-
Bộ Xây dựng đề xuất giao Hà Nội làm chủ đầu tư hai dự án đường sắt 37.000 tỷ đồng -
Miền Bắc và Trung Bộ đón nắng nóng đỉnh điểm trước khi hứng mưa lớn giải nhiệt -
Hiểm họa khôn lường khi cha mẹ khoe giấy khen của con lên mạng xã hội -
Nguy cơ từ sự cố xô lệch loạt gối cầu trên tuyến Vành đai 3 trên cao ở Hà Nội -
"Vua AI" Jensen Huang ưu tiên gặp Faker trước cả các trùm công nghệ Hàn Quốc -
Hải Phòng chuẩn bị đón siêu nhà máy bán dẫn rộng bằng 45 sân bóng đá -
Đã tìm thấy thi thể 3 nạn nhân đuối nước ở thác Rồng, hé lộ chi tiết ngỡ ngàng liên quan đôi nam nữ -
Hà Nội xem xét đề xuất xây dựng tổ hợp chăn nuôi lợn trong nhà cao tầng -
Từ chối gánh khoản nợ của bố mẹ chồng, người phụ nữ bất ngờ trở thành "người ngoài" trong chính gia đình -
Thực hư thông tin Thanh Hóa sắp giảm từ 166 xuống 58 đơn vị hành chính cấp xã, tìm ra người tung tin
Gia đình
18/08/2025 14:20Lấy chồng xa, 2 năm mới về, con gái òa khóc nhìn cảnh bố mẹ ngồi trước hiên
Từ ngày lấy chồng xa, cuộc sống chật vật, lo toan từng đồng khiến tôi chỉ còn biết gửi gắm nỗi nhớ qua những cuộc gọi điện thoại vội vã. Hai năm qua, tôi chưa một lần về thăm quê, thăm bố mẹ.
Ngày mới trưởng thành, tôi chỉ ước được bay cao, bay xa, được ra thành phố sống cuộc đời tự do của riêng mình. Tôi bỏ ngoài tai lời can ngăn của bố mẹ, một mình vào tận miền Nam làm việc, rồi lấy chồng, sinh con.
Thời gian đầu, mọi thứ mới mẻ khiến tôi hào hứng. Nhưng rồi cuộc sống ngày càng khó khăn, kinh tế không dư dả, con cái nheo nhóc khiến tôi dần hiểu vì sao bố mẹ không muốn con gái lấy chồng xa.
Nhiều lần tôi hẹn về thăm mẹ nhưng rồi lại bỏ lỡ. Cho đến một ngày, khi đã chuẩn bị đầy đủ hành trang, tiền bạc và tinh thần, tôi quyết định về thăm bố mẹ mà không báo trước.
Tôi muốn gây bất ngờ, và cũng không muốn bố mẹ lại tất bật mua sắm cho con cháu. Nào ngờ, chính sự bất ngờ ấy lại khiến lòng tôi nhói đau.
Vừa bước qua cổng, ngôi nhà cấp 4 đơn sơ gắn bó với tôi từ thuở nhỏ hiện ra, khiến mắt tôi nhòe lệ.
Bố ngồi trước hiên, trên người là bộ quần áo đã sờn màu, đôi tay run rẩy vì căn bệnh Parkinson. Mẹ tôi, tóc đã bạc trắng, da nhăn nheo, mặc chiếc áo bà ba cũ phai màu, đang ngồi trò chuyện cùng bố.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Bấy lâu nay, tôi mải mê lo toan cho cuộc sống riêng, để rồi chợt nhận ra thời gian không chờ đợi ai.
Mẹ thấy tôi thì hét lên vì bất ngờ, đôi mắt bà sáng rực, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy con gái. Vòng tay gầy guộc của mẹ vẫn là chỗ dựa bình yên nhất đời tôi. Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi.
Bố quay ra, giọng run run đầy xúc động: “Về rồi đó hả con?”. Bố nói như thể tôi chỉ vừa xa nhà dăm ngày, dăm tháng. Có lẽ trong lòng bố, con gái chưa bao giờ đi đâu xa, vẫn luôn ở trong ngôi nhà này.
Hôm đó, mẹ vội vã vào bếp nấu một bữa cơm thật tươm tất. Bà bảo: “Lâu rồi mới có con gái về, mẹ phải đãi một bữa cơm quê thật ngon”.
