-
Chuyến thăm của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tạo đột phá cho quan hệ với Ấn Độ, Sri Lanka -
Cho mẹ chồng mượn vàng cưới, nàng dâu bàng hoàng khi đòi lại -
Nhân tài lừng danh từ bỏ Paris hoa lệ để về Việt Nam theo lời Bác Hồ kêu gọi, 27 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ -
Bộ Xây dựng siết quy trình mua nhà ở xã hội và nhà ở lực lượng vũ trang -
Một đại úy công an bị hạ bậc thi đua sau bức ảnh phản ánh do người dân chụp lại -
Trích xuất camera vụ thiếu niên 17 tuổi bị nhóm người chém tử vong tại chỗ trong quán cà phê ở Cà Mau -
Camera vụ bé 3 tuổi ở Quảng Ninh rơi xuyên qua trần thạch cao, chủ cửa hàng kể lại nguồn cơn sự việc -
Triệt phá đường dây đánh bạc "khủng" xuyên quốc gia, rửa tiền qua hơn 1.000 đại lý -
Ô tô cháy ngùn ngụt ở đường Vành đai 3 trên cao Hà Nội -
Chủ tịch Hà Nội: Xử nghiêm cán bộ vi phạm nồng độ cồn, cấm mọi hành vi can thiệp
Tâm sự
20/05/2019 21:30Mỗi khi nhìn chồng dịu dàng chăm sóc con, tôi vừa thương anh vừa hoảng loạn bất an
Vợ chồng chúng tôi kết hôn thì tôi phát hiện chồng bị bệnh yếu sinh lý. Trước đây khi yêu nhau, anh luôn tỏ ra muốn gìn giữ cho tôi, hóa ra chỉ là che đậy sự bất lực của chính mình. Tôi giận chồng nhưng cũng thương anh.
Chúng tôi ôm nhau khóc và cố gắng chạy chữa nhiều năm. Anh có cải thiện hơn nhưng chúng tôi vẫn mãi không có con. Cho đến ngày, tôi cầm tờ kết quả khám của anh, run rẩy đọc từng dòng chữ về việc tỷ lệ tinh trùng của anh là 0%. Tôi biết mình thực sự vô vọng. Đến 10 năm sau, chúng tôi vẫn hiếm muộn. Là một người đàn bà, tôi rất buồn nhưng cũng không muốn bỏ chồng. Tôi hiểu nỗi khổ của anh và giấu không cho anh biết. Tôi vẫn cầu nguyện phép màu đến với vợ chồng tôi.
Cách đây 3 năm tôi đi họp lớp đại học. Tôi đã gặp lại Tuấn, người yêu cũ thời sinh viên. Anh ấy vẫn chưa lập gia đình và đang định cư ở nước ngoài. Dịp này về nước may mắn vào lúc họp lớp nên anh mới tham gia.
Giữa những câu hỏi thăm, tôi buồn rầu vì vẫn chưa có con. Bạn bè hỏi qua rồi né tránh không nhắc tới nữa. Nhưng Tuấn thì hỏi đi hỏi lại và có vẻ muốn giúp tôi. Tuấn bảo anh cũng không về Việt Nam sống nữa. Anh sẽ gần gũi tôi một lần, nếu may mắn tôi sẽ có thai. Đứa bé tôi cứ giữ cho riêng vợ chồng tôi. Cả đời anh sẽ không liên hệ để tôi được bình yên nuôi con.
Trong hơi men, tôi vừa khóc vừa dại dột nghe theo lời của Tuấn. Và đúng như dư đoán, tôi đã dính bầu ngay. Ngày anh ấy đi không hỏi thăm gì. Tôi cũng cố tình không liên lạc lại nữa. Tôi giữ kín mọi chuyện và báo cho chồng biết việc tôi đã có thai.
