-
Vụ nam công nhân tử vong do ngạt khí trong bồn chứa phế phẩm trái cây: Hé lộ diễn biến đau lòng -
Dùng AI giải đề ngay trong phòng thi lớp 10, một thí sinh ở Hà Nội bị phát hiện -
Cháy cửa hàng photocopy ở Vĩnh Long, 1 cụ ông tử vong: Hé lộ nghi vấn xuất phát từ người con trai -
Thi tốt nghiệp THPT: Những sai phạm có thể khiến thí sinh mất điểm, bị đình chỉ hoặc hủy kết quả thi -
Thông tin mới vụ xe tải chở cát bị tàu hỏa húc văng: Nhân chứng kể phút thoát chết gang tấc -
Diễn biến mới vụ người phụ nữ bị nghi lấy đồ tại Aeon Long Biên: Kết quả kiểm tra và phản hồi từ trung tâm -
Ẩn họa sức khỏe từ đĩa nem chua rán vỉa hè: Món ăn khoái khẩu không ngờ lại tiềm ẩn 3 mối nguy lớn -
Hé lộ về các rãnh mộ tập thể, chôn gần 900 liệt sỹ và đồng bào trong công viên Lê Thị Riêng -
Ninh Bình: Phát hiện gần 40 bộ hài cốt thai nhi nằm rải rác ở các gốc cây, bờ tường, số lượng còn tăng nhiều thêm -
Không khí lạnh tràn xuống chiều tối 8/6: Danh sách khu vực đón mưa lớn dồn dập, giảm nhiệt cực nhanh
Tâm sự
02/10/2018 21:30Có gia đình yên ấm mà tôi vẫn níu giữ hình bóng người đồng nghiệp cũ
Tôi 29 tuổi, hạnh phúc với vợ con, nhà cửa, sự nghiệp ổn định, tất cả đều tự bản thân 2 vợ chồng cố gắng làm nên. Tôi nhận thấy mình là người chồng, người cha tốt khi dành tất cả cho gia đình, chưa làm bất cứ điều gì có lỗi với gia đình này. Tuy vậy, trong nội tâm của mình, tôi luôn cảm thấy có lỗi vì không thể quên được em, người con gái đã đi qua và để lại hình ảnh không bao giờ có thể quên được. Em không nổi bật về sự xinh đẹp nhưng tính tình, cách sống rất quyết đoán, sống tự lập. Tôi quen em năm tôi 24 tuổi, chưa cưới vợ, tôi là người tuyển dụng còn em đi xin việc. Tôi nhận em vào phòng mình. Tôi thường chia sẻ công việc và động viên nhân sự mới, em cũng nắm bắt công việc nhanh khiến tôi ấn tượng. Lúc đó tôi đã có bạn gái được 4 năm, giờ là vợ tôi.
Tôi xác định mình ở đâu và không làm gì có lỗi với bạn gái. Tôi với em chỉ trò chuyện, tâm sự, chia sẻ cuộc sống thôi. Tôi thấy vui vì có một người hiểu mình. Ngày tôi lấy vợ, em cũng tham dự, chúc mừng tôi như một người đồng nghiệp. Có điều tôi biết em buồn lắm, uống rượu say nữa. Vài tháng sau, em xin nghỉ việc và bỏ đi. Tôi cố gắng liên lạc nhưng đều vô vọng. 3 năm trôi qua, tôi làm tốt vai trò người chồng, người cha, nhưng vẫn có nỗi đau trong lòng, nỗi đau mang tên em. Tôi muốn quên thì lại càng nhớ về em. Tôi phải làm sao đây?
Theo Nghiệp (Ngoisao.net)
- Thái Lan thắng kịch tính, mở ra cơ hội vào bán kết cho U19 Việt Nam (08/06/26 23:04)
- Hot girl Hạt Mít xác nhận ly hôn đúng kỷ niệm 10 năm ngày cưới (08/06/26 22:50)
- TikToker “Ngọc sùi” khai gì về vụ cưỡng đoạt 6,8 tỷ đồng của chủ khách sạn? (08/06/26 22:36)
- Tai nạn liên hoàn trên cao tốc Tuyên Quang - Phú Thọ, nhiều nạn nhân được đưa đi cấp cứu (08/06/26 22:18)
- Phản ứng của Nga về đề xuất đàm phán từ Ukraine (08/06/26 22:13)
- Curacao tạo nên câu chuyện cổ tích tại World Cup 2026 (08/06/26 21:54)
- Khởi tố nữ CEO bất động sản bị cáo buộc chiếm đoạt gần 18 tỷ đồng từ các nhà đầu tư (08/06/26 21:37)
- TP.HCM yêu cầu làm rõ vụ bệnh nhân tử vong tại Bệnh viện Đa khoa Bà Rịa (08/06/26 21:05)
- Không riêng EVN, hàng loạt doanh nghiệp sở hữu lượng tiền gửi ngân hàng lên tới hàng chục nghìn tỷ đồng (08/06/26 20:54)
- Hình ảnh kinh hoàng về trận động đất rung chuyển Philippines (08/06/26 20:48)