-
Tháng 7 bùng nổ với 4 bộ phim Hàn Quốc đáng chờ đợi, quy tụ dàn sao đình đám -
Nữ thủ khoa tổ hợp A01: Đạt điểm SAT cao nhất thế giới, trúng tuyển ĐH top Hàn Quốc và mê chơi game -
Thân thế thủ khoa toàn quốc khối A00, bật mí bí quyết đạt 3 điểm 10 và ngôi trường định đăng ký -
Nguyên điều tra viên hình sự cao cấp: Vụ phát hiện bộ xương nam MC ở TP HCM là một vụ "án mờ" -
Nghi vấn rạn nứt giữa Hoa hậu Thanh Thủy và Trịnh Thăng Bình sau dòng trạng thái lạ -
Vụ shipper bị đánh nhập viện vì đơn hàng hơn 2 triệu đồng: Nguyên nhân yêu cầu hoàn tiền bị từ chối -
Ô tô lao lên vỉa hè tông 2 người ở Lào Cai rồi rời hiện trường, danh tính chủ phương tiện lộ diện -
Chính thức mở hệ thống đăng ký nguyện vọng đại học năm 2026: Những lưu ý trọng tâm thí sinh cần biết -
Va chạm giữa ô tô và xe máy trong đêm trên đường Hồ Chí Minh, 3 người thương vong -
Thảm kịch động đất kép tại Venezuela: Số người tử vong tăng vọt, quốc gia tuyên bố quốc tang
Tâm sự
18/08/2017 21:46"Cô tưởng, cả thế giới có mình cô đẻ à"
Khi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở trạng thái trầm cảm nặng. Tôi khóc suốt ngày, khóc vì tủi thân, khóc vì oán hận những người đang kề vai sát cánh bên tôi …
Mẹ bảo, sự khác biệt về trình độ văn hóa sẽ khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên, tôi không nghe mẹ. Tôi nghĩ rằng, tôi đủ khéo léo để không khiến chồng thấy tự ti trước bằng cấp của tôi. Vì thế, tôi đã quyết định làm đám cưới với anh.
Cưới nhau xong, chúng tôi cũng có khoảng nửa năm hạnh phúc. Vợ chồng ríu rít với nhau sau mỗi buổi đi làm về. Thế nhưng, kể từ khi tôi mang thai thì niềm hạnh phúc cứ lụi tàn dần.
![]() |
| Ảnh: Shutterstock |
Anh vẫn chăm chỉ làm ăn nhưng không hề biết quan tâm đến vợ. Trong đầu anh dường như không có sự tồn tại của đứa con trong bụng tôi. Hoặc có chăng, anh coi đó là nghĩa vụ của tôi. Thế nên, mỗi lần tôi kêu than mệt mỏi vì ngén ngẩm, anh đều cau có và tỏ ra khó chịu. Tôi ốm nghén và nghỉ dạy thêm nên thu nhập ít ỏi, anh cũng buồn bực rồi đá thúng đụng nia.
Ngày tôi trở dạ sinh con, anh đưa tôi đến bệnh viện rồi lại tranh thủ về nhà làm nốt đơn hàng cho kịp ngày hẹn khách. Một mình tôi ở viện, bụng thì đau mà nước mắt cứ chảy lưng tròng.
Mẹ tôi nhận được điện thoại của tôi, bà tá hỏa bắt xe từ quê lên. Đến viện, thấy bên cạnh tôi chỉ có cô bạn thân cùng trường, nước mắt bà trào ra.
Thế rồi tôi sinh khó, bác sĩ chuyển tôi vào phòng mổ. Lúc mổ xong, y tá chuyển tôi ra ngoài, tôi cố đảo mắt tìm chồng nhưng không thấy. Tôi định òa lên khóc nhưng lại cố nghiến răng và nghĩ đến điều lớn lao hơn, ấy là, chồng tôi đang phải lo sự nghiệp…
Tuy nhiên, sự rộng lượng của tôi không được đáp đền. Chồng tôi vẫn say sưa với công việc. Tôi nằm viện 5 ngày, mỗi ngày anh chỉ xuất hiện vào giờ ăn cơm để mang cơm cho tôi. Nhưng mang cơm, đơn giản chỉ là mang cơm, anh không hề hỏi han hay chăm sóc cho tôi như những người chồng khác trong phòng.
Ngày cuối cùng, đúng lúc chồng tôi có mặt thì cô y tá đến thay băng. Tôi đau đến thấu xương nên nằm rên rỉ, nước mắt trào ra. Chồng tôi thấy tôi khóc, anh không động viên mà lại cau có.
