-
Rơi nước mắt về bức thư người chồng mắc bệnh K phổi giai đoạn cuối ở Hà Nội viết cho bà xã và 2 con -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội? -
Hà Tĩnh: Xe tải cẩu lao vào đoàn xe máy đang dừng đèn đỏ, camera ghi lại toàn bộ diễn biến
Gia đình
15/03/2017 17:35Tâm sự của người vợ từng trầm cảm sau ly hôn: "Đừng mải mê oán hận chồng cũ mà quên đi niềm vui sống mới"
Tôi vẫn nhớ về những điều tồi tệ trong cuộc hôn nhân ấy mỗi ngày. Càng nghĩ lại mọi chuyện, tôi càng căm ghét chồng cũ. Tôi cấm anh ấy gặp con, gọi điện thoại cho con. Những món quà anh ấy mua cho con, tôi quăng hết vào sọt rác. Mỗi khi chồng cũ nói muốn được gặp con, đón con đi chơi đâu đó là tôi lại gào lên: “Anh làm ơn hãy tránh xa thằng bé ra. Anh định lây thói hư tật xấu cho nó à? Anh đừng làm hỏng nó!”. Tôi thực lòng không muốn nhìn thấy gương mặt của con người ấy thêm một lần nào nữa. Lần cuối gặp nhau ở tòa đã là đủ lắm rồi.
Mấy tháng sau ly hôn, tôi mất ngủ, biếng ăn, làm việc ngày đêm như một cái máy và hay cáu gắt, tức giận. Tôi phải uống thuốc an thần mỗi tối, uống thuốc kích thích ăn ngon miệng. Có thời gian tôi mệt mỏi tới mức phải gửi con về nhà nhờ bà ngoại trông giùm. Tôi vật vã sống cho qua ngày như một kẻ bại trận. Cho đến một hôm, cậu con trai 10 tuổi rón rén bước vào phòng tôi, rón rén kéo rèm cửa sổ và nói thật khẽ với mẹ: “Nắng lên rồi, mẹ có muốn ra ngoài đi bơi vài vòng quanh hồ với con không?”. Lúc đó đã là 9 giờ 30 phút sáng. Tôi cũng thấm mệt sau một đêm ngồi cắm mặt vào máy tính để giải quyết nốt vài công việc còn tồn đọng cuối năm. Và lời đề nghị của con đã khiến tôi bừng tỉnh.
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Đã bao lâu rồi tôi không nhẩn nha ngắm nắng và uống một tách cà phê bên hiên nhà? Đã bao lâu rồi tôi không vui vẻ trò chuyện cùng con? Đã bao lâu rồi tôi không đi mua sắm, làm đẹp hay cà phê tán dóc với bạn bè. Tôi tự do rồi mà. Cuộc hôn nhân đã lấy đi của tôi biết bao nhiêu nước mắt ấy đã chấm dứt rồi mà.
Hai năm trước, lúc kí vào tờ đơn ly hôn, tôi đã tự nhủ: "Phải nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân thảm hại này để tìm lại chính mình, giành lại cuộc sống vui vẻ trước đây từng có!". Vậy mà hai năm qua tôi đã sống thế nào? Tại sao trông tôi lại xác xơ như một cành cây khô hoàn toàn không có chút sức sống?
Sau một buổi sáng bơi cả chục vòng quanh hồ cùng chàng trai 9 tuổi, cuối cùng tôi đã nhận ra: Hận thù đã lấy đi của tôi quá nhiều thứ chứ không phải chỉ có chồng cũ cùng cuộc hôn nhân sóng gió ấy. Những cảm xúc tiêu cực đã điều khiển tôi. Tôi cứ mải mê kết tội và oán hận chồng mà quên đi việc tìm niềm vui sống mới.
