-
Phó hiệu trưởng Trường THPT Lương Tài lên tiếng về thông tin bị tố sắp xếp giúp con thành thủ khoa -
Chiến sĩ hy sinh khi cứu 2 người bị điện giật được truy thăng quân hàm vượt bậc -
Công an xác minh nhiều cọc tiền bị bỏ quên tại sân bay Nội Bài, tổng giá trị gần 725 triệu đồng -
Phụ huynh phẫn nộ khi thấy bài đăng nghi cô giáo mầm non lén gom sữa của nhiều học sinh đem bán trên MXH -
Rầm rộ hình ảnh nghi Tô Đát Kỷ chơi "bóng cười", người đẹp chính thức lên tiếng phản hồi -
Bóc trần đường dây "phù phép" hồ sơ, chạy lý lịch tư pháp siêu tốc ở TP.HCM -
Biển Đông chuẩn bị đón bão số 2, thời tiết Hà Nội chịu ảnh hưởng ra sao? -
Đang đi tham quan, nhóm bác sĩ kịp thời cứu 2 du khách đuối nước ở biển Nhật Lệ -
Đề xuất đầu tư thêm 19 công trình, hoàn thiện "vành đai" chống ngập kết nối dự án 10.000 tỷ đồng -
Đã có 5 địa phương triển khai thưởng tiền cho phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi, mức cao nhất 5 triệu đồng
Tâm sự
18/08/2017 21:46"Cô tưởng, cả thế giới có mình cô đẻ à"
Khi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở trạng thái trầm cảm nặng. Tôi khóc suốt ngày, khóc vì tủi thân, khóc vì oán hận những người đang kề vai sát cánh bên tôi …
Mẹ bảo, sự khác biệt về trình độ văn hóa sẽ khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên, tôi không nghe mẹ. Tôi nghĩ rằng, tôi đủ khéo léo để không khiến chồng thấy tự ti trước bằng cấp của tôi. Vì thế, tôi đã quyết định làm đám cưới với anh.
Cưới nhau xong, chúng tôi cũng có khoảng nửa năm hạnh phúc. Vợ chồng ríu rít với nhau sau mỗi buổi đi làm về. Thế nhưng, kể từ khi tôi mang thai thì niềm hạnh phúc cứ lụi tàn dần.
![]() |
| Ảnh: Shutterstock |
Anh vẫn chăm chỉ làm ăn nhưng không hề biết quan tâm đến vợ. Trong đầu anh dường như không có sự tồn tại của đứa con trong bụng tôi. Hoặc có chăng, anh coi đó là nghĩa vụ của tôi. Thế nên, mỗi lần tôi kêu than mệt mỏi vì ngén ngẩm, anh đều cau có và tỏ ra khó chịu. Tôi ốm nghén và nghỉ dạy thêm nên thu nhập ít ỏi, anh cũng buồn bực rồi đá thúng đụng nia.
Ngày tôi trở dạ sinh con, anh đưa tôi đến bệnh viện rồi lại tranh thủ về nhà làm nốt đơn hàng cho kịp ngày hẹn khách. Một mình tôi ở viện, bụng thì đau mà nước mắt cứ chảy lưng tròng.
Mẹ tôi nhận được điện thoại của tôi, bà tá hỏa bắt xe từ quê lên. Đến viện, thấy bên cạnh tôi chỉ có cô bạn thân cùng trường, nước mắt bà trào ra.
Thế rồi tôi sinh khó, bác sĩ chuyển tôi vào phòng mổ. Lúc mổ xong, y tá chuyển tôi ra ngoài, tôi cố đảo mắt tìm chồng nhưng không thấy. Tôi định òa lên khóc nhưng lại cố nghiến răng và nghĩ đến điều lớn lao hơn, ấy là, chồng tôi đang phải lo sự nghiệp…
Tuy nhiên, sự rộng lượng của tôi không được đáp đền. Chồng tôi vẫn say sưa với công việc. Tôi nằm viện 5 ngày, mỗi ngày anh chỉ xuất hiện vào giờ ăn cơm để mang cơm cho tôi. Nhưng mang cơm, đơn giản chỉ là mang cơm, anh không hề hỏi han hay chăm sóc cho tôi như những người chồng khác trong phòng.
Ngày cuối cùng, đúng lúc chồng tôi có mặt thì cô y tá đến thay băng. Tôi đau đến thấu xương nên nằm rên rỉ, nước mắt trào ra. Chồng tôi thấy tôi khóc, anh không động viên mà lại cau có.
