-
Truy thăng lên hàm Thiếu tá đối với đồng chí cảnh sát hy sinh khi truy bắt tội phạm ở Khánh Hòa -
Công bố nguyên nhân cuối cùng dẫn đến thảm kịch cháy chung cư Hong Kong khiến 168 người tử vong -
Hành trình xuyên lục địa của chàng trai Việt sở hữu 3 bằng thạc sĩ tại các đại học hàng đầu thế giới -
Cậu nam sinh thiếu hormone tăng trưởng và thước phim "gửi tương lai" đẫm nước mắt cùng bà nội -
Ngày mới 22/3/2026 Nguyệt Lão nhả vía - 4 con giáp ĐỎ tình, hạnh phúc trọn vẹn -
Sự thật khó chấp nhận sau vụ cháu bé bị bắt cóc trước nhà ở Tây Ninh, gia đình kêu gọi quyên góp tìm con -
Thông qua Nghị quyết công bố kết quả bầu cử và danh sách những người trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI -
Danh sách xe máy bị gọi tên, cơ quan chức năng yêu cầu nộp phạt nguội, người vi phạm cần kiểm tra ngay -
Công an thông tin về vụ nữ sinh ở Thanh Hóa bị đánh hội đồng đến ngất xỉu khiến dư luận bức xúc -
Chấn động vụ bé gái 13 tuổi tại TPHCM sinh con: Hai bị can bị truy tố không phải là cha đứa trẻ
Gia đình
16/07/2025 08:25Càng được yêu chiều, tôi càng sợ chồng đụng vào, cho đến đêm hôm ấy, tôi bàng hoàng hiểu ra lý do nằm ở 2 từ
Anh ấy không làm gì sai. Nhưng mỗi khi anh tiến lại gần, đưa tay chạm vào tôi, cơ thể tôi như co rút lại. Có lần, tôi bật khóc không vì đau, mà vì không hiểu nổi chính mình...
Tôi cưới một người chồng tốt. Tốt đến mức đôi khi tôi thấy mình không xứng đáng. Anh không bao giờ lớn tiếng, không bao giờ ép buộc. Anh vẫn vuốt tóc tôi khi tôi mệt, vẫn nắm tay tôi khi đưa con đi học. Và anh luôn nhẹ nhàng khi chúng tôi gần gũi.
Vậy mà tôi lại là người… lùi lại.
Mỗi lần anh chạm vào tôi, không phải chạm kiểu ham muốn, chỉ là đặt tay lên vai hay ôm từ phía sau, tôi giật mình. Không nói ra, nhưng tôi thấy khó chịu. Có lần anh hỏi nhỏ "Em sao thế?", tôi đã nói dối: "Em không quen nên bị giật mình".
Sự thật là, tôi sợ, sợ bị động chạm dù người ấy là chồng tôi.
Tôi tưởng mình chỉ "thất thường" cho đến đêm ấy đọc được 1 bài báo. Đó là một phản ứng có tên Touch Aversion.
Tôi từng nghĩ mình lạnh nhạt, thậm chí… vô cảm. Vì người ta luôn nói: phụ nữ nên thấy được yêu khi chồng âu yếm, nên thấy ấm áp khi được ôm. Vậy tại sao tôi – người đang được yêu thương lại phản ứng ngược?
Một lần, khi vô tình đọc tài liệu tâm lý bằng tiếng Anh, tôi gặp một cụm từ khiến mình giật mình: "Touch Aversion" - nỗi ám ảnh hoặc khó chịu khi bị chạm vào.
Theo định nghĩa của American Psychological Association, Touch Aversion là "một phản ứng tiêu cực mạnh mẽ về cảm xúc hoặc sinh lý đối với sự tiếp xúc cơ thể, kể cả khi sự tiếp xúc đó không mang tính xâm hại".
Nghiên cứu đăng trên Journal of Anxiety Disorders cho biết: Phụ nữ từng trải qua căng thẳng kéo dài (stress mãn tính), rối loạn lo âu, hoặc hậu chấn tâm lý (PTSD) có nguy cơ cao phát triển hiện tượng này – đặc biệt trong môi trường thân mật như hôn nhân.