Tôi bắt đầu tìm cách sắp xếp lại cảm xúc của mình. Tôi làm mới căn nhà với thật nhiều cây xanh trang trí ở ban công và phòng khách. Tôi thay rèm cửa mới, mua sắm vài chiếc váy mới, để một kiểu tóc mới. Buổi tối, hai mẹ con tôi đi vòng vòng dạo phố và ăn kem. Tôi cũng liên lạc lại với một vài người bạn cũ. Vài tháng sau đó, tôi đã có thể đi ngủ từ lúc 12 giờ khuya thay vì 4 giờ sáng mà không cần đến thuốc an thần. Tôi tăng lên 4 kí lô và mỗi bữa ăn đã không còn là cơn ác mộng. Tôi nhận thấy thời điểm tôi cảm thấy ổn nhất chính là khi tôi đã có thể thoải mái nói với con trai mình: “Con thay quần áo đi. Hôm nay hai mẹ con mình sẽ ra ngoài ăn và đi gặp bố!”. Cậu con trai ngơ ngác nhìn tôi hoài nghi: “Sao mẹ bảo mẹ sẽ không bao giờ gặp lại bố nữa? Mẹ hết ghét bố rồi à?”. “Bố nói nhớ con, con trai ạ!” - tôi lảng tránh câu hỏi của con.
Buổi tối hôm ấy, tôi ngồi lặng yên để mặc hai bố con trò chuyện. Tôi nhận ra, mình có thể sống thiếu chồng nhưng mình không thể để con trai sống thiếu bố. Người đàn ông ấy đã từng phụ bạc vợ nhưng lại chưa một lần sống thiếu trách nhiệm và thiếu tình cảm với con. Con trai tôi tuy còn nhỏ nhưng đã sớm hiểu chuyện. Nó nhớ bố mà không dám nói vì sợ tôi buồn. Mỗi lần thấy bố gọi, con cũng chỉ dám đứng ở mép cửa nghe lén. Tôi là một bà mẹ quá ích kỉ.
Tôi cảm thấy ân hận vì đã nói xấu chồng trước mặt con, vì đã đánh cắp khoảng thời gian lẽ ra con tôi phải được ở bên cạnh bố nó. Tôi không có quyền độc chiếm con, kiểm soát hành vi lẫn cảm xúc của con. Con được quyền tự do lựa chọn những ai con sẽ yêu và ghét mà không cần phụ thuộc vào cảm xúc của mẹ.
Tôi cứ thế gỡ bỏ từng nút thắt, khúc mắc trong cuộc sống của mình. Mẹ con tôi chắc chắn chẳng thể sống hạnh phúc với mối hận thù trong lòng và chuỗi ngày bất an trong quá khứ.
Theo Hoàng Lan (Trí Thức Trẻ)
- Máy bay chở 181 người tóe lửa sau cú va phải chim, buộc hạ cánh khẩn cấp (15:23)
- Công an tạm giữ người đàn ông bạo hành chú tiểu tại chùa Bầu: Hé lộ danh tính thật của đối tượng (34 phút trước)
- Brad Pitt lần đầu nói về giai đoạn “không thấy lối thoát” sau ly hôn Angelina Jolie (36 phút trước)
- Rơi nước mắt về bức thư người chồng mắc bệnh K phổi giai đoạn cuối ở Hà Nội viết cho bà xã và 2 con (39 phút trước)
- Siêu du thuyền của Mark Zuckerberg bị chất vấn sau vụ thuyền nhỏ mắc cạn (44 phút trước)
- Độc lạ phong cách cưa đổ crush của "ông chú" 8x: Không hoa, không đồ hiệu mà phủ ngập hải sản và trái cây khiến MXH chao đảo (54 phút trước)
- Vì sao gội đầu kỹ, gàu vẫn quay lại? Bác sĩ chỉ rõ nguyên nhân (57 phút trước)
- Đây là iPhone pin trâu, màn lớn, chơi game ngon rẻ nhất Việt Nam trong tháng 8, không quá thua iPhone 17 (1 giờ trước)
- Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi (1 giờ trước)
- Man City thay Rodri bằng tiền vệ 18 tuổi trị giá 100 triệu euro (1 giờ trước)
