển hiện tượng này – đặc biệt trong môi trường thân mật như hôn nhân.
Tôi chết lặng. Vì tôi như đang đọc được chính mình.
Không phải tôi ghét chồng mà là cơ thể tôi đang "bật báo động giả".

Tôi từng có một tuổi thơ không dễ chịu. Không đến mức bị lạm dụng nhưng từng bị cưỡng ép ôm người khác dù không muốn. Mỗi lần từ chối, tôi bị mắng là "vô lễ", "không tình cảm". Cơ thể tôi học được một điều: đụng chạm bằng mất kiểm soát.
Sau sinh, sự mệt mỏi, việc phải "phục vụ" con cả ngày khiến tôi càng thấy mình bị chiếm dụng thân thể. Vậy nên, khi chồng chạm vào tôi vào cuối ngày dù chỉ bằng ánh mắt âu yếm khiến não tôi hiểu nhầm điều đó là mối đe dọa. Và tôi… thu mình lại.
Tôi đã làm gì khi nhận ra mình không hề "vô lý"?
Tôi không còn lẩn tránh nữa. Tôi ngồi xuống nói chuyện với chồng.
Tôi bảo anh: "Em biết anh thương em. Nhưng có lẽ cơ thể em đang phản ứng sai. Em cần thời gian để học lại cảm giác an toàn, kể cả khi ở trong vòng tay anh".
Anh không nói gì, chỉ ôm tôi, thật chậm.
Tôi bắt đầu tham vấn chuyên gia – người giúp tôi hiểu rằng: Touch Aversion không phải là "khuyết điểm", mà là tín hiệu não đang phản ứng với vết thương cũ.
Tôi học cách tập trung vào cảm giác hiện tại rằng anh đang ôm mình không ai khác, không quá khứ nào cả.
Tôi cũng chủ động chọn kiểu tiếp xúc khiến tôi thoải mái hơn, như nắm tay trước, thay vì ôm từ sau.
Gửi những người vợ đang thấy mình "không bình thường":
Nếu bạn cũng từng rụt lại khi người mình yêu chạm vào, đừng xấu hổ. Đó không phải là phản bội. Đó là hệ thần kinh của bạn đang cần được chữa lành.
Hãy lắng nghe cơ thể – nó đang kể câu chuyện mà bạn chưa từng dám nói ra.
Hãy học cách nói với người bạn đời: "Em không từ chối anh. Em chỉ đang học cách an toàn trong chính cơ thể mình".
Nếu anh ấy hiểu, bạn sẽ không cần phải "chịu đựng" để giữ gìn hôn nhân mà sẽ được đồng hành để chữa lành.
- Lộ "bảng giá" chạy kết luận tâm thần của cựu viện trưởng: DJ Thái Hoàng được "ưu đãi" đặc biệt. (7 phút trước)
- Cái kết cho người cha nhiều lần đánh con 7 tuổi vì bán vé số không đủ tiền, cậu bé hoảng loạn bỏ trốn (10 phút trước)
- NSX Tinh Hà Say Hi đòi lập vi bằng, dập tắt drama đạo nhạc của đội HURRYKNG (20 phút trước)
- Thực hư thí sinh từ hơn 10 điểm thi thử lên 24 điểm tốt nghiệp, hiệu trưởng nói gì? (21 phút trước)
- Trái cây Trung Quốc giá cao vẫn hút khách Việt, chuyên gia chỉ ra nguyên nhân (21 phút trước)
- Đưa người yêu hơn 20 tuổi về ra mắt, tôi lặng người khi nghe chính anh trai nói một điều khiến tim mình nhói đau (40 phút trước)
- Rộ tin đồn Song Joong Ki ly hôn với vợ Tây, lâm cảnh thê thảm vì sự nghiệp liên tục chạm đáy? (55 phút trước)
- Hà Nội: Triệt phá kho hàng hiệu giả núp bóng các tài khoản Facebook (57 phút trước)
- Ông Trump: Bản ghi nhớ với Iran chỉ là bước thử và đã không đạt kỳ vọng (59 phút trước)
- Đã có iOS 27 Public Beta với Siri AI cực đỉnh: Có nên lên đời ngay lúc này? (1 giờ trước)