Tôi chết lặng. Vì tôi như đang đọc được chính mình.
Không phải tôi ghét chồng mà là cơ thể tôi đang "bật báo động giả".

Tôi từng có một tuổi thơ không dễ chịu. Không đến mức bị lạm dụng nhưng từng bị cưỡng ép ôm người khác dù không muốn. Mỗi lần từ chối, tôi bị mắng là "vô lễ", "không tình cảm". Cơ thể tôi học được một điều: đụng chạm bằng mất kiểm soát.
Sau sinh, sự mệt mỏi, việc phải "phục vụ" con cả ngày khiến tôi càng thấy mình bị chiếm dụng thân thể. Vậy nên, khi chồng chạm vào tôi vào cuối ngày dù chỉ bằng ánh mắt âu yếm khiến não tôi hiểu nhầm điều đó là mối đe dọa. Và tôi… thu mình lại.
Tôi đã làm gì khi nhận ra mình không hề "vô lý"?
Tôi không còn lẩn tránh nữa. Tôi ngồi xuống nói chuyện với chồng.
Tôi bảo anh: "Em biết anh thương em. Nhưng có lẽ cơ thể em đang phản ứng sai. Em cần thời gian để học lại cảm giác an toàn, kể cả khi ở trong vòng tay anh".
Anh không nói gì, chỉ ôm tôi, thật chậm.
Tôi bắt đầu tham vấn chuyên gia – người giúp tôi hiểu rằng: Touch Aversion không phải là "khuyết điểm", mà là tín hiệu não đang phản ứng với vết thương cũ.
Tôi học cách tập trung vào cảm giác hiện tại rằng anh đang ôm mình không ai khác, không quá khứ nào cả.
Tôi cũng chủ động chọn kiểu tiếp xúc khiến tôi thoải mái hơn, như nắm tay trước, thay vì ôm từ sau.
Gửi những người vợ đang thấy mình "không bình thường":
Nếu bạn cũng từng rụt lại khi người mình yêu chạm vào, đừng xấu hổ. Đó không phải là phản bội. Đó là hệ thần kinh của bạn đang cần được chữa lành.
Hãy lắng nghe cơ thể – nó đang kể câu chuyện mà bạn chưa từng dám nói ra.
Hãy học cách nói với người bạn đời: "Em không từ chối anh. Em chỉ đang học cách an toàn trong chính cơ thể mình".
Nếu anh ấy hiểu, bạn sẽ không cần phải "chịu đựng" để giữ gìn hôn nhân mà sẽ được đồng hành để chữa lành.
- Sự thật rúng động sau vụ việc hai đối tượng hàng xóm xâm hại bé gái 13 tuổi tại Đà Nẵng (18:19)
- Tuyển Việt Nam thăng tiến mạnh trên bảng xếp hạng FIFA sau án phạt của Malaysia (18:00)
- Iran đưa điều kiện khắt khe để tàu nước ngoài đi qua eo biển Hormuz (1 giờ trước)
- Khởi tố đối tượng 72 tuổi chuyên móc túi tại lễ hội Chùa Hương (1 giờ trước)
- TP.HCM: Hai tài xế ẩu đả đổ máu đầu ngay giữa đường sau va chạm giao thông (1 giờ trước)
- Doanh nhân sở hữu ONUS là ai giữa tâm bão ứng dụng bị "đóng băng" tài khoản? (1 giờ trước)
- Bị "réo tên" cạnh JustaTee trên mạng xã hội, MAYonair phản ứng dở khóc dở cười (2 giờ trước)
- iPhone XS Max giá dưới 5 triệu cuối tháng 3 vẫn cực hot, dùng cơ bản ngon chẳng kém iPhone 17e (2 giờ trước)
- Tỷ phú Elon Musk gây sốt với đề xuất "giải cứu" 50.000 nhân viên an ninh sân bay giữa cuộc khủng hoảng ngân sách Mỹ (2 giờ trước)
- Thanh niên không đội mũ bảo hiểm còn đăng clip thách thức, muốn được ăn đòn chính thức bị xử phạt (2 giờ trước)