-
Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 -
Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội?
Tâm sự
30/09/2016 21:58Tôi là sản phẩm của sự dạy dỗ sai lầm
![]() |
Lên cấp 2 rồi cấp 3, tôi có những đam mê của mình, vẫn cố gắng học hành chăm chỉ cho vừa lòng mọi người nhưng dường như mọi thứ chẳng hề thay đổi. Ngoài chuyện học hành, tôi còn bị so sánh nhiều thứ khác trong cuộc sống. Học hành bận rộn, tôi chẳng có thời gian làm việc nhà, chị gái đi lấy chồng, công việc nhà chẳng ai dạy dỗ. Tôi nhớ lần đó, năm lớp 7, thời mọi thứ chưa có, nấu cơm bằng bếp than, đó là lần thứ 2 thứ 3 gì tôi học nấu, nồi cơm chỗ sống chỗ chín. Mẹ đã nói suốt cả một bữa ăn, nào con nhà này nấu cơm giỏi, con nhà kia kho cá ngon, còn tôi thì... Tôi gào lên, thực sự ức chế, thấy bản thân đã rất cố gắng cơ mà. Bà đánh tôi, tôi khóc suốt cả đêm hôm đó.
Từ ngày ấy, tôi chẳng muốn động vào bếp nước nữa, mọi thứ bắt buộc tôi sẽ làm còn không thì thôi. Tôi sợ mình làm hỏng sợ lại bị nói, bị so sánh. Sự so sánh cứ như một ám thị lúc nào cũng có trong đầu tôi. Gặp ai hỏi thăm tôi, mẹ cũng kể như một đứa không biết làm gì, bao nhiều lần tôi nghe mẹ nói mẹ xấu hổ về tôi. Cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi trở thành một đứa nhút nhát, lúc nào cũng tự ti, mặc cảm. Nhiều khi ức chế, tôi trở nên cộc cằn, phản ứng lại những gì không vừa ý. Tôi tránh gặp mặt mọi người, tránh những đám giỗ chạp cưới hỏi, những đám gặp mặt họ hàng. Tôi sợ cái nhìn của mọi người, sợ những câu nói của mẹ. Tôi cũng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào ai bằng đôi mắt lệch của mình nhưng đôi tai tôi nghe được hết.
Mẹ bảo trong gia đình, tôi là một đứa tự kiêu tự đại khó ưa, một đứa hâm dở, còn với người ngoài tôi là một đứa đần, kém cỏi, dốt nát. Tôi cũng chẳng buồn nói lại nữa. Tôi nghiên cứu nhiều về xã hội, về tư tưởng phương Tây, tôi thích điều đó. Thế mà bất cứ điều gì tôi nói ra đều là vớ vẩn, chẳng bao giờ có ai ủng hộ. Tôi ít nói, cái gì làm thì làm, chẳng muốn làm phiền ai, ảnh hưởng đến ai. Tôi không thích sự ồn ào giả dối, nịnh bợ nhưng bố mẹ cho đó là sự ngu dốt, tự kiêu. Lúc nào cũng muốn tôi gặp người này, quen người kia để có mối quan hệ này nọ. Tôi nói thẳng là không thích, vậy là lại có chiến tranh, tôi lại là đứa con bất hiếu.
Từ bé tôi đã thích vẽ, muốn học thiết kế thời trang, nhưng với mẹ đó chỉ là nghề "xướng ca vô loài". Vậy là tôi lên đại học, không một định hướng cho tương lai, tôi như cây cỏ hoang mọc ven đường. Tốt nghiệp đại học, về nhà, đi làm được 2 năm, tôi thất nghiệp, hàng ngày lang thang tìm việc, học tiếng Anh, nộp hồ sơ. Mẹ vẫn những câu chuyện như thế về tôi, thậm chí cả những câu chuyện không hề có. Tôi tự hỏi đã làm gì sai trong cuộc đời này? Tôi khủng hoảng vì thất nghiệp, vì sự đàm tiếu, vì mọi thứ. Cứ cho là tôi không giỏi giang, không thông minh, tính cách khó chịu, đó là một tội lỗi sao? Một điều đáng bị lên án sao? Tôi chưa từng ghét bỏ gia đình mình, thậm chí còn muốn làm nhiều thứ hơn để bố mẹ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng tại sao tôi luôn như cái gai trong mắt mọi người, kể cả người thân? Tôi được sinh ra là một sai lầm hay sao?
Hồi cấp 3, nhiều lần mẹ mắng tôi, tôi từng muốn tự tử, viết những bức thư dài, viết đầy những cuốn sổ nhật ký. Còn bây giờ tôi chỉ muốn ra đi, đến nơi nào chẳng ai biết, nơi tôi có thể bắt đầu cuộc sống khác với những thứ mình theo đuổi. Tôi đã đã tự buông thả bản thân trong thời gian dài, những điều tôi sai thì tôi nhận, nhưng những điều không có thật sao cứ tiếp diễn mãi trong cuộc sống của tôi như vậy? Tôi thực sự rất mệt mỏi.
Theo Hoài (VnExpress.net)
- Đánh bại đại diện Australia, CLB Công an Hà Nội làm nên lịch sử tại cúp C1 châu Á (26 phút trước)
- Xử phạt 6 tháng tù người lái Mercedes chặn đường, hành hung tài xế taxi tại Hà Nội (1 giờ trước)
- Miền Bắc sắp hết nắng nóng gay gắt, dự báo thời điểm đón mưa dông diện rộng (1 giờ trước)
- Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Hạnh hầu tòa vì chiêu trò lừa đảo 1.200 tỷ đồng sâm Ngọc Linh (1 giờ trước)
- Đồng Nai chuẩn bị đấu giá gần 89 ha đất xây dựng thành phố sân bay Long Thành (1 giờ trước)
- Tự đóng nước lọc vào vỏ chai nhãn hiệu nổi tiếng để bán cổng bệnh viện, một phụ nữ bị xử lý (1 giờ trước)
- Chùa Bầu lên tiếng vụ bé trai bị đánh gây bức xúc (2 giờ trước)
- Đừng chọn cây kim ngân chỉ vì cái tên nếu ngôi nhà bạn thiếu điều kiện này (2 giờ trước)
- Cùng một chiếc kính sau 16 năm: Angelababy chứng minh "đẳng cấp nhan sắc" bất chấp giông bão sự nghiệp (2 giờ trước)
- Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 (2 giờ trước)
