-
Ngỡ ngàng gặp lại vợ cũ làm nghề lau dọn ở siêu thị, định tiến lại mỉa mai thì một tiếng gọi vang lên khiến tôi "hóa đá" -
Bất ngờ lý do học sinh lớp 6 lập kế hoạch hại bạn bằng thuốc chuột: Bị ảnh hưởng từ truyện Conan -
Người đàn ông đánh rơi 50 triệu đồng khi đi mua phế liệu, công an kêu gọi người dân trả lại tiền -
CSGT hóa trang tuần tra cao tốc: Hàng trăm tài xế vi phạm bị ghi hình xử lý -
Bị phản bội nhiều lần, người vợ chọn ngoại tình để "trả đũa": Câu chuyện khiến dư luận tranh cãi dữ dội -
Bi kịch "hậu nghỉ hưu": Nhà tan cửa nát vì mẹ chồng can thiệp quá sâu vào đời sống con cái -
Tình trạng sức khoẻ nam sinh bị đánh hội đồng ở TPHCM phải nhập viện, công an vào cuộc điều tra -
Cận cảnh căn hộ 58m2 "mốc meo" không sổ đỏ rao bán 3 tỷ đồng: Chủ nhà lên tiếng trần tình -
Chấn động: Siêu tiêm kích F-35 của Mỹ lần đầu trúng hỏa lực từ phía Iran -
Tử vi thứ 6 ngày 20/3/2026 của 12 con giáp: Mão được lộc, Tị tháo vát
Tâm sự
10/11/2018 15:43Đi nhậu với đồng nghiệp 1 buổi, cuộc điện thoại của mẹ vợ làm tôi nhục nhã, bẽ bàng
Tôi năm nay 32 tuổi. Tôi là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Tôi quen Hương- vợ tôi ở chỗ làm. Hương là con nhà khá giả ở thành phố. Thấy Hương xinh xắn, trẻ trung lại dễ gần, tôi nghe lời mấy anh em cùng phòng, thử tán tỉnh, tìm hiểu Hương xem sao.
Sau khi nói chuyện, thấy khá hợp nhau, tôi đánh liều tỏ tình với nàng và được nàng chấp nhận. Yêu Hương rồi, các anh em cùng phòng trêu tôi “vớ được mỏ vàng” vì nhà Hương khá giả, có 2 mảnh đất ở trung tâm thành phố Hà Nội nhưng bố mẹ Hương lại sinh 2 con gái, dưới Hương còn 1 em gái kém 8 tuổi đang học đại học. Tôi chỉ cười và gạt đi vì vốn chẳng thằng đàn ông nào thích ở rể hay xơ múi gì từ nhà vợ. Hẹn hò được 2 năm, Hương nhiều lần hối thúc tôi tổ chức đám cưới.
Thấy cả hai cũng không còn trẻ, hơn nữa tôi yêu Hương thật lòng nên tôi quyết định cưới nàng làm vợ. Chưa đủ điều kiện để mua một ngôi nhà ở thành phố nên tôi quyết định sẽ cùng Hương đi ở nhà thuê nhưng Hương không chịu. Hương nói nhà cô ấy chỉ có 2 chị em, bố cô ấy bị bệnh mấy năm nay nên Hương muốn tôi về ở rể. “Bố em bệnh tật, nhà chỉ có 3 người đàn bà nên rất cần có đàn ông trong nhà. Hơn nữa, mình ở cùng bố mẹ em, đến lúc có con, tiện nhờ ông bà chăm con hộ không tốt hay sao”, Hương nài nỉ.
Thông cảm với hoàn cảnh nhà vợ, tôi đành dọn đến nhà vợ ở rể sau đám cưới dù phải nghe không ít lời rèm pha, bình luận không hay. Phận ở rể, tôi đã cố gắng giữ ý hết mức nhưng do nhà đông người, mỗi người một ý nên nhiều lúc cũng không thoải mái.
Mẹ vợ tôi thời gian đầu cũng khá giữ ý trong lời ăn tiếng nói với con rể nhưng được một thời gian, bà cũng mắng tôi xa xả chẳng khác gì con trai bà. Thấy tôi không chịu dọn dẹp nhà cửa, bà mắng tôi ở bẩn, luộm thuộm. Thấy tôi kỹ tính, không chịu ăn đồ ăn thừa từ hôm trước, bà mắng tôi không biết tiết kiệm, kén chọn.