Khỏi phải nói, chồng tôi hạnh phúc đến phát điên. Anh cứ nghĩ nỗ lực nhiều năm của chúng tôi đã thành công. Anh gọi điện cho bố mẹ hai bên, khoe với bạn bè đồng nghiệp. Ai cũng mừng cho anh và tôi.
Ngày sinh con, tôi gần như chết lặng. Chỉ mình tôi biết con trai tôi giống hệt bố nó. Người bố đang âu yếm cưng nựng không có điểm chung nào với nó. Anh còn cười bảo: "Con giống bên ngoại, càng tốt, sau lớn sẽ đẹp như mẹ". Tôi lặng lẽ khóc, chồng tưởng tôi xúc động nên còn trêu tôi.
Những ngày tiếp theo, tôi bị dày vò ghê gớm. Thằng bé càng lớn càng giống Tuấn. Nỗi sợ lộ bí mật của tôi cũng lớn dần khiến tôi luôn giật mình. Tôi không bao giờ dám khoe ảnh con trên facebook vì sợ bạn bè tôi nhìn thấy. Tôi sợ Tuấn thấy ảnh con lại có cảm giác muốn nhận lại đứa con của mình. Tôi sợ những lời gièm pha từ người quen của tôi và Tuấn.
Nỗi bất an bám theo tôi từng ngày. Mỗi khi nhìn chồng dịu dàng chăm con tôi lại lo lắng. Mỗi khi có ai hỏi thẳng bé giống ai tôi lại giật mình thon thót. Tôi mất ngủ nhiều và không muốn gần con. Tôi nghiêm khắc và hay cáu gắt với con khiến chồng ngạc nhiên.
Anh còn bảo tôi, ông trời đã thương một lần thì sẽ có thêm. Anh luôn chủ động và cố gắng gần gũi tôi để thằng bé có thêm em. Trong những lúc làm chuyện ấy với chồng, tôi giấu nước mắt vào trong và tỏ vẻ hạnh phúc. Tôi vừa lo lắng, vừa ân hận, vừa đau khổ vừa ghê tởm với bản thân mình.
Tôi có nên thú thật với chồng mọi chuyện và chờ đợi sự phán xét của anh? Nếu anh tha thứ, tôi sẽ sống tiếp cùng anh và nuôi con thành người. Nếu không, chắc tôi phải ra đi để tìm sự thanh thản cho chính mình. Tôi đau khổ quá! Tôi không muốn làm chồng tôi phải buồn một chút nào.
Độc giả giấu tên (Helino)
- Cảnh tượng người đàn ông tự tưới xăng lên cơ thể rồi phóng hỏa, cấp cứu trong tình trạng nguy kịch (09/05/26 23:38)
- Thực hư chuyện Kylie Jenner “ngã ngựa”: Mất 15 triệu follower chỉ sau một đêm? (09/05/26 22:58)
- Mỹ: Máy bay bốc cháy vì cuốn người vào động cơ, hàng trăm hành khách sơ tán khẩn cấp (09/05/26 22:51)
- Bảo vệ tòa nhà ở TP.HCM lẻn vào phòng, trộm đồ lót của khách nữ (09/05/26 21:37)
- Nợ thuế "khủng" tại TP.HCM: Hàng loạt doanh nghiệp tên tuổi bị điểm tên (09/05/26 21:26)
- Bất phân thắng bại cùng Chelsea, Liverpool tự làm khó mình trong cuộc đua Top 4 (09/05/26 21:17)
- Clip: Tài xế xe tải bị tố xóa số điện thoại cứu hộ trên cao tốc (09/05/26 21:08)
- Bốc thăm Asian Cup 2027: Đội tuyển Việt Nam có rơi vào bảng "tử thần"? (09/05/26 21:00)
- Tảng đá hàng chục tấn từ núi sạt lở đè sập nhà bếp lúc rạng sáng, 3 mẹ con may mắn thoát chết (09/05/26 20:40)
- Chó dữ lao vào cắn người đi đường, 6 người bị thương (09/05/26 20:10)