-
Đà Nẵng: Mẹ chết lặng khi phát hiện con trai tử vong trong phòng kín, rùng mình với hiện trường -
Không còn ở căn nhà 10m2 trên phố cổ, cuộc sống hiện tại của "Ngọc Hoàng" Quốc Khánh giờ ra sao? -
Danh tính 4 phạm nhân trốn khỏi trại tạm giam ở An Giang, công an phát lệnh truy nã toàn quốc -
Buông vô lăng để xem điện thoại, tài xế bị phạt 5 triệu đồng sau cú tông khiến hành khách hoảng loạn -
Công an lên tiếng vụ thanh niên đỗ xe trước cổng, bị chủ nhà đạp thẳng vào mặt, bất ngờ kết quả xác minh -
Gia đình đau đớn khi thấy con trai 13 tuổi mặt biến dạng do mua quả pháo trên mạng, bác sĩ cảnh báo? -
Mỹ nhân U50 "gây bão" Tiktok, netizen đòi cho đi thi "Chị Đẹp" mùa 3 -
Lực lượng Công an hiệp đồng tác chiến, sẵn sàng bảo vệ tuyệt đối an toàn Đại hội Đảng XIV -
Danh tính nam công nhân TPHCM trúng ô tô trăm triệu trong tiệc tất niên công ty, tiết lộ nhiều phần thưởng giá trị -
Nữ sinh 21 tuổi qua đời chỉ sau 5 ngày phát hiện ung thư phổi: "Tín hiệu cứu mạng" bị bỏ qua suốt nửa năm khiến nhiều người rùng mình
Sao 360°
07/04/2016 21:03Minh Tuyết và những giọt nước mắt trên đất Mỹ
Cô khởi nghiệp từ sớm tại Việt Nam bằng việc lập đôi song ca với chị gái Cẩm Ly. Tuy nhiên vào năm 1997, nữ ca sĩ quyết định một mình sang Mỹ lập nghiệp và chỉ 3 năm sau đó, cô đã nhanh chóng gặt hái được những thành công nhất định.
Tuy nhiên để đến được cột mốc này là cả chặng đường của sự nỗ lực vượt qua nỗi cô đơn, trống vắng, những giọt nước mắt của người ra đi lẫn ở lại.
Trong dịp về Việt Nam lưu diễn hồi tháng 3, giọng ca Xin lỗi anh đã có cuộc trò chuyện độc quyền với Zing.vn về những ngày đầu trên đất Mỹ.
![]() |
| Minh Tuyết trong dịp về Việt Nam gần đây nhất vào giữa tháng 3. Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc |
Đã có lúc tôi gần như buông xuôi, đắn đo và suy nghĩ có nên trở về, nhưng lại tự trấn an bản thân: “Con đường mình đi là do mình chọn. Chắc chắn không bao giờ gục ngã"!
Tôi sang Mỹ năm 1997 sau nhiều đấu tranh tâm lý. Gia đình dù khuyên răn, can ngăn nhưng cũng để đấy. Và như thế, tôi cứ đi để lại nhiều nước mắt của bố mẹ, chị em và cả sự tiếc nuối của khán giả. Họ nghĩ rằng, nếu tôi ở lại, chắc chắn sẽ sớm thành công. Có lẽ bản tính dứt khoát, kiên quyết từ nhỏ nên tôi đã nói nhất định phải làm cho bằng được.
Không có người thân bên cạnh, hiển nhiên những ngày tháng đầu tiên trên xứ người của tôi bắt đầu bằng việc tá túc nhờ gia đình một người bạn thân từ thời học cấp 3 ở San Diego (Mỹ). Sau gần nửa năm, tôi chuyển lên California vừa đi học cũng như tìm kiếm cơ hội tại các trung tâm ca nhạc. Dù biết khó khăn và thử thách đang chờ mình trước mắt, nhưng vì muốn tiện bề sinh hoạt cũng như có đôi chút ngại ngùng khi phải làm phiền gia đình người bạn quá lâu, tôi quyết định nói lời tạm biệt.
