-
Khởi tố diễn viên Kiều Thanh và 81 đối tượng trong đường dây ma túy "khủng" tại Hà Nội -
Nam sinh mồ côi ở Đà Nẵng được xóa khoản nợ 1,7 tỷ đồng, xin dừng nhận hỗ trợ -
Kịp thời giải cứu người mẹ trẻ ôm con nhỏ định nhảy cầu Văn Lang sau mâu thuẫn gia đình -
Thái Bình Dương xuất hiện cùng lúc 4 cơn bão, chuyên gia lý giải nguyên nhân -
Siêu dự án hơn 40.000 tỷ đồng của Vingroup tại Bắc Ninh chính thức nhận đất, bước sang cột mốc mới -
Hà Nội: Nước sông dâng cao, gần 1.500 người dân bị cô lập, nhiều khu vực ngập sâu -
Chìm sà lan chở 1.700 tấn sắt, 4 thuyền viên rơi xuống biển -
Hà Nội: Tài xế công nghệ bàng hoàng kể lại phút bị bảo vệ hành hung tại Khu đô thị Louis Hoàng Mai -
Thanh Hóa phân cấp mua sách giáo khoa, chuẩn bị triển khai chính sách miễn phí cho học sinh -
Thanh Hóa cảnh báo 5 xã nguy cơ rất cao lũ quét, sạt lở và sụt lún đất
Lối Sống
27/01/2024 20:59Tháng trước về quê làm giỗ cho chồng, thấy phản ứng của hai con tôi chẳng muốn về quê ăn Tết nữa
Lúc nhỏ 2 con tôi ngoan ngoãn, dễ bảo và chăm chỉ học hành. Từ khi chồng mất, tôi mải kiếm tiền, không có thời gian quan tâm dạy dỗ con, cũng là lúc các con sống buông thả.
Đứa con trai lớn 23 tuổi, không biết nấu nướng hay làm việc nhà. Công việc lúc có lúc không, chủ yếu là ngồi nhà bấm điện thoại. Đứa con gái 20 tuổi, học theo lối sống của anh, phòng ngủ bừa bộn, không chịu dọn dẹp, suốt ngày chơi bời không chịu đi làm việc.
Nhờ 2 con cắm nồi cơm mà nhường nhau, không ai chịu làm. Bữa nào mẹ cũng phải nấu ăn rồi gọi mỏi miệng mới chịu xuống ăn. Trong lúc ăn, các con thi nhau chê món mẹ nấu, tôi mà góp ý vài câu là lại giận dỗi bỏ đũa bát xuống và không ăn nữa.
Mẹ đi làm vất vả cả ngày, về nhà lại phải phục vụ các con, tôi thật sự mệt mỏi. Nếu tôi cứ bao bọc nuông chiều con, sau này về già tôi càng khổ hơn. Cuối cùng, tôi quyết định đi làm ăn xa, để mặc các con ở nhà tự lo cho bản thân.
Ngày tôi đi, các con vẫn ngồi bấm điện thoại, không đứa nào chào mẹ 1 câu. Thái độ của các con càng khiến tôi quyết tâm ra đi hơn.
Hiện tại, tôi đang làm giúp việc cho người ta. Mấy tháng đầu tôi còn gửi tiền về, sau đó giảm dần và giờ thì không gửi nữa, để các con tự đi kiếm tiền. Dù rất lo lắng và thương các con nhưng tôi không thể mềm lòng được. Tôi phải để các con sống tự lập thì mới có tương lai.
Tháng trước, tôi về làm giỗ chồng. Vì muốn tạo bất ngờ cho các con nên tôi không báo trước. Lúc tôi về nhà là 7h tối, chỉ có mỗi đứa con gái ở nhà với 1 cậu thanh niên lạ.
Những tháng tôi vắng nhà, con gái đưa bạn trai về nhà ăn ngủ như vợ chồng. Còn con trai không chịu đi làm nữa mà tụ tập với nhóm bạn xấu, sống chơi bời hưởng thụ. Vậy mà mỗi lần tôi gọi điện, các con nói ở nhà mọi việc đều tốt đẹp.
Con gái nói:
“Những tháng mẹ không chu cấp tiền, 2 anh em thường xuyên mua chịu gạo và đồ ăn. Lần này mẹ về mang tiền đi trả nợ cho mấy bác hàng xóm kẻo người ta đến nhà đòi nợ”.
