-
Chủ đầu tư giải thích lý do dựng tượng "Nữ thần Khai phóng" ở Tây Ninh, cận cảnh hoàn tất hạ tượng -
Từ cô bé đi thu gom phế liệu đến ngôi vị thủ khoa xuất sắc trường Đại học Sư phạm Hà Nội -
Nấm kim châm giàu chất chống oxy hóa, hỗ trợ giảm stress nhưng không phải ai cũng nên ăn -
HLV Ancelotti ví trận gặp Nhật Bản là "chung kết" của Brazil tại World Cup 2026 -
Từ 1/7: Nhà ở dưới 3 tầng, diện tích dưới 250m² được miễn giấy phép xây dựng, người dân cần nắm rõ các điều kiện -
Ngôi sao gốc Việt gây địa chấn World Cup, bỏ xa Messi và Yamal -
Hoàn cảnh khó khăn của thanh niên bị bỏ lại với hóa đơn hải sản hơn 16 triệu, nhà hàng quyết định bất ngờ -
Người đẹp Myanmar đăng quang Hoa hậu Văn hóa Thế giới 2026, đại diện Việt Nam giành Á hậu 2 -
Choáng ngợp cơ ngơi 4 tầng nam nghệ sĩ đình đám dành tặng vợ trẻ kém 37 tuổi sau khi sinh quý tử -
Người lao động thu nhập dưới 15,5 triệu đồng/tháng được miễn thuế thu nhập cá nhân từ 1/7
Tâm sự
19/12/2017 16:43Sững sờ vì sự thật khi về quê mừng nhà mới của em chồng
Tôi về làm dâu nhà anh đã gần 8 năm, thương anh và gia đình anh vì cái nết tảo tần, chịu thương chịu khó. Anh cũng từ nghèo khó hai bàn tay trắng đi lên mà nay đã có cơ đồ, sự nghiệp. Bố mẹ họ hàng anh ở quê cũng được mở mày mở mặt. Nhà anh chỉ có hai anh em trai, dưới anh còn có 1 người em kém anh 7 tuổi, ngày chúng tôi cưới nó mới đang học cao đẳng, nay nó cũng đã có vợ, 2 vợ chồng làm công nhân. Lương lậu thấp nên cuộc sống cũng bấp bênh.
Biết vợ chồng em trai còn khó khăn, chúng tôi cũng rất thường xuyên giúp đỡ. Thực tình cái đám cưới của chúng nó là do vợ chồng tôi đứng ra lo cả, vì chúng tôi biết bố mẹ chồng đều già yếu lại chỉ làm ruộng cũng không có nhiều, 2 vợ chồng nó đều mới ra trường đi làm công nhân còn túng thiếu.
Rồi đến ngày em dâu sinh con, giật gấu vá vai chẳng có đồng nào, khệ nệ xách đồ vào bệnh viện rồi lại nhăn nhó quay sang tôi: “Chị ơi, chúng em chẳng có đồng nào đi sinh”. Thế là tôi lại hớt hải chạy ra cây ATM rút tiền để nộp viện phí. Sinh bé rồi cũng lại tôi chạy vạy lo sữa bỉm cho cháu, bà nội thì đã già, mà bà ngoại thì ở xa nhà cũng nghèo lại cháu chắt nheo nhóc nên không giúp được gì. Em dâu nằm trên bàn hậu sản, thằng chồng nó lúc nào cũng chỉ biết gãi đầu gãi tai.
Rồi sau đó, công to việc lớn gì của vợ chồng chúng nó cũng đến tay tôi. Cháu nhập viện vì tiêu chảy cũng lại tôi lo liệu từ thủ tục giấy tờ đến viện phí thuốc thang, vợ nó ốm, không có người chăm cũng gọi chị dâu, thậm chí, nó đi xe ngoài đường sai luật bị công an phạt cũng lại gọi anh trai cầu cứu. Lâu dần, tôi cũng rất mệt mỏi, vì chúng tôi cũng có cuộc sống riêng, có công việc riêng, bản thân tôi cũng có em trai, em gái ruột mà tôi chưa lo chu đáo được như thế.
Mẹ đẻ tôi biết chuyện cũng không đồng ý khi vợ chồng tôi suốt ngày chỉ biết lo cho em trai với em dâu, mẹ nhắc nhở: “Chúng mày cứ bao bọc lo lắng cho vợ chồng nó suốt như thế thì bao giờ nó mới trưởng thành được, có khi lại còn sinh thói ỷ lại cũng nên”.