Nhìn gương mặt cau có của anh, tôi không chịu nổi. Tôi nói trong nước mắt, trách anh vô tâm… Không ngờ, anh cầm hộp cơm đổ thẳng vào thùng rác. Vừa đổ, anh vừa bửi bậy. Anh bảo: “… cô tưởng, cả thế giới có mình cô đẻ à”.
Sau đó, anh hùng hổ bước ra khỏi phòng trước con mắt sững sờ của những người có mặt. Tôi lại đành câm lặng, nén tiếng dở dài vào trong lòng.
Hết thời gian nằm viện về nhà, mẹ chồng tôi đến ở cùng để chăm sóc. Lúc đó, chuỗi ngày căng thẳng và đầy tủi nhục của tôi mới bắt đầu.
Mẹ chồng tôi biết tôi có nghề nghiệp đoàng hoàng, học thức cao hơn chồng nên lúc nào cũng sợ con trai mình thiệt thòi. Nếu chẳng may, chồng tôi giúp tôi bế con hay rửa bát là bà lao vào giằng lấy việc và đẩy chồng tôi ra.
Bà liên tục làm công tác tư tưởng rằng, đàn ông thì không thể làm việc nhà, đàn ông thì không thể chăm con, không thể nấu cơm rửa bát. Những việc đó sẽ làm mất đi khí chất của đàn ông, sẽ khiến người phụ nữ “được đừng chân lân đằng đầu”…
Chồng tôi nghe mẹ, từ đó, anh không bao giờ đoái hoài việc gì trong nhà. Anh cũng không bao giờ dám thể hiện sự vui vẻ với tôi trước mặt mẹ. Trong khi đó, mẹ chồng của tôi thì cổ hủ. Cứ thấy vợ chồng tôi cãi nhau, giận nhau thì bà vui ra mặt. Chồng tôi mà ngủ ở phòng tôi thì bà đá thúng đụng nia …
Tôi sinh con 1 tháng đã tự mình chăm con, cơm nước, giặt giũ cho cả nhà. Mẹ chồng tôi ở cùng nhưng chỉ thỉnh thoảng trông cháu cho tôi làm, thời gian còn lại, bà xem ti vi và thủ thỉ nói xấu tôi với con trai.
Tôi nhìn thấy bà rồi lại nhìn thấy chồng mà uất đến tột đỉnh. Tôi khóc suốt ngày, nhiều lúc còn nghĩ đến chuyện tự tử để chồng tôi và mẹ chồng phải ân hận suốt cuộc đời. Nhưng rồi, nhìn đứa con còn đỏ hỏn, tôi lại không làm được.
Tôi không biết phải thoát khỏi cảnh này như thế nào? Tôi muốn xin về quê ngoại nhưng mẹ chồng và cả chồng tôi đều không cho. Họ quan niệm, đã lấy chồng thì không thể tùy tiện về ngoại như khi còn son rỗi nữa. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Theo Lê Ngọc (VietNamNet)
- Bảo Tín Minh Châu bất ngờ công khai thu mua vàng đối thủ giữa đợt lao dốc của thị trường (18:24)
- Kết quả kiểm tra ban đầu vụ bé trai 3 tuổi nguy kịch, hôn mê sâu sau buổi học can thiệp (18:01)
- Cựu Tổng tư lệnh Ukraine lần đầu lên tiếng sau khi bị cách chức: Hé lộ bất ngờ về tình hình chiến sự (1 giờ trước)
- Cục trưởng Cục Điện ảnh lên tiếng sau loạt tranh cãi của công chúng về phim Hoàng hậu cuối cùng (1 giờ trước)
- Ông Mai Xuân Liêm chính thức được giao phụ trách và điều hành toàn bộ hoạt động của UBND tỉnh Thanh Hóa (1 giờ trước)
- Vụ cháy xe khách Đồng Nai khiến 7 người thiệt mạng: Vì sao xe chỉ có 1 cửa, lối thoát hiểm nằm ở đâu? (1 giờ trước)
- Loại quả giàu vitamin C tốt cho mắt, hỗ trợ giảm nguy cơ đột quỵ tuổi trung niên (1 giờ trước)
- Ronaldo chỉ ra yếu tố giúp Tây Ban Nha chinh phục World Cup 2026 (2 giờ trước)
- Phó hiệu trưởng Trường THPT Lương Tài lên tiếng về thông tin bị tố sắp xếp giúp con thành thủ khoa (2 giờ trước)
- Chiến sĩ hy sinh khi cứu 2 người bị điện giật được truy thăng quân hàm vượt bậc (2 giờ trước)
