-
Bộ Y tế cảnh báo nguy cơ ngộ độc sau mưa lũ, yêu cầu kiểm soát chặt thực phẩm -
Mẹ chồng từng ngán ngẩm vì con dâu lười, đến khi đổ bệnh mới bật khóc vì một câu nói -
Chủ tịch Hà Nội yêu cầu làm rõ trách nhiệm cá nhân, tổ chức vụ nam sinh ngã xuống cống tử vong -
Truyền thông Thái Lan dành lời khen cho đại diện Việt Nam tại Miss Grand International 2026 -
iPhone Duo dùng bản lề Titanium thế nào để hạn chế nếp gấp màn hình? -
Bộ Nội vụ đề xuất mới về Ngày Văn hóa Việt Nam 2026: Chỉ nghỉ 1 ngày, không hoán đổi -
Fed tăng lãi suất, nhà đầu tư vàng cần làm gì để tránh rủi ro? -
Không có phép màu xảy ra, đã tìm thấy thi thể nữ sinh 2010 làm điều dại dột tại sông Cầu -
Tử vi 12 con giáp Chủ nhật 20/9/2026: Dậu đón lộc, Hợi vững đường công danh -
Ô tô tạo sóng làm đổ thanh chắn, nước cuồn cuộn tràn vào hầm chung cư
Gia đình
16/07/2025 08:25Càng được yêu chiều, tôi càng sợ chồng đụng vào, cho đến đêm hôm ấy, tôi bàng hoàng hiểu ra lý do nằm ở 2 từ
Anh ấy không làm gì sai. Nhưng mỗi khi anh tiến lại gần, đưa tay chạm vào tôi, cơ thể tôi như co rút lại. Có lần, tôi bật khóc không vì đau, mà vì không hiểu nổi chính mình...
Tôi cưới một người chồng tốt. Tốt đến mức đôi khi tôi thấy mình không xứng đáng. Anh không bao giờ lớn tiếng, không bao giờ ép buộc. Anh vẫn vuốt tóc tôi khi tôi mệt, vẫn nắm tay tôi khi đưa con đi học. Và anh luôn nhẹ nhàng khi chúng tôi gần gũi.
Vậy mà tôi lại là người… lùi lại.
Mỗi lần anh chạm vào tôi, không phải chạm kiểu ham muốn, chỉ là đặt tay lên vai hay ôm từ phía sau, tôi giật mình. Không nói ra, nhưng tôi thấy khó chịu. Có lần anh hỏi nhỏ "Em sao thế?", tôi đã nói dối: "Em không quen nên bị giật mình".
Sự thật là, tôi sợ, sợ bị động chạm dù người ấy là chồng tôi.
Tôi tưởng mình chỉ "thất thường" cho đến đêm ấy đọc được 1 bài báo. Đó là một phản ứng có tên Touch Aversion.
Tôi từng nghĩ mình lạnh nhạt, thậm chí… vô cảm. Vì người ta luôn nói: phụ nữ nên thấy được yêu khi chồng âu yếm, nên thấy ấm áp khi được ôm. Vậy tại sao tôi – người đang được yêu thương lại phản ứng ngược?
Một lần, khi vô tình đọc tài liệu tâm lý bằng tiếng Anh, tôi gặp một cụm từ khiến mình giật mình: "Touch Aversion" - nỗi ám ảnh hoặc khó chịu khi bị chạm vào.
Theo định nghĩa của American Psychological Association, Touch Aversion là "một phản ứng tiêu cực mạnh mẽ về cảm xúc hoặc sinh lý đối với sự tiếp xúc cơ thể, kể cả khi sự tiếp xúc đó không mang tính xâm hại".
Nghiên cứu đăng trên Journal of Anxiety Disorders cho biết: Phụ nữ từng trải qua căng thẳng kéo dài (stress mãn tính), rối loạn lo âu, hoặc hậu chấn tâm lý (PTSD) có nguy cơ cao phát triển hiện tượng này – đặc biệt trong môi trường thân mật như hôn nhân.
Tôi chết lặng. Vì tôi như đang đọc được chính mình.
