-
Sự thật bức ảnh thu hồi tài sản khổng lồ trong biệt phủ của Mailisa đang lan truyền chóng mặt trên MXH -
Thanh niên 16 tuổi mất tích bí ẩn, hé lộ cuộc gọi cuối cùng đầy bất thường, gia đình nghi bị lừa sang Campuchia -
Lời khai của gã đàn ông bắn súng chỉ thiên tại đám cưới ở Hà Tĩnh, hé lộ nhân thân đen tối -
4 loại nước có vị ngọt tự nhiên nhưng hạ đường huyết tốt bất ngờ, đẩy lùi ung thư -
Fan "cắm trại" xuyên đêm, háo hức chờ concert SOOBIN -
Kiệt quệ cảm xúc trước tuổi 30: Cơn báo động thầm lặng đang "hút cạn" năng lượng người trẻ đô thị -
Người đuổi không cho mẹ và em bé mới sinh tránh lũ ở trạm y tế lên tiếng về hành động gây phẫn nộ -
Áp thấp nhiệt đới "dị thường" tiến thẳng về phía bão số 15 Koto -
Bão Koto áp sát, 68 chuyến bay buộc phải đổi hướng khẩn cấp -
Công an vào cuộc xác minh nhân thân Nguyễn Xuân Đạt, người mất liên lạc 10 năm ở Hưng Yên
Sao 360°
07/04/2016 21:03Minh Tuyết và những giọt nước mắt trên đất Mỹ
Cô khởi nghiệp từ sớm tại Việt Nam bằng việc lập đôi song ca với chị gái Cẩm Ly. Tuy nhiên vào năm 1997, nữ ca sĩ quyết định một mình sang Mỹ lập nghiệp và chỉ 3 năm sau đó, cô đã nhanh chóng gặt hái được những thành công nhất định.
Tuy nhiên để đến được cột mốc này là cả chặng đường của sự nỗ lực vượt qua nỗi cô đơn, trống vắng, những giọt nước mắt của người ra đi lẫn ở lại.
Trong dịp về Việt Nam lưu diễn hồi tháng 3, giọng ca Xin lỗi anh đã có cuộc trò chuyện độc quyền với Zing.vn về những ngày đầu trên đất Mỹ.
![]() |
| Minh Tuyết trong dịp về Việt Nam gần đây nhất vào giữa tháng 3. Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc |
Đã có lúc tôi gần như buông xuôi, đắn đo và suy nghĩ có nên trở về, nhưng lại tự trấn an bản thân: “Con đường mình đi là do mình chọn. Chắc chắn không bao giờ gục ngã"!
Tôi sang Mỹ năm 1997 sau nhiều đấu tranh tâm lý. Gia đình dù khuyên răn, can ngăn nhưng cũng để đấy. Và như thế, tôi cứ đi để lại nhiều nước mắt của bố mẹ, chị em và cả sự tiếc nuối của khán giả. Họ nghĩ rằng, nếu tôi ở lại, chắc chắn sẽ sớm thành công. Có lẽ bản tính dứt khoát, kiên quyết từ nhỏ nên tôi đã nói nhất định phải làm cho bằng được.
Không có người thân bên cạnh, hiển nhiên những ngày tháng đầu tiên trên xứ người của tôi bắt đầu bằng việc tá túc nhờ gia đình một người bạn thân từ thời học cấp 3 ở San Diego (Mỹ). Sau gần nửa năm, tôi chuyển lên California vừa đi học cũng như tìm kiếm cơ hội tại các trung tâm ca nhạc. Dù biết khó khăn và thử thách đang chờ mình trước mắt, nhưng vì muốn tiện bề sinh hoạt cũng như có đôi chút ngại ngùng khi phải làm phiền gia đình người bạn quá lâu, tôi quyết định nói lời tạm biệt.
Cuộc sống “ra riêng” lúc này được gói gọn trong một căn phòng nhỏ, thuê chung với một người khác để có thể giảm bớt tiền nhà mỗi tháng. Thỉnh thoảng, tôi lại phải cuốn gói chuyển sang nơi khác. Lúc đó, tôi xác định dù từng sinh hoạt trong nước nhưng khi xuất ngoại, mình cũng chỉ là một người xa lạ nên mọi thứ gần như phải làm lại từ đầu.
![]() |
| " Tôi khóc nhiều vì nỗi sợ mang tên cô đơn và trống trải". Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc |
Sợ mẹ biết hoàn cảnh sống của mình sẽ lo lắng, nên những lần trò chuyện hiếm hoi qua thư từ, tôi chỉ dám nói: “Con ổn, cuộc sống rất thoải mái”. Nhưng điều đó không giấu được mẹ. Như linh tính của một người sinh thành, bà lẳng lặng nhờ người quen dò hỏi thông tin về tôi cũng như nhờ họ giúp đỡ. 3 năm con gái đi, cũng ngần ấy thời gian mẹ tôi khóc hết nước mắt.
Thời điểm này, gia đình không khá giả nên tôi phải đi làm để lo tiền học, ăn ở chứ không dám xin bố mẹ. Nếu mở lời, chắc chắn họ phải vay tiền, nhưng tôi không thể làm điều đó. Tôi ra đi là con đường mình lựa chọn chứ không phải bị ép. Lần đầu kiếm được tiền, tôi gửi về 100 USD nhưng bố mẹ giữ mãi, không dám tiêu.
Nhưng cũng nhờ những thời khắc này, tôi mới dần thấm thía câu “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Có lúc tôi nản chí, nhất là thời điểm chương trình Làn sóng xanh xuất hiện. Nhìn thấy chị Cẩm Ly, anh Lam Trường, Phương Thanh – những người cùng thời được khán giả đón nhận nồng nhiệt, trong khi tôi vẫn chưa làm được gì. Tôi đắn đo rồi suy nghĩ có nên trở về, nhưng lại tự trấn an chính mình: “Con đường mình đi là do mình chọn”.
