-
Bí thư Đoàn xã Hoằng Hóa hé lộ sự thật vụ thi nghi thức Đội kiểu "cà thọt", khẳng định cuộc thi vẫn nghiêm túc -
Nam sinh 14 tuổi đuối nước thương tâm trong bể nước của gia đình -
Vụ tiêu cực thi tốt nghiệp ở Quảng Trị: 5 thí sinh bị hủy kết quả được thi lại khi nào? -
Động thái ở phía sân bay Nội Bài khi bị đánh giá 1 sao trên Google vì để khách đi bộ hàng trăm mét -
Màn thi nghi thức Đội kiểu "cà thọt" ở Thanh Hóa gây tranh luận -
Hai phương án nghỉ Tết Đinh Mùi: Có thể nghỉ 7 hoặc 10 ngày liên tục -
Tìm thấy thi thể 2 ngư dân mất tích sau vụ tàu cá chạy vòng tròn trên biển Phú Quốc -
Đề thi lại của Chuyên Tuyên Quang sẽ không khó hơn, thí sinh đủ điều kiện vẫn được xét tuyển nguyện vọng đã đăng ký -
Bộ GD-ĐT lý giải vì sao thí sinh Tuyên Quang được thi lại, Quảng Trị thì không -
Đã có 2 gia đình liên hệ sau khi hai bức ảnh được tìm thấy trong mộ liệt sĩ
Gia đình
13/12/2025 10:23Tờ di chúc lạnh lùng: Bi kịch khiến bốn anh em tôi mất tình ruột thịt sau ngày má mất
Má đã đi được hai năm tròn rồi. Ngày giỗ má, thằng Út vẫn lo liệu mâm cỗ đầy đủ, nhưng nhìn căn nhà rộng thênh thang vắng lặng, tôi thấy lòng mình trống rỗng. Bốn anh em tôi – những người được xã hội gọi là thành đạt, có nhà, có xe ở phố – đều không về. Chúng tôi chỉ chuyển khoản tiền bạc, coi như đã làm tròn bổn phận.
Gia đình tôi có 5 anh chị em. Ba mất sớm, một tay má tần tảo buôn bán nuôi nấng chúng tôi. Lần lượt tôi, thằng Hai, con Ba, con Tư đều thoát ly lên thành phố lập nghiệp. Chỉ có thằng Út, vốn ốm yếu và lầm lì, học hết cấp 3 là ở lại quê làm vườn, bầu bạn và chăm sóc má.

Những năm tháng má còn sống, chúng tôi tự hào vì mình là những người con hiếu thảo kiểu mới: gửi về cho má đủ thứ, từ thuốc bổ ngoại đến ti vi màn hình phẳng. Chúng tôi tin rằng, tiền bạc có thể bù đắp cho sự vắng mặt của mình. Thậm chí, chúng tôi còn nhìn thằng Út bằng ánh mắt thương hại, đôi khi là coi thường, vì nghĩ nó là đứa bất tài nhất nhà nên mới phải bám lấy má.
Rồi ngày má mất đến đột ngột sau một cơn tai biến. Đám tang má to nhất xã, kèn trống linh đình, chúng tôi khóc lóc vật vã. Mọi người đều khen má có phước vì có đàn con hiếu thảo.
Nhưng bi kịch gia đình tôi lại bùng nổ ngay sau khi hạ huyệt.
Bác trưởng tộc lôi ra một tờ giấy học sinh ố vàng, với nét chữ run rẩy của má viết cách đó vài tháng. Nội dung chỉ là lời dặn dò ngắn gọn, không có giá trị pháp lý, nhưng mang sức nặng của một lời phán quyết:
"Căn nhà và mảnh vườn này, má để lại toàn quyền cho thằng Út. Các anh chị nó đã có phận, có cơ nghiệp đàng hoàng, hãy nhường lại cho em. Coi như đây là phần bù đắp má dành cho nó vì đã hi sinh tuổi trẻ để ở cạnh má..."
Không khí tang thương lập tức biến thành một phiên tòa hỗn loạn. Cô Ba hét lên đầu tiên, nghi ngờ thằng Út đã xúi giục má lúc má lẩn thẩn, vì "đất đai giờ lên giá cả tỷ bạc". Thằng Hai đập bàn, đòi chia đều vì chúng tôi cũng gửi tiền về nuôi má chứ Út lấy gì mà nuôi.