Không phải tôi ghét chồng mà là cơ thể tôi đang "bật báo động giả".

Tôi từng có một tuổi thơ không dễ chịu. Không đến mức bị lạm dụng nhưng từng bị cưỡng ép ôm người khác dù không muốn. Mỗi lần từ chối, tôi bị mắng là "vô lễ", "không tình cảm". Cơ thể tôi học được một điều: đụng chạm bằng mất kiểm soát.
Sau sinh, sự mệt mỏi, việc phải "phục vụ" con cả ngày khiến tôi càng thấy mình bị chiếm dụng thân thể. Vậy nên, khi chồng chạm vào tôi vào cuối ngày dù chỉ bằng ánh mắt âu yếm khiến não tôi hiểu nhầm điều đó là mối đe dọa. Và tôi… thu mình lại.
Tôi đã làm gì khi nhận ra mình không hề "vô lý"?
Tôi không còn lẩn tránh nữa. Tôi ngồi xuống nói chuyện với chồng.
Tôi bảo anh: "Em biết anh thương em. Nhưng có lẽ cơ thể em đang phản ứng sai. Em cần thời gian để học lại cảm giác an toàn, kể cả khi ở trong vòng tay anh".
Anh không nói gì, chỉ ôm tôi, thật chậm.
Tôi bắt đầu tham vấn chuyên gia – người giúp tôi hiểu rằng: Touch Aversion không phải là "khuyết điểm", mà là tín hiệu não đang phản ứng với vết thương cũ.
Tôi học cách tập trung vào cảm giác hiện tại rằng anh đang ôm mình không ai khác, không quá khứ nào cả.
Tôi cũng chủ động chọn kiểu tiếp xúc khiến tôi thoải mái hơn, như nắm tay trước, thay vì ôm từ sau.
Gửi những người vợ đang thấy mình "không bình thường":
Nếu bạn cũng từng rụt lại khi người mình yêu chạm vào, đừng xấu hổ. Đó không phải là phản bội. Đó là hệ thần kinh của bạn đang cần được chữa lành.
Hãy lắng nghe cơ thể – nó đang kể câu chuyện mà bạn chưa từng dám nói ra.
Hãy học cách nói với người bạn đời: "Em không từ chối anh. Em chỉ đang học cách an toàn trong chính cơ thể mình".
Nếu anh ấy hiểu, bạn sẽ không cần phải "chịu đựng" để giữ gìn hôn nhân mà sẽ được đồng hành để chữa lành.
- Bộ Y tế cảnh báo nguy cơ ngộ độc sau mưa lũ, yêu cầu kiểm soát chặt thực phẩm (11:34)
- Mẹ chồng từng ngán ngẩm vì con dâu lười, đến khi đổ bệnh mới bật khóc vì một câu nói (1 giờ trước)
- Chủ tịch Hà Nội yêu cầu làm rõ trách nhiệm cá nhân, tổ chức vụ nam sinh ngã xuống cống tử vong (1 giờ trước)
- Thảm án sát hại 3 mẹ con tại Đồng Nai: Nguyễn Đức Anh bị truy tố khung hình phạt cao nhất (1 giờ trước)
- Môn thể thao mới Teqball mở hàng huy chương cho đoàn Việt Nam tại ASIAD 2026 (1 giờ trước)
- Trang chủ Quả Bóng Vàng tôn vinh Lionel Messi: Đẳng cấp định đoạt ở tuổi 39 và kỷ lục vô tiền khoáng hậu (1 giờ trước)
- Lịch trình một ngày "hòa nhịp" không khí Trung Thu ở Hà Nội! (2 giờ trước)
- Rice thoát thẻ đỏ khó tin sau pha phạm lỗi thô bạo với cầu thủ Brighton (2 giờ trước)
- Truyền thông Thái Lan dành lời khen cho đại diện Việt Nam tại Miss Grand International 2026 (2 giờ trước)
- iPhone Duo dùng bản lề Titanium thế nào để hạn chế nếp gấp màn hình? (2 giờ trước)