Tôi đi làm về mệt rã rời, bụng đói cồn cào, chỉ mong có bữa cơm nóng để hạ cơn bực. Ấy vậy mà hôm ấy, vừa mở nồi cơm ra, tôi khựng lại....

Cơm nhão nhoét, tô canh rau ngót loãng như nước rửa bát, đĩa cà pháo khô cứng, vài cọng rau muống luộc nhũn như bún.

Cơn giận bốc lên. Bát cơm trên tay tôi rơi xuống “xoảng” một cái. Tôi hất cả mâm cơm xuống sàn, gằn giọng:

– “Tôi nuôi cả nhà này bằng 3 triệu chứ gì? Thế thì đừng ăn nữa!”

Vợ tôi không khóc, cũng không cãi. Cô chỉ lặng lẽ cúi xuống lau nhà, rồi bế con vào phòng, khép cửa lại.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, vẫn thở phì phò. Nhưng chưa đầy một tiếng sau…

Cửa bật mở. Từng người một ùa vào: mẹ vợ, mẹ chồng, mấy bà bác, bà thím, chị em họ… Cả phòng khách chật kín. Thì ra, vợ tôi đã chụp ảnh mâm cơm và đăng ngay vào nhóm phụ nữ phường. Nhóm đó có cả họ hàng hai bên, mà nhà ai cũng quanh quẩn trong bán kính vài con phố, nên chẳng mấy chốc đã kéo đến đủ mặt.

Mẹ vợ chỉ thẳng mặt tôi:

– “Cơm nhà chưa ăn, mà miệng đã xé toạc! Mày giỏi lắm, dám làm nhục vợ tao ngay trước bữa cơm?”

Tôi lúng túng: – “Con… con không đánh, chỉ là…”

Bà thím bên nội cắt lời: – “Không cần nói! Cả nhóm phụ nữ phường đều thấy. Cơm thế này thì người ta ăn sao nổi? Tiền 3 triệu/tháng cho cả nhà, chú bảo đủ à?”

Mẹ tôi cũng thở dài: – “Ba triệu tiền ăn, tưởng nuôi lợn chắc?”

Lúc này, vợ tôi mới từ phòng bước ra, bế con trên tay, đặt một cuốn sổ dày lên bàn: – “Đây là chi tiêu hàng tháng. Từng đồng chồng đưa, tôi đều ghi. Đọc kỹ rồi hãy nói tôi hoang phí.”

Tôi mở ra: từ bó rau muống 5 nghìn, chai dầu ăn, hộp sữa cho con… tất cả đều được ghi rõ. Không ai nói thêm lời nào.

Cô nhìn thẳng vào tôi, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lùng: – “Cơm tôi nấu được. Nhưng nếu chồng không nuôi nổi một lời tử tế, thì tôi cũng chẳng cần ăn.”

Tôi chết lặng. Không phải mâm cơm bị hất đi, mà là tôi đã tự hất đi sự tôn trọng cuối cùng của vợ.

Tối hôm đó, tôi vào bếp nấu cơm. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi chủ động gắp cho vợ một miếng thịt — thứ mà bữa trưa cô đã nhịn, vì không đủ tiền mua.

Theo PV (SHTT)