Nhìn gương mặt cau có của anh, tôi không chịu nổi. Tôi nói trong nước mắt, trách anh vô tâm… Không ngờ, anh cầm hộp cơm đổ thẳng vào thùng rác. Vừa đổ, anh vừa bửi bậy. Anh bảo: “… cô tưởng, cả thế giới có mình cô đẻ à”.
Sau đó, anh hùng hổ bước ra khỏi phòng trước con mắt sững sờ của những người có mặt. Tôi lại đành câm lặng, nén tiếng dở dài vào trong lòng.
Hết thời gian nằm viện về nhà, mẹ chồng tôi đến ở cùng để chăm sóc. Lúc đó, chuỗi ngày căng thẳng và đầy tủi nhục của tôi mới bắt đầu.
Mẹ chồng tôi biết tôi có nghề nghiệp đoàng hoàng, học thức cao hơn chồng nên lúc nào cũng sợ con trai mình thiệt thòi. Nếu chẳng may, chồng tôi giúp tôi bế con hay rửa bát là bà lao vào giằng lấy việc và đẩy chồng tôi ra.
Bà liên tục làm công tác tư tưởng rằng, đàn ông thì không thể làm việc nhà, đàn ông thì không thể chăm con, không thể nấu cơm rửa bát. Những việc đó sẽ làm mất đi khí chất của đàn ông, sẽ khiến người phụ nữ “được đừng chân lân đằng đầu”…
Chồng tôi nghe mẹ, từ đó, anh không bao giờ đoái hoài việc gì trong nhà. Anh cũng không bao giờ dám thể hiện sự vui vẻ với tôi trước mặt mẹ. Trong khi đó, mẹ chồng của tôi thì cổ hủ. Cứ thấy vợ chồng tôi cãi nhau, giận nhau thì bà vui ra mặt. Chồng tôi mà ngủ ở phòng tôi thì bà đá thúng đụng nia …
Tôi sinh con 1 tháng đã tự mình chăm con, cơm nước, giặt giũ cho cả nhà. Mẹ chồng tôi ở cùng nhưng chỉ thỉnh thoảng trông cháu cho tôi làm, thời gian còn lại, bà xem ti vi và thủ thỉ nói xấu tôi với con trai.
Tôi nhìn thấy bà rồi lại nhìn thấy chồng mà uất đến tột đỉnh. Tôi khóc suốt ngày, nhiều lúc còn nghĩ đến chuyện tự tử để chồng tôi và mẹ chồng phải ân hận suốt cuộc đời. Nhưng rồi, nhìn đứa con còn đỏ hỏn, tôi lại không làm được.
Tôi không biết phải thoát khỏi cảnh này như thế nào? Tôi muốn xin về quê ngoại nhưng mẹ chồng và cả chồng tôi đều không cho. Họ quan niệm, đã lấy chồng thì không thể tùy tiện về ngoại như khi còn son rỗi nữa. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Theo Lê Ngọc (VietNamNet)
- Bảng giá iPhone cũ tháng 7: Giảm thủng đáy, iPhone 14 chỉ từ 10 triệu đồng, iPhone 13 cũ rẻ như cho (15:34)
- Thượng đỉnh tiền số và tài sản tăng vọt: Tổng thống Donald Trump phá vỡ im lặng về khoản thu nhập 1,2 tỷ USD (15:15)
- 5 dấu hiệu xuất hiện khi ngủ cảnh báo tim, thận đang gặp vấn đề: Nhiều người tưởng do tuổi tác nên bỏ qua (15:15)
- Doanh thu gần 835 tỷ đồng nhưng bị cáo buộc trốn thuế hơn 12,5 tỷ, nữ chủ shop đồ hiệu bị đưa ra xét xử (40 phút trước)
- Tháng 7 bùng nổ với 4 bộ phim Hàn Quốc đáng chờ đợi, quy tụ dàn sao đình đám (41 phút trước)
- Nhận định Thụy Sĩ vs Algeria: Bản lĩnh lên tiếng (41 phút trước)
- Nữ thủ khoa tổ hợp A01: Đạt điểm SAT cao nhất thế giới, trúng tuyển ĐH top Hàn Quốc và mê chơi game (46 phút trước)
- Nam thanh niên bị nước cuốn khi chạy xe máy qua cầu tạm (57 phút trước)
- Vụ du khách rơi khỏi dù lượn tử vong ở Đà Nẵng: Bản án cuối cùng cho phi công quên cài khóa an toàn cho khách (1 giờ trước)
- Nuốt 2 bàn chải và thìa inox, nam thanh niên phải mổ cấp cứu (1 giờ trước)
