-
Video: Bí ẩn clip cô gái ngất xỉu tại chợ sau cuộc chạm trán chóng vánh với hai người lạ -
Lời khai gây sốc về "luật 5%" và những túi tiền tỷ chuyển đến tay cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến -
Vụ ô tô chở xe máy bốc cháy: Tiếng khóc của người tài xế nghèo trước gánh nặng nợ nần khi nuôi 3 con nhỏ và mẹ già đau ốm -
Tường trình của cô giáo bị tố bắt học sinh liếm đất: Bất ngờ nguồn cơn, do học sinh tự đề xuất làm? -
Đô vật 44 tuổi tử vong ở hội làng Sóc Sơn, Hà Nội: Hàng xóm chia sẻ điều bất ngờ về nạn nhân -
5 Thượng tướng Quân đội thôi giữ chức vụ, nghỉ công tác từ ngày 1/3 -
Nóng: Cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến bị C03 đề nghị truy tố -
Cái kết đắng cho tài xế xe Porsche chạy 141 km/h trên cao tốc Cam Lâm - Vĩnh Hảo -
Diễn biến mới vụ nữ sinh "ngủ nhầm phòng", mặc đồ gia chủ tại Hà Nội: Hai bên lên tiếng sau clip lan truyền -
Danh tính người phụ nữ bị tàu hoả tông tử vong khi đi bộ trên đường ray, gia đình tiết lộ tình trạng sức khoẻ
Tâm sự
02/10/2018 21:30Có gia đình yên ấm mà tôi vẫn níu giữ hình bóng người đồng nghiệp cũ
Tôi 29 tuổi, hạnh phúc với vợ con, nhà cửa, sự nghiệp ổn định, tất cả đều tự bản thân 2 vợ chồng cố gắng làm nên. Tôi nhận thấy mình là người chồng, người cha tốt khi dành tất cả cho gia đình, chưa làm bất cứ điều gì có lỗi với gia đình này. Tuy vậy, trong nội tâm của mình, tôi luôn cảm thấy có lỗi vì không thể quên được em, người con gái đã đi qua và để lại hình ảnh không bao giờ có thể quên được. Em không nổi bật về sự xinh đẹp nhưng tính tình, cách sống rất quyết đoán, sống tự lập. Tôi quen em năm tôi 24 tuổi, chưa cưới vợ, tôi là người tuyển dụng còn em đi xin việc. Tôi nhận em vào phòng mình. Tôi thường chia sẻ công việc và động viên nhân sự mới, em cũng nắm bắt công việc nhanh khiến tôi ấn tượng. Lúc đó tôi đã có bạn gái được 4 năm, giờ là vợ tôi.
Tôi xác định mình ở đâu và không làm gì có lỗi với bạn gái. Tôi với em chỉ trò chuyện, tâm sự, chia sẻ cuộc sống thôi. Tôi thấy vui vì có một người hiểu mình. Ngày tôi lấy vợ, em cũng tham dự, chúc mừng tôi như một người đồng nghiệp. Có điều tôi biết em buồn lắm, uống rượu say nữa. Vài tháng sau, em xin nghỉ việc và bỏ đi. Tôi cố gắng liên lạc nhưng đều vô vọng. 3 năm trôi qua, tôi làm tốt vai trò người chồng, người cha, nhưng vẫn có nỗi đau trong lòng, nỗi đau mang tên em. Tôi muốn quên thì lại càng nhớ về em. Tôi phải làm sao đây?
Theo Nghiệp (Ngoisao.net)
- Chiến dịch răn đe Iran ngốn hàng tỷ USD, nước Mỹ đứng trước bài toán khó (06:30)
- Jack cán mốc 1 tỷ lượt xem (06:21)
- Wolves tạo địa chấn, Aston Villa ôm hận trong mưa ở Molineux (06:17)
- Tử vi thứ 7 ngày 28/2/2026 của 12 con giáp: Tý có biến động ngầm, Ngọ sáng tạo (06:00)
- Cháy tàu du lịch ở Quảng Ninh: Quyết định kịp thời của thuyền trưởng cứu sống toàn bộ 41 người (27/02/26 23:00)
- "Cha đẻ" dầu gội X-men bất ngờ ngồi ghế Tổng giám đốc PNJ: Chân dung nhà điều hành có profile khủng (27/02/26 22:46)
- Hà Nội: 2 vợ chồng thương vong trên đường đi thăm con gái mới sinh, camera ghi lại diễn biến sự việc (27/02/26 22:28)
- Hà Nội sẽ chuyển toàn bộ taxi chạy xăng, dầu sang xe điện trước 2030 (27/02/26 22:15)
- Kiểm tra 2 kho lạnh ở Thanh Hóa: Phát hiện gần 6 tấn đuôi, chân trâu bò bốc mùi khó chịu (27/02/26 22:01)
- Vụ thanh niên đánh mẹ gãy tay ở Nghệ An: Công an tiếp tục triệu tập những người liên quan (27/02/26 21:38)