-
5 thói quen rửa bát tưởng sạch nhưng lại khiến vi khuẩn sinh sôi -
Bãi nhiệm chức Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam của ông Nguyễn Quang Thiều -
Khoảnh khắc khiến Chu Thanh Huyền - vợ Quang Hải "chiếm sóng" truyền thông Thái Lan -
5 điều kiện miễn trách nhiệm hình sự với cán bộ dám nghĩ, dám làm -
Diệp Lâm Anh chính thức công khai tình trẻ kém 11 tuổi: “Anh ấy yêu thương cả các con của tôi” -
Từ chàng trai tự ti trượt casting 4 năm vì "quá xấu" đến "chồng quốc dân" vạn người mê của màn ảnh Việt -
Diễn viên VTV Lan Phương đáp trả câu hỏi kém duyên sau khi ly hôn chồng Tây -
Hương Giang nói gì khi người đẹp từng ở chung phòng đăng quang Miss Universe Thailand 2026? -
Mỹ nhân được chồng chiều nhất Cbiz: Đám cưới nhận vương miện 1.296 viên kim cương, sinh nhật chốt đơn liền 2 căn hộ trăm tỷ -
Hòa Minzy bật khóc trên sân khấu, khoảnh khắc chạm đến trái tim hàng triệu khán giả
Gia đình
05/11/2025 08:58Chồng ghì tay ép vợ ký đơn ly hôn, ngày ra tòa vợ cũ cười hé lộ bí mật khiến anh điêu đứng, nhưng tất cả đã quá muộn…
“Anh đừng bắt em làm thế… Em sai ở đâu, em sửa. Đừng ly hôn được không anh?” – cô nghẹn ngào van xin. Tuấn quay mặt đi, giọng lạnh như băng: “Anh không còn tình cảm với em nữa. Ký đi, đừng làm khó.”
Bàn tay Hương run run ký xuống, từng nét chữ như cắt vào tim. Tuấn thở dài, giật tờ giấy khỏi tay cô rồi bỏ đi không ngoái lại.
Ngày anh bỏ đi, Hương như người mất hồn. Sáu năm bên nhau, từ khi còn tay trắng, cô đã cùng anh vượt qua bao khốn khó. Lúc anh thất nghiệp, cô còng lưng đi làm hai ca. Khi anh khởi nghiệp, cô bán hết nữ trang để anh có vốn. Giờ anh có công ty, có xe hơi, lại lạnh lùng nói “hết yêu”.
Người ta đồn Tuấn đang qua lại với Linh – cô kế toán mới trẻ đẹp, ăn nói khéo léo. Hương nghe, chỉ mỉm cười chua chát. Cô đã quá mệt để thanh minh, chỉ lẳng lặng thu dọn đồ rời khỏi ngôi nhà từng đầy ắp tiếng cười.

Ba tháng sau, tòa án gửi giấy triệu tập. Tuấn đến sớm, mặc vest chỉnh tề, tay đeo đồng hồ sang trọng. Anh thấy Hương bước vào – gầy đi, nhưng ánh mắt bình thản lạ thường. “Cô ký rồi, còn gì để nói nữa đâu?” – Tuấn hờ hững. Hương khẽ cười: “Phải, chỉ là hôm nay em có một điều muốn nói trước khi chính thức ly hôn.”
Thẩm phán ra hiệu cho hai bên trình bày. Hương đứng dậy, giọng nhẹ nhưng rõ ràng: “Thưa tòa, trong suốt 6 năm chung sống, toàn bộ tài sản nhà, xe và công ty đứng tên chồng tôi, nhưng số tiền khởi nghiệp ban đầu – 500 triệu – là do tôi bán mảnh đất cha mẹ để lại. Khi ấy anh Tuấn hứa, nếu công ty có lời, anh sẽ chia đôi cổ phần. Tôi có giấy chuyển khoản và tin nhắn anh viết tay, xin xác nhận điều đó.”
Cả phòng xử ồ lên. Tuấn tái mặt: “Cô bịa chuyện! Tiền đó là tôi vay bạn!”
Hương bình tĩnh mở điện thoại, đưa ra bản chụp tin nhắn cũ: “Anh cảm ơn em đã tin anh, sau này công ty có lời, anh hứa em là đồng sở hữu.”