Trong khi mỗi lần bố vợ tôi cảm thấy khó chịu, tôi đều sốt sắng đưa bố vào bệnh viện, lo liệu các thủ tục từ A-Z rồi thức đêm chăm bố mấy đêm ròng thì chẳng ai biết đấy là đâu.
Mẹ vợ tôi ở nhà chủ yếu lo nội trợ kiêm luôn cả việc quản lý các thành viên trong gia đình. Tôi làm nhân viên kinh doanh nên thường xuyên phải đi gặp gỡ các khách hàng ngoài giờ làm. Thấy tôi thỉnh thoảng phải đi ra ngoài uống rượu tiếp khách, vợ tôi khó chịu ra mặt. Em mách chuyện này với mẹ vợ và mẹ vợ cũng mắng tôi nhiều lần.
Mới đầu, tôi cố gắng nhịn, thanh minh rằng tôi phải đi tiếp khách vì lý do công việc, theo chỉ định của cấp trên chứ bản thân cũng không ham hố gì chuyện rượu chè.
Hôm đó là sinh nhật sếp tôi, sếp mời cả công ty đi ăn uống một bữa linh đình ở nhà hàng. Tôi đã nhắn tin báo với vợ sẽ không ăn cơm nhà thì không thấy vợ nhắn lại. Đến khoảng 10 giờ, chúng tôi vẫn đang say sưa ở quán karaoke thì vợ tôi gọi điện nhắn tin ép tôi phải về nhà. Tôi nhắn lại rằng tôi vẫn đang ở quán với anh em, đồng nghiệp, 1 lát nữa sẽ về thì cô ấy không chịu, liên tục “khủng bố” điện thoại, khiến tôi khó chịu, phải tắt máy.
Tưởng đã “êm” ai ngờ, chỉ 1 lúc sau, mẹ vợ gọi điện mắng cả trưởng phòng, cả sếp tôi vì đã rủ rê tôi đi nhậu nhoẹt về muộn. Cuộc điện thoại của mẹ vợ làm tôi bẽ mặt, nhục nhã không còn dám nhìn mặt ai. Thực sự, đến mẹ đẻ tôi còn chưa gọi điện cho trưởng phòng và sếp của tôi như thế.
Ngay trong đêm đó, tôi đến nhà bạn đồng nghiệp ngủ. Tôi cũng nhắn tin nói rõ với vợ rằng tôi sẽ không về nhà vợ ở nữa. Vợ tôi chắc cũng biết lỗi nên ngọt nhạt xin lỗi tôi. Tuy nhiên, vợ tôi vẫn nhất định không chịu ra ngoài thuê trọ ở riêng vì con gái tôi mới được 8 tháng, không có ai trông nom. Hơn nữa, bố vợ tôi đau yếu, bệnh tật, có thể vào bệnh viện bất cứ lúc nào.
Nghĩ đến chuyện về nhà vợ ở rể, chịu cảnh “chó chui gầm chạn”, tôi thấy nhục nhã quá. Nhưng vợ tôi nói không phải không có lý. Hiện giờ tôi vẫn chưa biết xử trí thế nào. Xin hãy cho tôi một lời khuyên.
Theo Minh Hà (Dân Việt)
- Phải chăng Grab đã sai? (20 phút trước)
- Tổng thống Donald Trump: "Yếu tố bất ngờ là chìa khóa trong chiến dịch Iran" (24 phút trước)
- Cú đổi đời vô tiền khoáng hậu của "ông hoàng" TikTok Khaby Lame (27 phút trước)
- Ngỡ ngàng gặp lại vợ cũ làm nghề lau dọn ở siêu thị, định tiến lại mỉa mai thì một tiếng gọi vang lên khiến tôi "hóa đá" (30 phút trước)
- Phim mới của Châu Dã gây tranh cãi, gắn mác chữa lành nhưng kịch bản đầy rẫy sự phi lý (30 phút trước)
- Kinh hoàng cảnh tượng hộ lan xuyên thấu ôtô trên cao tốc: Lời cảnh tỉnh cho những tài xế "cố quá" (36 phút trước)
- Loạt tiêu chuẩn siêu nghiêm ngặt của xe chở tiền ngân hàng (42 phút trước)
- Tóc Tiên trả lời cực gắt về nghi vấn gồng mình hậu ly hôn: "Chị không diễn cho ai xem" (45 phút trước)
- Con gái lãnh đạo Kim Jong-un trực tiếp cầm lái xe tăng thế hệ mới (49 phút trước)
- Không hề điêu, iPhone 18e giá rẻ cực kỳ đáng mua nhờ sự nâng cấp 'ăn chặt' cả iPhone Pro (51 phút trước)