Kỳ nghỉ lễ tưởng là khoảng lặng nghỉ ngơi, nhưng bốn ngày ở nhà khiến tôi nhận ra: nếu vợ cứ mặc định phải gánh hết, gia đình sẽ chẳng còn ai là… đồng đội.

Bạn bè tôi khoe ảnh du lịch, ăn uống sang chảnh, check-in quán xá rộn ràng. Còn tôi, suốt bốn ngày nghỉ chỉ quanh quẩn với căn bếp, chậu quần áo, đống đồ chơi vương vãi và một đứa con 34 tháng, kèm theo một “đứa” 34 tuổi còn… cần chăm hơn.

Sáng 6h, con gọi “mẹ ơi” là tôi bật dậy. Nấu cháo cho con, chuẩn bị bữa sáng cho chồng. Ăn xong, chồng ung dung cầm điện thoại kéo ghế ra ban công, vừa cà phê vừa lướt mạng. Tôi dọn bàn. Con làm đổ sữa, tôi lau. Máy giặt báo xong, tôi lại chạy.

Sau 4 ngày nghỉ lễ, thứ đọng lại là sự mệt nhoài khi phải chăm 1 đứa con 34 tháng và 1 đứa... 34 tuổi- Ảnh 1.

Chồng nhìn thấy hết. Nhưng anh chỉ nói nhẹ nhàng: “Từ từ rồi anh làm, em cứ để đấy.” Mà “từ từ” của anh… là tới chiều.

Có hôm, con sốt nhẹ. Tôi ẵm con ru đến nửa đêm. Chồng nằm cạnh, quay lưng vào tường. Không phải vì anh vô tâm, chỉ đơn giản anh nghĩ: “Việc này vốn là của vợ.” Tôi không trách anh ngay lúc ấy. Nhưng cảm giác… nghèn nghẹn.

Ngày hôm sau, tôi nhỏ nhẹ: “Anh ơi, anh phụ em chút việc nhà nhé. Một mình em không xuể.”

Anh gật đầu, bảo: “Ừ, anh biết rồi. Vợ vất vả quá.”

Rồi anh lau nhà, được nửa phòng thì… có điện thoại của bạn. Anh đặt cây lau nhà sang một bên, hồ hởi bước ra cửa. Tôi nhìn vũng nước còn loang ra sàn mà bật cười bất lực.

Không ai quát mắng. Không ai làm điều gì quá đáng. Nhưng cảm giác mình không có đồng đội cứ lớn dần.

Tối hôm đó, khi con đã ngủ, tôi pha hai ly trà đặt lên bàn. Tôi không khóc lóc, cũng không than trách. Tôi chỉ nhẹ nhàng kể cho anh nghe một “bản nhật ký” của riêng mình trong suốt bốn ngày nghỉ lễ.

Tôi nói rằng có những bữa cơm, tôi toàn phải ăn cơm nguội vì mải lo cho con trước. Tôi kể mình vẫn giữ thói quen chừa lại bát canh nóng để anh về còn có cái ăn cho đỡ lạnh bụng. Tôi kể những đêm chỉ có mình tôi ru con ngủ, còn anh đã say sưa từ bao giờ. Tôi cũng nói rằng suốt bốn ngày đó, tôi không có nổi 30 phút được nằm xuống mà không phải nghĩ xem tiếp theo mình cần làm gì nữa.

Nói xong, tôi chỉ hỏi một câu rất nhỏ: “Nếu là anh, anh có mệt không?”. Lần đầu tiên, tôi thấy anh im lặng rất lâu.

Ngày hôm sau, có điều gì đó thay đổi. Anh dậy sớm hơn thường lệ. Không phải làm điều gì to tát, chỉ là tự giác đi đổ rác, rồi quay sang hỏi tôi: “Trưa nay em muốn ăn gì để anh nấu?”

Buổi tối, khi con bắt đầu mè nheo, anh không còn nằm im trên giường nữa. Anh chủ động bế con, dỗ dành, pha sữa rồi kiên nhẫn cho con uống. Tôi nằm trên giường, nghe tiếng anh vừa hát vừa vỗ về con, trong lòng bỗng thấy nhẹ đi rất nhiều.

Anh không còn nhắc lại câu: “Em quen rồi mà”. Thay vào đó, anh nói: “Đưa anh làm cùng với.”

Dĩ nhiên, không phải ngày nào anh cũng hoàn hảo. Có những hôm anh vẫn quên, vẫn lười, vẫn để sót việc này việc kia. Nhưng anh biết quay lại, biết xin lỗi, biết sửa. Và với tôi, chừng đó đã đủ để thấy mình không còn đơn độc nữa.

HL (SHTT)