-
Đã có kết quả kiểm tra nồng độ cồn của tài xế vụ lật xe khách thảm khốc khiến 4 người tử vong -
5 mẹo đơn giản giúp bạn ngủ ngon hơn trên chuyến bay dài -
Ô tô Mercedes bất ngờ chết máy trên đường sắt, bị tàu du lịch tông trúng -
Tại sao nhiều gen Z thức dậy với tâm trạng cáu kỉnh, khó chịu? -
Công an thông tin vụ tai nạn khiến biker “Út Lụi” tử vong, hé lộ nguyên nhân ban đầu -
Không giữ khoảng cách trên cao tốc: CSGT tập trung xử lý xe kinh doanh, tuyên truyền với xe cá nhân -
Hé lộ không gian sống giản dị của bố mẹ Tăng Thanh Hà, khu vườn đầy cây trái gây chú ý -
Đàm Vĩnh Hưng trải lòng về hành trình sự nghiệp: "Tôi nổi dai, sống dai" -
Tuấn Hưng đưa vợ và 3 con sang Mỹ, bình luận 3 chữ của vợ cũ Đàm Vĩnh Hưng gây chú ý -
Mai Phương có động thái gây chú ý trước phần phỏng vấn kín của Bảo Ngọc tại Miss World
Tâm sự
30/09/2016 21:58Tôi là sản phẩm của sự dạy dỗ sai lầm
![]() |
Lên cấp 2 rồi cấp 3, tôi có những đam mê của mình, vẫn cố gắng học hành chăm chỉ cho vừa lòng mọi người nhưng dường như mọi thứ chẳng hề thay đổi. Ngoài chuyện học hành, tôi còn bị so sánh nhiều thứ khác trong cuộc sống. Học hành bận rộn, tôi chẳng có thời gian làm việc nhà, chị gái đi lấy chồng, công việc nhà chẳng ai dạy dỗ. Tôi nhớ lần đó, năm lớp 7, thời mọi thứ chưa có, nấu cơm bằng bếp than, đó là lần thứ 2 thứ 3 gì tôi học nấu, nồi cơm chỗ sống chỗ chín. Mẹ đã nói suốt cả một bữa ăn, nào con nhà này nấu cơm giỏi, con nhà kia kho cá ngon, còn tôi thì... Tôi gào lên, thực sự ức chế, thấy bản thân đã rất cố gắng cơ mà. Bà đánh tôi, tôi khóc suốt cả đêm hôm đó.
Từ ngày ấy, tôi chẳng muốn động vào bếp nước nữa, mọi thứ bắt buộc tôi sẽ làm còn không thì thôi. Tôi sợ mình làm hỏng sợ lại bị nói, bị so sánh. Sự so sánh cứ như một ám thị lúc nào cũng có trong đầu tôi. Gặp ai hỏi thăm tôi, mẹ cũng kể như một đứa không biết làm gì, bao nhiều lần tôi nghe mẹ nói mẹ xấu hổ về tôi. Cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi trở thành một đứa nhút nhát, lúc nào cũng tự ti, mặc cảm. Nhiều khi ức chế, tôi trở nên cộc cằn, phản ứng lại những gì không vừa ý. Tôi tránh gặp mặt mọi người, tránh những đám giỗ chạp cưới hỏi, những đám gặp mặt họ hàng. Tôi sợ cái nhìn của mọi người, sợ những câu nói của mẹ. Tôi cũng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào ai bằng đôi mắt lệch của mình nhưng đôi tai tôi nghe được hết.
Mẹ bảo trong gia đình, tôi là một đứa tự kiêu tự đại khó ưa, một đứa hâm dở, còn với người ngoài tôi là một đứa đần, kém cỏi, dốt nát. Tôi cũng chẳng buồn nói lại nữa. Tôi nghiên cứu nhiều về xã hội, về tư tưởng phương Tây, tôi thích điều đó. Thế mà bất cứ điều gì tôi nói ra đều là vớ vẩn, chẳng bao giờ có ai ủng hộ. Tôi ít nói, cái gì làm thì làm, chẳng muốn làm phiền ai, ảnh hưởng đến ai. Tôi không thích sự ồn ào giả dối, nịnh bợ nhưng bố mẹ cho đó là sự ngu dốt, tự kiêu. Lúc nào cũng muốn tôi gặp người này, quen người kia để có mối quan hệ này nọ. Tôi nói thẳng là không thích, vậy là lại có chiến tranh, tôi lại là đứa con bất hiếu.
Từ bé tôi đã thích vẽ, muốn học thiết kế thời trang, nhưng với mẹ đó chỉ là nghề "xướng ca vô loài". Vậy là tôi lên đại học, không một định hướng cho tương lai, tôi như cây cỏ hoang mọc ven đường. Tốt nghiệp đại học, về nhà, đi làm được 2 năm, tôi thất nghiệp, hàng ngày lang thang tìm việc, học tiếng Anh, nộp hồ sơ. Mẹ vẫn những câu chuyện như thế về tôi, thậm chí cả những câu chuyện không hề có. Tôi tự hỏi đã làm gì sai trong cuộc đời này? Tôi khủng hoảng vì thất nghiệp, vì sự đàm tiếu, vì mọi thứ. Cứ cho là tôi không giỏi giang, không thông minh, tính cách khó chịu, đó là một tội lỗi sao? Một điều đáng bị lên án sao? Tôi chưa từng ghét bỏ gia đình mình, thậm chí còn muốn làm nhiều thứ hơn để bố mẹ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng tại sao tôi luôn như cái gai trong mắt mọi người, kể cả người thân? Tôi được sinh ra là một sai lầm hay sao?
Hồi cấp 3, nhiều lần mẹ mắng tôi, tôi từng muốn tự tử, viết những bức thư dài, viết đầy những cuốn sổ nhật ký. Còn bây giờ tôi chỉ muốn ra đi, đến nơi nào chẳng ai biết, nơi tôi có thể bắt đầu cuộc sống khác với những thứ mình theo đuổi. Tôi đã đã tự buông thả bản thân trong thời gian dài, những điều tôi sai thì tôi nhận, nhưng những điều không có thật sao cứ tiếp diễn mãi trong cuộc sống của tôi như vậy? Tôi thực sự rất mệt mỏi.
Theo Hoài (VnExpress.net)
- Lật xe khách chở 33 người ở Gia Lai: Thêm 3 nạn nhân tử vong, tài xế bị tạm giữ (22:02)
- U20 Việt Nam khởi đầu vòng loại châu Á bằng thất bại 0-3 trước Triều Tiên (27 phút trước)
- Bộ trưởng GD&ĐT lên tiếng về kiến nghị kiểm soát học phí đại học (37 phút trước)
- Trẻ thường xuyên ngủ há miệng: Dấu hiệu cha mẹ không nên xem nhẹ (46 phút trước)
- 22 người thiệt mạng vì tai nạn giao thông trong ngày thứ 3 nghỉ lễ 2/9 (2 giờ trước)
- Cô gái trẻ Nepal mất 17 người thân trong thảm họa lũ quét (2 giờ trước)
- Tác giả câu hát "Trái Đất này là của chúng mình" qua đời (3 giờ trước)
- 3 thói quen ăn mì chính rất có hại, chuyên gia cảnh báo phải bỏ ngay (3 giờ trước)
- Tạm giữ hình sự tài xế trong vụ lật xe khiến 4 người tử vong ở Gia Lai (3 giờ trước)
- Nạn nhân kể lại phút giây sinh tử trong vụ lật xe làm nhiều người thương vong ở Gia Lai (4 giờ trước)
