-
Đàm phán "marathon" 21 giờ tại Pakistan: Mỹ và Iran ra về tay trắng -
Người dân oằn mình chống chọi cái nóng 42 độ C tại "chảo lửa Đông Dương" -
Vừa mua được căn chung cư thì cả nhà chồng kéo đến ở với lý do: "Nhà có điều hòa", ngày nào tôi cũng hầu hạ cả chục người -
Giá vàng hôm nay liên tục biến động, hoạt động giao dịch mua - bán vàng tại Hà Nội diễn biến lạ -
Bão Sinlaku "hoành hành" mạnh gần Biển Đông và có thể thành siêu bão: Cơ quan khí tượng cảnh báo nóng -
Phim Hàn vừa lên sóng đã lập kỷ lục rating năm 2026, sức hút bùng nổ từ cặp đôi IU – Byeon Woo Seok -
Quảng Ninh chuẩn bị trình đề án trở thành thành phố trực thuộc Trung ương -
Hiểm họa từ sở thích nuôi mèo: Bé gái 14 tuổi bị nấm da "tấn công" toàn thân -
Ngân hàng đồng loạt giảm lãi suất huy động và cho vay -
Phần mộ Mẹ Việt Nam Anh hùng bị đập phá, người thân nghi liên quan tranh chấp đất đai
Tâm sự
22/12/2015 23:17Muốn tự tử vì chẳng thể yêu người con gái nào
Tuổi 20, chưa bao giờ tôi muốn tự tử như lúc này. Từ nhỏ tôi đã biết mình là một người thuộc thế giới thứ ba, chỉ có cảm xúc với con trai. Mỗi ngày trôi qua thật khó khăn, một vở kịch với toàn phân cảnh mình là nhân vật chính, có những lúc tưởng chừng như sụp đổ. Khi nhìn vào những người khác tôi thấy họ thật hạnh phúc, không phải lo nghĩ gì về vấn đề giới tính như tôi. 18 tuổi vào đại học, cánh cửa mới mở ra và tôi hy vọng thay đổi được điều gì đó. Nhưng không, tôi vừa học vừa làm thêm, cuộc sống tự lập thật khó khăn và từ đó tôi thấy thương bố mẹ nhiều hơn.

Là con trai duy nhất trong nhà, tôi không cho phép mình có cảm xúc với đàn ông, dù chỉ là chạm nhẹ ai đó, tôi sợ mình sẽ không kiềm chế được, đó là bất hiếu. Thử tưởng tượng ra cảnh tôi nói sự thật cho bố mẹ là bản thân đã ứa nước mắt rồi. Bố mẹ nuôi tôi khôn lớn, tôi lại thành ra như vậy. Mỗi lần có dịp ngủ bên người thân, tôi sợ đến chết, sợ trong giấc mơ sẽ nói gì đó và mọi người biết sự thật này. Ở quê tôi, ai cũng bình thường hết, chỉ mỗi tôi cảm thấy mình khác biệt, lạc lõng.
Mỗi lần được người khác khen đẹp trai là tôi lại buồn, nét đẹp đó từ bố mẹ và tôi được hưởng chúng. Tôi thử yêu một cô gái nhưng không thành công, thấy tội nghiệp cô gái đó, không thể để mình ảnh hưởng tới người khác như vậy. 20 tuổi, không dám yêu ai, liệu tôi có phải một kẻ hèn nhát không? Mọi người ai cũng có người mình yêu thương, tôi thấy tình yêu của họ thật đẹp, cũng khao khát có một tình yêu như vậy nhưng sao khó quá.
Mới đây, tôi đi bưng quả đám cưới cho người quen, cảm thấy thật sự bế tắc, cuộc sống sau này của tôi như thế nào? Một là sống thật với bản thân, hai là tìm tới cái chết cho thanh thản. Đúng như mọi người nói, cuộc sống không phải màu hồng mà là những mảng màu đan xen, lúc tối lúc sáng. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Cảm ơn rất nhiều.
Theo Thành (VnExpress.net)
- Hà Nội: Bị khởi tố vì "dằn mặt" chủ đầu tư bằng cách dùng ô tô chặn lối hầm chung cư (47 phút trước)
- Chi tiền triệu ăn "móng vuốt quỷ", thú chơi ngông hay mỹ vị thực thụ? (50 phút trước)
- Iran siết chặt "yết hầu" Hormuz: Nghi vấn thu phí triệu đô và dự luật kiểm soát mới (58 phút trước)
- Tôi sống một mình, khó khăn nhưng vẫn cố vay nợ để nuôi đứa trẻ mồ côi không quen biết... (1 giờ trước)
- Giá dầu diesel giảm sâu, hàng loạt nhà xe đồng loạt hạ giá vé (1 giờ trước)
- Cơ thủ Thanh Lực đánh bại cựu số 1 thế giới, vào bán kết World Cup (1 giờ trước)
- Kinh hoàng vụ truy sát chồng mới của vợ cũ rồi phóng hỏa thiêu rụi nhà hàng tại Lào Cai (1 giờ trước)
- Hé lộ "chân dung" iPhone 18 Pro: Hàng loạt nâng cấp đột phá từ thiết kế đến hiệu năng (1 giờ trước)
- Đàm phán "marathon" 21 giờ tại Pakistan: Mỹ và Iran ra về tay trắng (1 giờ trước)
- Arsenal thua sốc, tiền đạo chủ lực đổ lỗi cho mặt cỏ sân nhà (1 giờ trước)