Thẩm phán cầm tài liệu xem xét, gật đầu: “Tòa xác nhận có bằng chứng hợp lệ. Theo quy định, tài sản hình thành từ vốn chung sẽ được chia đôi.”
Tuấn ngồi lặng, trán toát mồ hôi. Anh không ngờ người vợ hiền lành ngày nào lại chuẩn bị kỹ đến thế. Nhưng cú sốc chưa dừng ở đó.
Trước khi rời phòng xử, Hương quay lại, nở nụ cười bình thản: “Anh Tuấn, còn một điều cuối. Em đã biết chuyện anh và Linh từ lâu, nhưng không trách. Chỉ mong anh nhớ – công ty mà anh đang điều hành, em đã chuyển cổ phần của mình cho người khác rồi. Từ giờ, anh có một ‘đối tác mới’.”
“Là ai?” – Tuấn nhíu mày. Hương đáp nhẹ: “Là anh Hoàng – người từng là đối tác lớn của công ty anh. Anh ấy bảo sẽ chỉ hợp tác nếu em đồng ý.”
Tuấn chết lặng. Hoàng là người anh từng tìm cách loại khỏi dự án vì ganh ghét. Giờ anh ta lại trở thành cổ đông lớn nhất, còn Hương – người vợ cũ anh xem thường – lại chính là người giúp đỡ anh ta.
Ra khỏi tòa, gió lạnh thổi qua, Tuấn ngồi thụp xuống bậc thềm. Linh nhắn tin liên tục nhưng anh không còn tâm trí. Anh chợt nhận ra, suốt những năm qua, Hương chưa từng phản bội, chỉ lặng lẽ chịu đựng, chăm lo cho anh từng bữa ăn, từng giấc ngủ.
Còn anh – vì chút phù hoa, đã đánh mất người phụ nữ cả đời chỉ biết nghĩ cho chồng.
Một năm sau, công ty Tuấn rơi vào khủng hoảng. Các đối tác lần lượt rút vốn, Linh bỏ đi theo người khác. Còn Hương, cô mở một quán cà phê nhỏ, ngày ngày tưới hoa, đọc sách, nụ cười nhẹ như chưa từng trải qua sóng gió.
Hôm ấy, Tuấn đứng ngoài cửa quán, nhìn qua ô kính. Cô đang nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông trung niên – chính là anh Hoàng.
Hương tình cờ thấy anh, chỉ gật đầu nhẹ rồi quay đi, không còn chút hằn học nào. Tuấn muốn chạy tới nói lời xin lỗi, nhưng lời nghẹn lại nơi cổ. Anh hiểu, có những thứ khi đã buông tay, không bao giờ có thể lấy lại.
Anh quay lưng, bước đi giữa chiều thu gió lạnh, trong đầu chỉ còn vang lên tiếng Hương cười ngày ra tòa – nụ cười hiền nhưng đủ khiến cả cuộc đời anh điêu đứng.
- 5 thói quen rửa bát tưởng sạch nhưng lại khiến vi khuẩn sinh sôi (15:12)
- Nhân viên bán ô tô 26 tuổi bất ngờ thành hoàng tử Bỉ sau xét nghiệm ADN (15:09)
- Bãi nhiệm chức Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam của ông Nguyễn Quang Thiều (23 phút trước)
- Báo Thái Lan thừa nhận HLV Kim Sang-sik vượt trội Anthony Hudson về chiến thuật (35 phút trước)
- Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đề xuất chuẩn hóa việc sử dụng Quốc ca trên mọi nền tảng (37 phút trước)
- Mẫu iPhone màn hình gập đầu tiên của Apple ghi điểm mạnh trong đợt thử nghiệm sớm (46 phút trước)
- Sức hút xe Hàn tại Việt Nam sụt giảm: Thách thức lớn và hành trình chuyển mình tìm lại ánh hào quang (1 giờ trước)
- “Tình địch” suốt 20 năm, Vương Phi và Trương Bá Chi nuôi con theo 2 cách hoàn toàn trái ngược (1 giờ trước)
- Tuyên án vụ "ăn chặn" tiền A80: Cựu Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội nhận 3 năm tù (1 giờ trước)
- Bão Narra gây ngập lụt ở Trung Quốc, hai cơn bão khác cùng mạnh lên (1 giờ trước)