-
Người đẹp Myanmar đăng quang Hoa hậu Văn hóa Thế giới 2026, đại diện Việt Nam giành Á hậu 2 -
Choáng ngợp cơ ngơi 4 tầng nam nghệ sĩ đình đám dành tặng vợ trẻ kém 37 tuổi sau khi sinh quý tử -
Người lao động thu nhập dưới 15,5 triệu đồng/tháng được miễn thuế thu nhập cá nhân từ 1/7 -
Động thái kỳ lạ của ca sĩ Tim sau khi mặc áo Ronaldo, dùng áo Messi để rửa xe rồi ném xuống đất -
Mỹ nhân Việt sở hữu visual "mặt trời theo chân", được khen đẹp chấn động khi đụng hàng sao Hoa ngữ -
Người dân có thể trực tiếp khám phá Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm từ chiều 29/6 -
Sự thật ngỡ ngàng: Travis Kelce từng không định nghiêm túc khi tiếp cận Taylor Swift? -
Phương Oanh khiến hơn 22 nghìn khán giả xôn xao khi tìm lại "tình yêu" -
Nỗi đau tột cùng của người cha mất 3 đứa con trong 3 năm vì đuối nước -
Khoảnh khắc rực sáng phút bù giờ đưa Canada vào tứ kết World Cup
Tâm sự
30/09/2016 21:58Tôi là sản phẩm của sự dạy dỗ sai lầm
![]() |
Lên cấp 2 rồi cấp 3, tôi có những đam mê của mình, vẫn cố gắng học hành chăm chỉ cho vừa lòng mọi người nhưng dường như mọi thứ chẳng hề thay đổi. Ngoài chuyện học hành, tôi còn bị so sánh nhiều thứ khác trong cuộc sống. Học hành bận rộn, tôi chẳng có thời gian làm việc nhà, chị gái đi lấy chồng, công việc nhà chẳng ai dạy dỗ. Tôi nhớ lần đó, năm lớp 7, thời mọi thứ chưa có, nấu cơm bằng bếp than, đó là lần thứ 2 thứ 3 gì tôi học nấu, nồi cơm chỗ sống chỗ chín. Mẹ đã nói suốt cả một bữa ăn, nào con nhà này nấu cơm giỏi, con nhà kia kho cá ngon, còn tôi thì... Tôi gào lên, thực sự ức chế, thấy bản thân đã rất cố gắng cơ mà. Bà đánh tôi, tôi khóc suốt cả đêm hôm đó.
Từ ngày ấy, tôi chẳng muốn động vào bếp nước nữa, mọi thứ bắt buộc tôi sẽ làm còn không thì thôi. Tôi sợ mình làm hỏng sợ lại bị nói, bị so sánh. Sự so sánh cứ như một ám thị lúc nào cũng có trong đầu tôi. Gặp ai hỏi thăm tôi, mẹ cũng kể như một đứa không biết làm gì, bao nhiều lần tôi nghe mẹ nói mẹ xấu hổ về tôi. Cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi trở thành một đứa nhút nhát, lúc nào cũng tự ti, mặc cảm. Nhiều khi ức chế, tôi trở nên cộc cằn, phản ứng lại những gì không vừa ý. Tôi tránh gặp mặt mọi người, tránh những đám giỗ chạp cưới hỏi, những đám gặp mặt họ hàng. Tôi sợ cái nhìn của mọi người, sợ những câu nói của mẹ. Tôi cũng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào ai bằng đôi mắt lệch của mình nhưng đôi tai tôi nghe được hết.
Mẹ bảo trong gia đình, tôi là một đứa tự kiêu tự đại khó ưa, một đứa hâm dở, còn với người ngoài tôi là một đứa đần, kém cỏi, dốt nát. Tôi cũng chẳng buồn nói lại nữa. Tôi nghiên cứu nhiều về xã hội, về tư tưởng phương Tây, tôi thích điều đó. Thế mà bất cứ điều gì tôi nói ra đều là vớ vẩn, chẳng bao giờ có ai ủng hộ. Tôi ít nói, cái gì làm thì làm, chẳng muốn làm phiền ai, ảnh hưởng đến ai. Tôi không thích sự ồn ào giả dối, nịnh bợ nhưng bố mẹ cho đó là sự ngu dốt, tự kiêu. Lúc nào cũng muốn tôi gặp người này, quen người kia để có mối quan hệ này nọ. Tôi nói thẳng là không thích, vậy là lại có chiến tranh, tôi lại là đứa con bất hiếu.
