-
Xe khách chở 25 người lao xuống vực sâu 100m, nhiều người thương vong -
Hủy hôn trước ngày cưới sau khi đọc tin nhắn lạ trong điện thoại bạn gái -
Nam sinh Phú Thọ giành vé vào chung kết năm Olympia sau cuộc thi quý nghẹt thở -
Suýt mất mạng ở tuổi 25: Bài học đắt giá từ lối sống "vắt kiệt" bản thân -
Vị Vua Hùng sống thọ nhất, tuổi thọ 420 năm, là cái tên quen thuộc 100% người Việt Nam đều biết -
Cụ ông 78 tuổi bán vé số dạo được phát hiện tử vong trong phòng trọ, trước đó có dấu hiệu bất thường -
Thủ khoa Tin học Hà Tĩnh đạt điểm tuyệt đối: "Em không nghĩ mình được 20/20" -
Tin vui cho người lao động: Sau 30/4–1/5 vẫn còn 2 kỳ nghỉ dài trong năm 2026 -
Hiểm họa từ viên sủi Vitamin C: Nữ nhân viên văn phòng cấp cứu vì "mỏ sỏi" trong thận -
Màn trả thù thâm thúy của người vợ bị chồng giám đốc xem thường
Tâm sự
03/07/2018 16:07Ra đường, tôi chăm chú ngắm những cô gái khác vậy mà lại về nhà lại không hề nhận ra vợ mình ngày càng hốc hác xanh xao
Vợ chồng tôi kết hôn được 3 năm mới có con. Để có được đứa con này, chúng tôi đã mất không ít thời gian, công sức và cả tiền bạc. Khi vợ tôi mang thai, tôi hạnh phúc vô bờ. Chúng tôi thống nhất để vợ nghỉ việc ở nhà dưỡng thai. Bởi vì khi ấy mức lương của tôi khá là cao, hoàn toàn có thể lo sinh hoạt cho cả gia đình.
Trong suốt thai kỳ của vợ, tôi cũng lên mạng mày mò cách chăm bà bầu. Vợ tôi có thai, nhiều khi hay cáu gắt nhưng tôi vẫn cố gắng chiều chuộng cô ấy. Đi làm về, tôi phụ vợ tôi vào bếp rồi cùng nhau ăn cơm. Quãng thời gian ấy đối với tôi là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời.
Rồi vợ tôi sinh con, chúng tôi phải đối mặt với việc chăm sóc trẻ nhỏ mà không có ông bà giúp đỡ. Lúc này công ty tôi có sự luân chuyển công tác, tôi bị điều động xuống phòng ban khác với chức vụ thấp hơn. Tiền lương của tôi cũng vì thế mà cắt giảm đi khá nhiều.
Nuôi một đứa trẻ đâu phải điều dễ dàng. Tôi vừa phải lo tiền sinh hoạt hàng ngày, vừa phải lo chi phí bỉm sữa và thuốc thang cho con. Gánh nặng của người đàn ông khiến tôi quên đi trách nhiệm làm chồng, làm cha. Con tôi hay khóc đêm khiến tôi không thể ngủ ngon giấc. Vậy là đêm nào cũng thế, đầu tối là tôi ôm gối ra phòng khách ngủ để vợ một mình vật lộn với đứa con mới sinh.
Tôi cũng như những người đàn ông khác, luôn nghĩ vợ ở nhà chăm con là nhàn hạ. Tần suất chúng tôi cãi nhau ngày càng nhiều. Tôi luôn trách vợ vì cô ấy ở nhà nhưng nhà cửa bề bộn. Sáng cũng chẳng thể dậy nấu nổi cho chồng bát cơm. Có lúc giận lên, tôi còn so sánh với vợ mình với những người phụ nữ khác.
Tôi đúng là một thằng đàn ông tồi. Đi ra đường, tôi chăm chú nhìn ngắm những cô gái khác. Vậy mà về nhà lại không nhận ra vợ mình ngày càng hốc hác, xanh xao, đôi mắt cô ấy lúc nào cũng thâm quầng vì thức đêm quá nhiều.
