-
Cảnh gã thanh niên cầm dao đe dọa, ép một người đi xe máy quỳ xin tha mạng? Nguồn cơn phía sau? -
Danh tính du học sinh Việt quay lén hơn 100 video tại nhà vệ sinh nữ, lời khai gây bất ngờ -
Danh sách phạt nguội mới nhất: 330 chủ xe máy, ô tô nhanh chóng nộp phạt theo Nghị định 168 -
Gia cảnh 2 đứa trẻ đập phá mô hình "Mã đáo thành công" 400 triệu đồng tại Quảng Trị -
Thực hư "drama" Kylie Jenner thái độ lồi lõm với chị gái Timothée Chalamet tại Oscar 2026 -
Chuyện lạ ở Thủ đô: Hai cặp đôi song sinh góp tiền mua chung cư, sống hòa thuận dưới một mái nhà -
Chương Tử Di gây xôn xao với diện mạo khác lạ ở tuổi 47 -
Vô tư khoe em chồng thành đạt khắp nơi, tôi bối rối khi bị nhắc thẳng trong bữa cơm gia đình -
Lễ tiễn biệt Kasim Hoàng Vũ: Tiếng hát "Tình mẹ" nghẹn ngào trong giờ phút di quan -
Bi kịch của đôi vợ chồng cùng ngoại tình và lời đề nghị tái hợp sau 6 tháng ly hôn
Gia đình
16/09/2020 17:17Nấu món gì mẹ chồng cũng chê hoang phí, tôi tức quá mang ra bát muối rang kèm lời tuyên bố khiến bà tím mặt
Tôi với Đức đã mua được nhà ở Hà Nội, nhưng vẫn chẳng tránh được việc sống chung với mẹ chồng. Bà có nhà to dưới quê, có công việc thu nhập tạm ổn nhưng cứ tuần, 2 tuần lại bắt xe lên ở với vợ chồng đôi chục ngày.
Mỗi lần mẹ chồng lên, tôi cảm thấy đúng là ác mộng. Bởi bà kiểm soát mọi thứ trong nhà tôi từ chuyện ăn gì, mua gì, bát đũa rửa xong phải sắp xếp thế nào cho hợp lý. Bà làm đảo lộn mọi thứ lên nhưng lại lấy lý do là: "Mẹ lên cho chúng mày khỏi phải về. Mà mẹ ở đây vừa chỉ bảo được con dâu việc nhà, lại phụ giúp được chúng mày bao việc, nhất hai đứa nhé!"
Bỏ ra bao nhiêu tiền, đi vay 400-500 triệu nữa mới có được căn nhà mơ ước. Thế mà chưa kịp tận hưởng thì tổ ấm của mình đã bị biến thành nơi mình không muốn về. Nhà tôi đang sử dụng tông trắng - xanh tươi mát làm chủ đạo bà lại đi vác thêm mấy cái thảm đen, đỏ ngoài chợ về. Rồi nồi niêu tôi dùng màu xanh bà chê là xấu, là chả giống ai. Rồi bà mua thêm loạt nồi nhôm về xếp chồng chất trong bếp. Những lọ gia vị tôi giấu sạch trong tủ bếp, bà lại bày ra bảo để thế cho tiện nấu.
Tôi chỉ thở dài thườn thượt, đề nghị Đức nhắc khéo mẹ về quê hoặc đừng làm mọi thứ rối tung lên nữa. Nhưng chồng cũng chỉ nói vài câu gọi là, chứ thật lòng anh cũng sợ bà phật ý.
Và bà cứ tự nhiên sắp xếp lại nhà tôi như thể chúng tôi mới là kẻ ở nhờ vậy. Thử hỏi xem, trong trường hợp như tôi ai mà không bực?
Suốt mấy tháng trời, tôi vẫn nhịn dù sự phẫn nộ trong lòng tích tụ ngày một nhiều. Phải cho tới khoảng thời gian này, bà bảo tôi có bầu nên gần như không về quê nữa.
Rồi lấy cớ ngại tôi đi chợ vất vả, mẹ chồng còn bảo với vợ chồng tôi đưa tiền bà đi chợ và giữ hộ. (Trước đó tôi sẽ đi siêu thị mua về cho bà ở nhà nấu vài ngày. Chỉ có một số ít đồ bị thiếu thì mua dưới chợ cóc dưới nhà, nhưng chẳng đáng bao tiền). Tôi đương nhiên phản đối. Mẹ chồng lại lườm lườm bảo tôi tiêu hoang mà còn thích giữ tiền.
Tôi lạnh lùng bảo bà: "Con lấy anh Đức đã gần 2 năm, chúng con tiết kiệm được tiền mua chung cư, giờ đang chắt bóp trả nợ, con thấy mình chưa khi nào hoang phí và không biết chi tiêu mẹ ạ".