Từ bé tôi đã thích vẽ, muốn học thiết kế thời trang, nhưng với mẹ đó chỉ là nghề "xướng ca vô loài". Vậy là tôi lên đại học, không một định hướng cho tương lai, tôi như cây cỏ hoang mọc ven đường. Tốt nghiệp đại học, về nhà, đi làm được 2 năm, tôi thất nghiệp, hàng ngày lang thang tìm việc, học tiếng Anh, nộp hồ sơ. Mẹ vẫn những câu chuyện như thế về tôi, thậm chí cả những câu chuyện không hề có. Tôi tự hỏi đã làm gì sai trong cuộc đời này? Tôi khủng hoảng vì thất nghiệp, vì sự đàm tiếu, vì mọi thứ. Cứ cho là tôi không giỏi giang, không thông minh, tính cách khó chịu, đó là một tội lỗi sao? Một điều đáng bị lên án sao? Tôi chưa từng ghét bỏ gia đình mình, thậm chí còn muốn làm nhiều thứ hơn để bố mẹ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng tại sao tôi luôn như cái gai trong mắt mọi người, kể cả người thân? Tôi được sinh ra là một sai lầm hay sao?
Hồi cấp 3, nhiều lần mẹ mắng tôi, tôi từng muốn tự tử, viết những bức thư dài, viết đầy những cuốn sổ nhật ký. Còn bây giờ tôi chỉ muốn ra đi, đến nơi nào chẳng ai biết, nơi tôi có thể bắt đầu cuộc sống khác với những thứ mình theo đuổi. Tôi đã đã tự buông thả bản thân trong thời gian dài, những điều tôi sai thì tôi nhận, nhưng những điều không có thật sao cứ tiếp diễn mãi trong cuộc sống của tôi như vậy? Tôi thực sự rất mệt mỏi.
Theo Hoài (VnExpress.net)
- Vụ bé gái bị sát hại, phi tang ở Đắk Lắk: Đánh nạn nhân bất tỉnh rồi ném xuống giếng để cướp xe điện (17 phút trước)
- Apple tìm cách mua RAM từ doanh nghiệp Trung Quốc trong "danh sách đen" của Mỹ (18 phút trước)
- 6 loại cây cảnh được cho là cản trở tài lộc, chuyên gia phong thủy khuyên chỉ nên trồng ngoài sân (18 phút trước)
- Người đẹp Myanmar đăng quang Hoa hậu Văn hóa Thế giới 2026, đại diện Việt Nam giành Á hậu 2 (21 phút trước)
- Đường dây làm giả gần 20.000 phiếu thử nghiệm lĩnh án: Hợp thức hóa hàng trăm hồ sơ chứng nhận hợp quy (23 phút trước)
- Choáng ngợp cơ ngơi 4 tầng nam nghệ sĩ đình đám dành tặng vợ trẻ kém 37 tuổi sau khi sinh quý tử (29 phút trước)
- Người lao động thu nhập dưới 15,5 triệu đồng/tháng được miễn thuế thu nhập cá nhân từ 1/7 (32 phút trước)
- Kỳ tích giữa đống đổ nát tại Venezuela: Cứu sống hai cha con mắc kẹt suốt 4 ngày (33 phút trước)
- Đưa dâu bằng xe ba bánh vi phạm giao thông, 4 tài xế bị xử phạt, tịch thu 3 phương tiện (40 phút trước)
- Giá vàng hôm nay 29/6: Vàng SJC, nhẫn 9999, DOJI, PNJ, BTMH, Phú Quý chao đảo, chưa có động lực tăng mới (45 phút trước)