Tôi cũng nhiều lần nói xa nói gần cho chồng tôi biết nhưng anh một mặt vì thương em, mặt khác vì nghĩ không nhờ mình nó chẳng nhờ ai được nên ngại từ chối. Không chịu được, có lần tôi đã phải nói thẳng với chồng là từ nay phải để chú thím tự lập, mình chưa giầu có gì đến mức nuôi được cả em, hơn nữa cô chú cũng đi làm, phải biết chăm lo, vun vén cho gia đình nhỏ nữa chứ. Chồng tôi không nói gì nhưng từ đó lại quay ra ngấm ngầm, giấu diếm tôi để lo cho em.
Bẵng đi một thời gian, thấy bố mẹ chồng tôi gọi điện báo vợ chồng thằng út định xây nhà ra ở riêng trên mảnh đất ông bà cắt cho. Tôi mừng thầm, hóa ra từ trước giờ nói vậy thôi chứ chú thím ấy cũng chắt bóp tiết kiệm để dồn tiền xây nhà. Nhưng tôi cũng thấy lạ là “công to việc lớn” như thế lại không thấy chú thím vay mượn gì nhà tôi. Ngồi chủ động bàn bạc với chồng hỗ trợ chú thím ít tiền coi như là mừng lên nhà mới. Chồng tôi không nói gì.
Ngày về quê ăn mừng chú thím lên nhà mới, tôi hơi “choáng” vì thấy căn nhà 2 tầng khang trang, đẹp đẽ được xây dựng trên mảnh đấy nền hơn 70m2. Bụng bảo dạ: “Thằng út thế mà giỏi, từ trước đến nay mình nhìn lầm người”. Nhưng thật không ngờ, đến bữa ăn, thằng em trịnh trọng tuyên bố lý do và trước toàn thể họ hàng nội ngoại và gửi lời cảm ơn tới vợ chồng tôi: “Không có anh chị thì em không thể xây được nhà, có được tổ ấm để chui ra chui vào. Thú thực gần như cái nhà này là do anh chị em cho vay mượn”.
Tôi ngã ngửa ra nghĩ đến cuốn số tiết kiệm vợ chồng tôi dành dụm mười mấy năm nay và đã hứa là dù có chuyện gì cũng không đụng đến để sau này lo cho các con. Nhìn mặt chồng tôi đang đỏ gay tôi thấy cổ họng nghẹn đắng, thì ra chồng đã giấu diếm tôi mang tiền cho em xây nhà. Tôi không biết phải xử lý tiếp như thế nào?
Theo Hoàng Thị Minh (Dân Việt)
- Chủ đầu tư giải thích lý do dựng tượng "Nữ thần Khai phóng" ở Tây Ninh, cận cảnh hoàn tất hạ tượng (15:07)
- Võ Hạ Trâm đón sinh nhật đặc biệt cùng chồng Ấn Độ và 2 con, tiết lộ điều ý nghĩa nhất (15:02)
- Nhiều cột điện bất ngờ bốc cháy ở Thanh Hóa, người dân hốt hoảng dập lửa (26 phút trước)
- Danh tính thiếu nữ 20 tuổi ở Hà Nội vừa bị bắt vì môi giới mại dâm: Hé lộ số tiền hoa hồng nhận được (27 phút trước)
- Danh tính 2 người đàn ông trêu ghẹo cô gái, đánh người nhập viện trước quán karaoke ở Ninh Bình (30 phút trước)
- Mỹ và Iran đạt thỏa thuận ngừng bắn, chuyển đàm phán sang Qatar (32 phút trước)
- Sau vụ 120 tấn thịt heo nhiễm bệnh, Halong Canfoco lên kế hoạch kinh doanh ra sao? (34 phút trước)
- Từ cô bé đi thu gom phế liệu đến ngôi vị thủ khoa xuất sắc trường Đại học Sư phạm Hà Nội (34 phút trước)
- TP.HCM: Thanh niên vừa ra tù táo tợn giật dây chuyền của người phụ nữ giữa ban ngày tại Thủ Đức (38 phút trước)
- Nấm kim châm giàu chất chống oxy hóa, hỗ trợ giảm stress nhưng không phải ai cũng nên ăn (48 phút trước)