Bà cãi không lại, im re rồi bỏ vào phòng. Đức lại ở bên an ủi tôi. Nhưng sao dạo này tôi bực mình với chồng thế, anh lúc nào cũng nhẹ nhàng không dứt khoát mới khiến mẹ chồng được nước lấn tới thế này! Anh thể hiện thái độ gay gắt hơn có phải mẹ chồng đã không ăn dầm ở dề trên Hà Nội rồi không?
Và kể từ hôm mẹ chồng đề nghị giữ tiền, bà bắt đầu bắt bẻ tôi chuyện chi tiêu. Tôi mua gì về bà cũng chê, rằng thì rau 1 bó 5k là đắt. Khoai thì không mua cả 1 bao lại mua lẻ mấy cân bảo sao giá cắt cổ.
Hay có hôm cuối tuần tôi rủ chồng đi uống trà sữa thì bà mắng thừa tiền. Hôm đó bà nạt nộ tôi nhiều nhất. Tôi nhớ như in khi tôi nói với Đức thèm trà sữa, bà từ nhà bếp gào lên rất to: "Đấy đấy, tiền mua nhà còn nợ đầy giờ đi trà sữa. Hoang phí nhỉ, dăm ba cái thứ nước pha đường hóa học béo bở lắm đấy mà rải tiền cho họ? Cho con bé này giữ tiền thì đúng là chết đói".
Tôi tức, cãi lại chem chẻm. Rõ ràng không phải mẹ chồng sợ tôi đang bầu bí mà uống trà sữa ảnh hưởng thai nhi hay gì, mà câu đầu tiên bà thốt ra chính là vì xót tiền! Dù sau đó bà có cố lôi thêm lý do gì vào đi nữa, thì tôi cũng hiểu và rất bực. Hôm ấy chúng tôi đã cãi nhau to.
Tới hôm sau, tôi mua đồ ăn về nấu mâm cơm 2 món mặn 1 canh bà cũng hỏi tổng thiệt hại bao nhiêu và chê tốn tiền. Tôi tức nghẹn tận họng vì lý lẽ cùn của mẹ chồng.
Hôm sau, tới bữa ăn, tôi mời mọi người ngồi vào bàn đông đủ rồi mới bê mâm ra. Mẹ chồng nhìn tôi đập lồng bàn úp lên thì tò mò, tưởng tôi nấu cao lương mỹ vị gì đã lèo nhèo: "Lại bày vẽ, tiền chồng làm ra cho chị đi phung phí!"
Nhưng tôi mở ra, chỉ có đúng bát muối trắng. Tôi mang thêm nồi cơm ra, rồi thông báo một câu nhẹ bẫng: "Thể theo nguyện vọng của mẹ, từ giờ con sẽ thực hiện chế độ tiết kiệm nhất có thể. Mẹ yên tâm, muối này con mua tận nơi bán buôn, giá cực rẻ, rẻ gấp 2-3 lần ngoài chợ rồi".
Mẹ chồng nhìn tôi tức nghẹn không nói lên lời. Tôi nhìn bà lắp bắp mãi thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. Đức bảo tôi quá đáng, nhưng tôi nghĩ rồi, chồng chẳng ra mặt thì mình phải tự chiến đấu thôi.
Theo M52 (Nhịp Sống Việt)
- Đại án tại Bộ Y tế: Vì sao 10 cá nhân "đưa hối lộ" được miễn trách nhiệm hình sự? (14:28)
- Starlink tiến quân vào Việt Nam: Mức phí 2,2 triệu đồng mỗi tháng thì cạnh tranh kiểu gì (14:21)
- Cô bé bị bỏ rơi ở WC, 28 năm sau gặp lại bố mẹ và phát hiện sự thật bị che đậy, bất ngờ danh tính người ra tay (14:18)
- Cảnh gã thanh niên cầm dao đe dọa, ép một người đi xe máy quỳ xin tha mạng? Nguồn cơn phía sau? (14:15)
- Danh tính du học sinh Việt quay lén hơn 100 video tại nhà vệ sinh nữ, lời khai gây bất ngờ (14:13)
- Timothée Chalamet gây sốc khi trắng tay tại Oscar 2026 dù được dự đoán thắng lớn (14:11)
- Thanh Thúy gây ngỡ ngàng tại Nhật Bản, ngôi sao bóng chuyền Việt Nam áp đảo dàn sao Thái Lan (14:01)
- iPhone Ultra: Apple sẽ định nghĩa lại thị trường điện thoại gập với mức giá kỷ lục 3.000 USD? (14:01)
- Danh sách phạt nguội mới nhất: 330 chủ xe máy, ô tô nhanh chóng nộp phạt theo Nghị định 168 (51 phút trước)
- "Cơn sốt" đồ ăn vặt 2025: Thương hiệu Ăn Cùng Bà Tuyết bùng nổ doanh thu hơn 200 tỷ đồng (51 phút trước)