Cuộc sống “ra riêng” lúc này được gói gọn trong một căn phòng nhỏ, thuê chung với một người khác để có thể giảm bớt tiền nhà mỗi tháng. Thỉnh thoảng, tôi lại phải cuốn gói chuyển sang nơi khác. Lúc đó, tôi xác định dù từng sinh hoạt trong nước nhưng khi xuất ngoại, mình cũng chỉ là một người xa lạ nên mọi thứ gần như phải làm lại từ đầu.
![]() |
| " Tôi khóc nhiều vì nỗi sợ mang tên cô đơn và trống trải". Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc |
Sợ mẹ biết hoàn cảnh sống của mình sẽ lo lắng, nên những lần trò chuyện hiếm hoi qua thư từ, tôi chỉ dám nói: “Con ổn, cuộc sống rất thoải mái”. Nhưng điều đó không giấu được mẹ. Như linh tính của một người sinh thành, bà lẳng lặng nhờ người quen dò hỏi thông tin về tôi cũng như nhờ họ giúp đỡ. 3 năm con gái đi, cũng ngần ấy thời gian mẹ tôi khóc hết nước mắt.
Thời điểm này, gia đình không khá giả nên tôi phải đi làm để lo tiền học, ăn ở chứ không dám xin bố mẹ. Nếu mở lời, chắc chắn họ phải vay tiền, nhưng tôi không thể làm điều đó. Tôi ra đi là con đường mình lựa chọn chứ không phải bị ép. Lần đầu kiếm được tiền, tôi gửi về 100 USD nhưng bố mẹ giữ mãi, không dám tiêu.
Nhưng cũng nhờ những thời khắc này, tôi mới dần thấm thía câu “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Có lúc tôi nản chí, nhất là thời điểm chương trình Làn sóng xanh xuất hiện. Nhìn thấy chị Cẩm Ly, anh Lam Trường, Phương Thanh – những người cùng thời được khán giả đón nhận nồng nhiệt, trong khi tôi vẫn chưa làm được gì. Tôi đắn đo rồi suy nghĩ có nên trở về, nhưng lại tự trấn an chính mình: “Con đường mình đi là do mình chọn”.
Bước ngoặt đầu tiên của tôi là năm 1999, xuất phát từ nhiều duyên may và điều trùng hợp đến lạ kỳ.
Trong một lần đến tiệm băng đĩa ở California, tôi có duyên gặp gỡ chủ tiệm vốn là anh em họ hàng với anh Đạo - chủ trung tâm Tình. Đây cũng là lần đầu tôi được người khác nhận ra trên đất Mỹ bởi họ theo dõi quá trình hoạt động của trung tâm Kim Lợi tại Việt Nam mà tôi từng cộng tác. Sau lần đó, tôi đã nói chuyện với anh Đạo và chính thức ký hợp đồng.
Anh Đạo là một trong những người tôi mang ơn lớn nhất. Hiểu tôi khó khăn chưa làm ra tiền, anh thường xuyên ứng lương để chi trả các khoản sinh hoạt. Ngại phải mượn tiền bạn bè, có một lần đi ăn ở nhà hàng, tôi xin làm phục vụ ở quán nhưng anh Đạo không cho. Xin đi hát lót tại các chương trình cũng không không đồng ý.
![]() |
| Minh Tuyết trong những ngày đầu đi hát ở Mỹ. Ảnh: NVCC |
Một năm sau, tôi chính thức phát hành CD đầu tay Yêu nhau nhau ghét nhau. Album thành công ngoài mong đợi, lịch chạy showbắt đầu nhiều, tôi hầu như không có tuần nào nghỉ ngơi. Đương nhiên khi đẳng cấp chưa cao, cát-xê cũng ở mức vừa tầm, nhưng điều quan trọng nhất với tôi chính là được nhiều người biết đến, cuộc sống tốt hơn rất nhiều.