Hôm sau, tôi phải đi trả nợ cho các con, tổng cộng hết 20 triệu. Những tưởng mẹ đi làm xa, các con bảo ban nhau làm ăn, nào ngờ bọn trẻ còn tệ hơn lúc trước. Cứ như thế này bọn chúng sẽ hỏng hết mất thôi.
Tôi gặp riêng bạn trai của con gái để nói chuyện. Tôi bảo:
“Con gái ở trong nhà như quả bom nổ chậm, bác rất sợ chẳng may con có bầu rồi cháu bỏ rơi thì hỏng mất đời của Nhàn. Vì thế bác muốn cháu và Nhàn sớm tính chuyện kết hôn”.
Cậu thanh niên thật thà đáp:
“Cháu rất muốn cưới Nhàn làm vợ nhưng bố mẹ cháu chê em ấy lười làm, đanh đá. Nhưng cháu vẫn quyết tâm đến với Nhàn, thế là bị bố đuổi khỏi nhà và phải đến nhà bác tá túc”.
Không nhìn thấy tương lai của con gái khi cứ bám riết lấy cậu thanh niên không có việc làm đó, tôi khuyên con chia tay và đi ra thành phố làm việc cùng với mẹ. Nào ngờ con gắt lên:
“Những ngày mẹ vắng nhà, anh em con được tự do, thích làm gì thì làm, không bị ai quát tháo dạy bảo. Từ lúc mẹ về đến giờ nói nhiều làm con nhức hết lỗ tai. Thôi mẹ đi làm tiếp đi, bọn con lớn rồi, tự biết lo cho bản thân, không cần mẹ nữa”.
Lời con nói chạm đến lòng tự ái của người làm mẹ nên ngay ngày hôm đó tôi quay trở lại thành phố làm việc.
Con bà chủ cũng bằng tuổi con tôi, thế mà ăn nói ngoan ngoãn lễ phép, vừa học vừa kiếm tiền, không cần phụ thuộc vào bố mẹ, họ đã giàu lại càng giàu, còn tôi đã nghèo lại càng nghèo hơn. Mỗi lần nghĩ đến 2 đứa con ở nhà mà tôi đau lòng, không biết phải dạy dỗ con thế nào nữa.
Hôm qua, con gái hối thúc tôi gửi tiền về cho bọn chúng trả nợ, Tết sắp đến người ta đòi ráo riết. Trước tình hình này, tôi không biết về quê ăn Tết hay ở lại trông coi nhà cho chủ đi du lịch nữa?
Theo Phương Linh (Tri thức & Cuộc sống)
- Dùng AI làm giả mã vé concert BIGBANG, thanh niên 19 tuổi lừa đảo hàng chục triệu đồng (20:10)
- Gia Lai: Hơn 100 người nhập viện cấp cứu nghi do ngộ độc bánh mì (1 giờ trước)
- Vì sao bão số 4 (Narra) có quỹ đạo dị thường, xoay vần suốt 6 ngày trên Vịnh Bắc Bộ? (1 giờ trước)
- Xác minh danh tính nam bảo vệ Khu đô thị Louis City Hoàng Mai hành hung tài xế công nghệ (2 giờ trước)
- Chủ tịch Hà Nội yêu cầu xác minh và xử lý nghiêm vụ bảo vệ khu đô thị hành hung tài xế công nghệ (2 giờ trước)
- Cựu Phó Chánh tòa và Phó Viện trưởng VKSND TP Huế lãnh án tù vì nhận hối lộ 890 triệu đồng (2 giờ trước)
- Khởi tố diễn viên Kiều Thanh và 81 đối tượng trong đường dây ma túy "khủng" tại Hà Nội (3 giờ trước)
- Hà Nội FC chính thức chiêu mộ tiền đạo Việt kiều từ giải Hạng nhì Pháp (3 giờ trước)
- Tưởng cất tủ lạnh là an toàn tuyệt đối: 4 nhóm đồ ăn thừa cần đặc biệt lưu ý (3 giờ trước)
- Nam sinh mồ côi ở Đà Nẵng được xóa khoản nợ 1,7 tỷ đồng, xin dừng nhận hỗ trợ (3 giờ trước)