Còn tôi, là anh cả, đáng lẽ phải đứng ra dàn xếp, nhưng lòng tham và sự ích kỷ đã khiến tôi mờ mắt. Tôi nghĩ đến món nợ ngân hàng đang đè nặng. Tôi lạnh lùng tuyên bố: "Tờ giấy này không có giá trị pháp lý. Nếu chú Út biết điều thì chia 5, còn không thì kiện ra tòa".
Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc đó. Thằng Út ngồi co ro ở góc nhà, ôm di ảnh má, mắt đỏ hoe nhưng ráo hoảnh. Nó không cãi một lời nào, chỉ nhìn chúng tôi trân trân. Cái nhìn ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ.
Nó lẳng lặng đặt tờ giấy xuống bàn thờ má rồi nói, giọng khàn đặc: "Mấy anh chị cần tiền đến thế sao? Nếu muốn bán thì bán đi, em đi chỗ khác."
Câu nói đó như gáo nước lạnh tạt vào mặt, nhưng đáng buồn thay, lòng tham đã chiến thắng mọi sĩ diện. Chúng tôi tranh cãi, mạt sát nhau ngay trước bàn thờ má chưa tàn nhang khói.
Cuối cùng, không ai bán được nhà vì vướng mắc pháp lý, nhưng tình anh em ruột thịt thì đã đứt đoạn từ ngày đó. Bốn người chúng tôi bỏ về thành phố, thề không nhìn mặt thằng Út nếu nó không chịu bán đất chia tiền.
Hai năm trôi qua. Đêm qua, tôi nằm mơ thấy má. Má không mắng, chỉ ngồi khâu áo ở hè, cái lưng còng xuống cô độc. Tỉnh dậy, tôi chợt nhớ lại những tháng cuối đời má nằm liệt giường.
Ai là người thay tã? Ai là người thức trắng đêm bóp chân? Ai là người nấu từng muỗng cháo? Là thằng Út.
Lúc chúng tôi bận rộn với những hợp đồng tiền tỷ, bận đi du lịch, thì thằng Út đang đánh đổi cả thanh xuân của nó để làm tròn chữ Hiếu thay cho cả 4 anh chị.
Căn nhà đó má để lại cho nó, không phải là tài sản, mà là sự ghi nhận, là mái ấm duy nhất che chở cho đứa con thiệt thòi nhất. Vậy mà chúng tôi, những kẻ có trong tay bạc tỷ, lại đi tranh giành từng tấc đất với chính em ruột mình.
Tờ giấy má để lại không sai. Cái sai là ở lòng tham của chúng tôi đã biến tờ giấy ấy thành lưỡi dao cắt đứt tình máu mủ. Giờ đây, có tiền, có nhà cao cửa rộng, nhưng mỗi lần nghĩ về quê, nghĩ về thằng Út lủi thủi thắp hương cho má một mình, tôi thấy mình nghèo nàn và khốn khổ vô cùng.
Tôi muốn cầm điện thoại lên gọi cho em, nói một lời xin lỗi, mà sao nặng nề quá, như có gì đó nghẹn lại ở cổ họng...
- Hoàng Đức xứng đáng là "trùm cuối" ở tuyến giữa tuyển Việt Nam (14:29)
- Vợ chồng Hoa hậu Đỗ Mỹ Linh chuyển ra ở riêng tại cơ ngơi 6 tầng, nằm sát vách nhà bố mẹ chồng (14:24)
- Bí thư Đoàn xã Hoằng Hóa hé lộ sự thật vụ thi nghi thức Đội kiểu "cà thọt", khẳng định cuộc thi vẫn nghiêm túc (14:22)
- Nam sinh 14 tuổi đuối nước thương tâm trong bể nước của gia đình (14:17)
- Người phụ nữ 15 lần mua hải sản, cố tình bỏ 3 số 0 khi chuyển khoản để lừa chủ hàng (14:14)
- Bé sơ sinh 10 ngày tuổi cùng bố mẹ ngạt khí khi xông hơi bằng bồ kết (14:08)
- Apple ra mắt dịch vụ cho thuê trọn bộ iPhone, iPad và MacBook với chi phí chỉ từ vài trăm nghìn đồng mỗi tháng (14:06)
- Vụ tiêu cực thi tốt nghiệp ở Quảng Trị: 5 thí sinh bị hủy kết quả được thi lại khi nào? (29 phút trước)
- Vừa trải qua cuộc hôn nhân đổ vỡ thứ hai, tôi gặp lại chồng cũ, một câu đáp trả trong lúc nóng giận khiến con trai trở thành người chịu thiệt (33 phút trước)
- BigBang tung mẫu lightstick đặc biệt kỷ niệm 20 năm trước thềm concert ở Việt Nam (35 phút trước)