Năm 2003, trung tâm Tình bắt đầu ít hoạt động, tôi cũng hết hợp đồng nên xin bước chân vào trung tâm Thúy Nga. Kể từ đó, sự nghiệp của tôi ổn định và suôn sẻ cho đến hiện tại.
Đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ như in những gian khổ, vất vả ngày đó. Từng giai đoạn, cột mốc làm nên Minh Tuyết của ngày hôm nay gần như in sâu vào tâm trí, đôi khi nghĩ lại tôi vẫn không thể cầm được nước mắt. Nhưng nếu ngày đó tôi không ra đi, chưa chắc hôm nay có thể vững vàng đến vậy.
Ở vị trí này, nhiều người cho rằng tôi đang ở đỉnh cao của danh vọng. Nhưng bản thân lại chưa bao giờ tự hỏi: “Đâu là đỉnh cao của mình?”. Có thể, “đỉnh điểm” sẽ là kỳ vọng của một người khi họ vừa chập chững bước vào nghề, nhưng đến một lúc nào đó, họ sẽ nhận ra “đỉnh” suy cho cùng cũng là tình yêu thương của khán giả mà thôi. Còn được công chúng chấp nhận nghĩa là họ vẫn còn đứng trên đỉnh cao.
16 năm theo nghề cũng là từng ngày tôi tự tập cho mình sự gan lì và mạnh mẽ. Trước đây, tôi từng buồn đến mức không ngủ được và stress nặng khi vấp phải những bình luận ác ý. Nhiều khán giả không thể hiểu được gánh nặng tâm lý của ca sĩ. Ca sĩ đẹp, họ chê hát dở, ngược lại, ca sĩ hát hay họ lại ý kiến về ngoại hình. "Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo", đó là chuyện không thể tránh khỏi khi bước chân vào giới showbiz.
Có lần, tôi được chị Thủy – giám đốc trung tâm Thúy Nga tâm sự: “Nếu em là cô A, B, C nào đó không ai biết đến, thì không ai nói đến. Còn nếu suốt ngày bị đem ra để phán xét, chứng tỏ em được quan tâm, em phải vui chứ”. Nghe xong câu đó, tôi nguôi đi phần nào và tập cho mình cách "bơ" những câu chửi nặng lời.
![]() |
| 16 năm theo nghề cũng là từng ngày tôi tự tập cho mình sự gan lì và mạnh mẽ. Ảnh: Nguyễn Bá Ngọc |
- Hà Nội chỉ đạo tổ chức Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 vui tươi, an toàn, tiết kiệm (1 giờ trước)
- Thói quen ngủ rất đơn giản có thể kéo dài tuổi thọ, khoa học đã chứng minh (1 giờ trước)
- Nghẹt thở khoảnh khắc CSGT phá cửa cứu 11 người mắc kẹt trong ngôi nhà cháy dữ dội ở Nghệ An (1 giờ trước)
- Cầu thủ Indonesia lãnh án cấm thi đấu trọn đời vì pha phi thân đạp thẳng ngực đối phương (1 giờ trước)
- Nhân chứng kể lại giây phút quân đội Venezuela gục ngã trước 20 đặc nhiệm Mỹ được trang bị "vũ khí bí mật" gây kinh hoàng (1 giờ trước)
- Lý do tòa "bác" thỏa thuận triệu đô của đại gia bí ẩn, đề nghị bán cổ phần để bồi thường cho Nguyễn Văn Hậu (2 giờ trước)
- Salah tỏa sáng, Ai Cập hạ Bờ Biển Ngà vào bán kết AFCON (2 giờ trước)
- Sau tiếng nổ vang trời, 2 người phụ nữ tử vong ở Gia Lai, nguyên nhân khiến nhiều người xót xa (2 giờ trước)
- Phim hợp tác Việt - Ấn có Khả Ngân đóng chính "ngã ngựa" tại phòng vé (2 giờ trước)
- Giá xăng dầu hôm nay 11/1: Thế giới bật tăng hơn 3%, trong nước tiếp tục giảm (3 giờ trước)