Tôi còn trách vợ vì khi mang tiền về nhà, cô ấy chỉ thở dài mà nói: "Em ước anh có thời gian cho mẹ con em". Lúc ấy tôi thấy lạ lắm, tôi đi làm kiếm tiền vì mẹ con cô ấy, sao cô ấy vẫn đòi hỏi nhiều đến thế? Rồi tôi vẫn trượt dài trong sự vô tâm và khó tính của mình. Cho đến khi vợ tôi bỏ đi.
Cô ấy để lại con trai và một bức thư. Trong bức thư ấy, vợ tôi đã nói rằng cô ấy cần có không gian cho mình. Còn tôi cũng nên học cách để làm một người bố. Tôi phải xin nghỉ ở nhà để chăm con. Trong khi đó, bố mẹ 2 bên nháo nhào tìm kiếm vợ tôi khắp nơi nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Những ngày xa vợ tôi mới hiểu, để có thể chăm một đứa trẻ không dễ chút nào. Tôi vừa cho con ăn, dọn xong thì con chớ hết ra ngoài. Vừa quấy thêm được chút bột để con ăn bù vào thì thằng bé lại gào khóc vì đi vệ sinh. Loay hoay thay bỉm cho con thì nồi bột của tôi cũng cháy khét từ khi nào. Cả một ngày của tôi chỉ xoay quanh con, chẳng còn thời gian cho điện thoại hay bất kỳ thú vui nào khác. Nhà cửa tôi chẳng kịp quét dọn, quần áo cũng chất đống. Còn đồ ăn, tôi phải thuê người đến để nấu vì quá bận rộn.
Ban ngày đã phải vất vả như vậy nhưng đến đêm tôi không tài nào ngủ được. Tôi tắt đèn đi ngủ thì thằng bé gào khóc, còn bật đèn lên thì tôi phải bế trên tay. Có tối tôi bế con trẹo tay nhưng quay sang thằng bé vẫn tỉnh như sáo. Những lúc ấy, tôi là đàn ông còn muốn khóc huống hồ vợ mình.
May cho tôi là vợ tôi chịu quay về sau một tuần không liên lạc được. Lúc vợ về nhà, tôi òa lên khóc như một đứa trẻ vì quá mệt mỏi. Chỉ một tuần thôi mà tôi đã như thế, còn vợ tôi cô ấy đã sống trong cảnh ấy mấy tháng trời. Tôi viết ra những dòng chia sẻ này hy vọng những người đàn ông từng có tư tưởng như tôi hãy nghĩ lại. Vợ ở nhà chăm con nhưng còn vất vả hơn chúng ta rất nhiều. Vì thế hãy trân trọng và yêu thương vợ mình nhiều hơn. Đừng giống như tôi, khi sắp mất đi mới nhận ra mình đã quá tệ.
Theo Mạnh Hùng (Helino)
- Nữ TikToker triệu view buộc phải ẩn kênh vì phát ngôn gây tranh cãi về nhóm nhạc Hàn Quốc (18:45)
- Nha Trang: Xác minh vụ nhân viên shop ném giày vào mặt du khách nước ngoài (18:16)
- Lai Châu: Cháy nhà trong đêm khiến 3 trẻ nhỏ tử vong thương tâm (18:03)
- ACV: Giá vé máy bay nội địa tăng mạnh do đứt gãy nguồn cung nhiên liệu (1 giờ trước)
- Cơ thủ Việt Nam đồng loạt rút khỏi giải billiards tại Trung Quốc để phản đối "đường lưỡi bò" (1 giờ trước)
- Người đàn ông ngưng tim trên sân pickleball được bác sĩ hàng xóm cứu sống kỳ diệu (1 giờ trước)
- Cập nhật lịch thi lớp 10 Hà Nội 2026: Chi tiết giờ phát đề, thời gian làm bài các môn (1 giờ trước)
- Hiện trường nơi phát hiện bộ xương người ở vườn quốc gia, manh mối quan trọng từ dòng chữ trên áo nạn nhân (1 giờ trước)
- Xe khách chở 25 người lao xuống vực sâu 100m, nhiều người thương vong (2 giờ trước)
- MU có thể chia tay 13 cầu thủ chỉ trong mùa Hè (2 giờ trước)