Bước ngoặt đầu tiên của tôi là năm 1999, xuất phát từ nhiều duyên may và điều trùng hợp đến lạ kỳ.
Trong một lần đến tiệm băng đĩa ở California, tôi có duyên gặp gỡ chủ tiệm vốn là anh em họ hàng với anh Đạo - chủ trung tâm Tình. Đây cũng là lần đầu tôi được người khác nhận ra trên đất Mỹ bởi họ theo dõi quá trình hoạt động của trung tâm Kim Lợi tại Việt Nam mà tôi từng cộng tác. Sau lần đó, tôi đã nói chuyện với anh Đạo và chính thức ký hợp đồng.
Anh Đạo là một trong những người tôi mang ơn lớn nhất. Hiểu tôi khó khăn chưa làm ra tiền, anh thường xuyên ứng lương để chi trả các khoản sinh hoạt. Ngại phải mượn tiền bạn bè, có một lần đi ăn ở nhà hàng, tôi xin làm phục vụ ở quán nhưng anh Đạo không cho. Xin đi hát lót tại các chương trình cũng không không đồng ý.
![]() |
| Minh Tuyết trong những ngày đầu đi hát ở Mỹ. Ảnh: NVCC |
Một năm sau, tôi chính thức phát hành CD đầu tay Yêu nhau nhau ghét nhau. Album thành công ngoài mong đợi, lịch chạy showbắt đầu nhiều, tôi hầu như không có tuần nào nghỉ ngơi. Đương nhiên khi đẳng cấp chưa cao, cát-xê cũng ở mức vừa tầm, nhưng điều quan trọng nhất với tôi chính là được nhiều người biết đến, cuộc sống tốt hơn rất nhiều.
Năm 2003, trung tâm Tình bắt đầu ít hoạt động, tôi cũng hết hợp đồng nên xin bước chân vào trung tâm Thúy Nga. Kể từ đó, sự nghiệp của tôi ổn định và suôn sẻ cho đến hiện tại.
Đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ như in những gian khổ, vất vả ngày đó. Từng giai đoạn, cột mốc làm nên Minh Tuyết của ngày hôm nay gần như in sâu vào tâm trí, đôi khi nghĩ lại tôi vẫn không thể cầm được nước mắt. Nhưng nếu ngày đó tôi không ra đi, chưa chắc hôm nay có thể vững vàng đến vậy.
Ở vị trí này, nhiều người cho rằng tôi đang ở đỉnh cao của danh vọng. Nhưng bản thân lại chưa bao giờ tự hỏi: “Đâu là đỉnh cao của mình?”. Có thể, “đỉnh điểm” sẽ là kỳ vọng của một người khi họ vừa chập chững bước vào nghề, nhưng đến một lúc nào đó, họ sẽ nhận ra “đỉnh” suy cho cùng cũng là tình yêu thương của khán giả mà thôi. Còn được công chúng chấp nhận nghĩa là họ vẫn còn đứng trên đỉnh cao.
16 năm theo nghề cũng là từng ngày tôi tự tập cho mình sự gan lì và mạnh mẽ. Trước đây, tôi từng buồn đến mức không ngủ được và stress nặng khi vấp phải những bình luận ác ý. Nhiều khán giả không thể hiểu được gánh nặng tâm lý của ca sĩ. Ca sĩ đẹp, họ chê hát dở, ngược lại, ca sĩ hát hay họ lại ý kiến về ngoại hình. "Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo", đó là chuyện không thể tránh khỏi khi bước chân vào giới showbiz.
Có lần, tôi được chị Thủy – giám đốc trung tâm Thúy Nga tâm sự: “Nếu em là cô A, B, C nào đó không ai biết đến, thì không ai nói đến. Còn nếu suốt ngày bị đem ra để phán xét, chứng tỏ em được quan tâm, em phải vui chứ”. Nghe xong câu đó, tôi nguôi đi phần nào và tập cho mình cách "bơ" những câu chửi nặng lời.
![]() |
| 16 năm theo nghề cũng là từng ngày tôi tự tập cho mình sự gan lì và mạnh mẽ. Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc |
- Tin mới nhất về bão số 15: Xuất hiện thông tin đáng chú ý về hướng đi của bão (30/11/25 22:45)
- MU ngược dòng đánh bại Crystal Palace trên sân khách (30/11/25 22:30)
- Bài tập chạy bộ 20 phút trên máy giúp tăng cường sức khỏe sau tuổi 50 (30/11/25 22:10)
- 3 mẹo trị gàu đơn giản mà hiệu quả có thể làm ngay tại nhà (30/11/25 21:55)
- Sắp mở phiên phúc thẩm xem xét đơn kháng cáo của cựu Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội (30/11/25 21:36)
- Hà Nội đấu giá khu đất hơn 5,7ha tại Quảng Oai, giá khởi điểm 479 tỷ đồng (30/11/25 21:18)
- U17 Việt Nam "đè bẹp" U17 Malaysia, lập thành tích khó tin để giành vé dự giải châu Á (30/11/25 21:13)
- Hé lộ nguyên nhân người đàn ông ở Tây Ninh lái xe ô tô đâm tử vong em gái ruột (30/11/25 21:00)
- Công an TP Hải Phòng cảnh báo nóng về "vụ việc nghiêm trọng ở Lạng Sơn" (30/11/25 20:42)
- Tại sao người Trung Quốc lại không dám gõ cửa 4 lần? (30/11/25 20:33)