Mâm cơm bày ra toàn những món tôi mê từ thuở nhỏ: Nồi cá kho chuối, bát canh chua nấu quả chay, đĩa rau luộc chấm nước mắm cáy thơm lừng. Đơn sơ, giản dị nhưng với tôi ấm áp đến nghẹn ngào.
Bố vừa run tay cầm đũa vừa cười, liên tục gắp thức ăn cho tôi như sợ con gái ngại ngùng.
Đứa cháu ngoại lâu lâu mới được gặp ông bà nhưng vẫn thấy thân quen. Nó bật cười khi nhìn bàn tay ông run run gắp miếng thịt, rồi cả ông và cháu cùng cười vang, không khí vui tươi như ngày tôi còn bé.
Ở nhà bố mẹ vài ngày, tôi không nỡ ngủ thêm. Tôi muốn dậy thật sớm để hít hà hương đồng gió nội và để có thêm thời gian bên gia đình, sợ rằng từng ngày trôi qua quá nhanh.
Đến gần ngày đi, lòng tôi rộn ràng xen lẫn xao xuyến. Mẹ cẩn thận gói ghém bánh kẹo, trái cây, từng hũ ruốc quê để tôi mang về cho con nhỏ.
“Mấy đứa nhỏ ở quê chồng con chắc thích mấy món này. Ăn cơm quê ngoại để nhớ bà ngoại nhé”, mẹ vừa nói vừa xoa đầu cháu.
Nhìn đôi bàn tay gầy guộc thoăn thoắt của mẹ, tim tôi nghẹn lại. Cả đời mẹ chưa bao giờ nghĩ cho mình, chỉ sống vì con cháu. Tôi ôm túi đồ, cố giấu xúc động để bố mẹ yên tâm về mình.
Ở tuổi gần 80, bố mẹ tôi đã già yếu. Tôi sợ bộn bề cuộc sống khiến mình quên rằng thời gian dành cho cha mẹ không còn nhiều. Tôi sợ một ngày trở về thì đã quá muộn, không còn được ngồi bên hiên nghe bố mẹ cười, không còn được ăn bữa cơm quê do mẹ nấu.
Ngày về ấy, tôi vừa hạnh phúc vừa xót xa. Hạnh phúc vì được trở lại vòng tay cha mẹ, xót xa vì thấy ông bà đã già yếu và không biết lần sau sẽ là khi nào.
Tôi chỉ biết tự nhủ phải cố gắng hơn, để được về thăm bố mẹ nhiều hơn, gọi điện cho bố mẹ thường xuyên hơn, để không phải hối tiếc khi thời gian trôi đi vội vã.
Cuộc sống khó khăn bao năm qua đã luôn khiến tôi lo sợ. Nhưng từ sau chuyến về quê, nỗi sợ lớn nhất trong tôi không còn là cái nghèo mà là một ngày trở lại, cha mẹ đã không còn ngồi chờ tôi trước hiên nhà.
- Antiantiart và M-TP Entertainment lên tiếng về tranh chấp bản quyền tác phẩm của nghệ sĩ Lê Giang (05/06/26 23:00)
- Đây là iPhone 5G rẻ nhất Việt Nam, mạnh ngang iPhone 13 Pro Max, chụp ảnh ngang cơ iPhone 17e (05/06/26 22:30)
- Nữ giáo viên bị chồng đánh thương tích 95% ở Quảng Ninh đã không qua khỏi sau 2 tháng điều trị (05/06/26 22:22)
- Nissan X-Trail e-Power tái xuất: SUV hybrid giá dưới 1 tỷ đồng khiến CR-V phải 'dè chừng' (05/06/26 22:10)
- Khi nào miền Bắc có mưa lớn, chấm dứt đợt nắng nóng? (05/06/26 21:50)
- Bàn ăn nghìn tỷ USD: Chủ tịch LG, CEO Nvidia bên bàn thịt nướng ở Hàn Quốc (05/06/26 21:20)
- Loại vaccine đầu tiên do AI tạo ra có gì đặc biệt mà được kỳ vọng ngăn đại dịch tương lai? (05/06/26 21:10)
- Tài xế xe đầu kéo nhớ lại cảnh tượng vô cớ bị người nước ngoài chặn đầu tấn công dù không quen biết (05/06/26 20:56)
- Những loại xe ô tô không phải lắp ghế trẻ em từ ngày 1/7 (05/06/26 20:42)
- Bộ Công Thương công bố các cửa hàng bán xăng E5 RON92 tại Hà Nội, TPHCM và giá bán mới nhất? (05/06/26 20:33)