-
Xôn xao thông tin Trương Bá Chi được thừa kế khối tài sản hơn 7.000 tỷ của "vua hài" Châu Tinh Trì -
Hậu duệ nhà Nguyễn cân nhắc kiện đoàn phim "Hoàng hậu cuối cùng", luật sư lên tiếng -
Jun Phạm góp 100 triệu đồng hỗ trợ đồng bào Lai Châu, hành động ý nghĩa nhận "cơn mưa" lời khen -
Chuyên gia chỉ ra 6 thói quen sinh hoạt tưởng vô hại nhưng lại khiến cơ thể lão hóa cấp tốc -
Clip tranh cãi về BTS và BLACKPINK tại World Cup 2026 gây bão mạng, người hâm mộ chia phe tranh luận -
Mỹ chốt thời điểm xét xử nhà lãnh đạo Venezuela Nicolas Maduro -
Lệ Quyên gây sốt với loạt ảnh chơi pickleball tại Mỹ, sắc vóc tuổi U50 nhận "cơn mưa" lời khen -
11 năm trách chồng quá tiết kiệm, tôi bật khóc khi biết ý nghĩa của bát cơm nguội anh luôn giữ lại -
Thương tâm: Hai bé gái bị sét đánh tử vong trên đường theo mẹ từ nương trở về -
Hoàn cảnh xót xa của chiến sĩ hy sinh vì cứu 2 người dân: Cả nhà 10 người chen chúc dưới mái tôn dột nát
Tâm sự
27/02/2018 16:45Tôi thấy mình như bóng ma trong nhà chồng
Cuộc đời tôi chỉ có được hạnh phúc ngắn ngủi là từ trước lúc kết hôn. Sau đó là những chuỗi ngày cô đơn, buồn tẻ không lối thoát chỉ vì tin nhầm người đàn ông tồi. Anh yêu tôi bằng một tình yêu mù quáng và đã dùng mọi cách để có được tôi. Lúc đầu là tôi cũng yêu anh nhưng càng quen lâu tôi càng phát hiện ra hai người có rất nhiều điểm khác biệt, không thể nào gắn kết được. Ngay lúc tôi quyết tâm kết thúc chuyện tình cảm lằng nhằng dài 3 năm chưa có hồi kết bằng việc thẳng thắn chia sẻ với gia đình anh, rằng tôi không muốn tiếp tục quen anh nữa, mọi chuyện lại không như tôi mong đợi. Có tình cảm với anh nhưng không thể dứt khoát nên kết quả là tôi đã có thai. Đám cưới nhanh chóng được diễn ra với niềm vui của anh và sự thất vọng của cha mẹ tôi về đứa con gái hư hỏng. Tôi chỉ biết chấp nhận sự an bài của số phận, coi như đó là những thứ tôi đáng phải chịu vì tính không dứt khoát của mình, cùng những món quà mà anh đã tặng tôi trong suốt 3 năm qua.
Tôi chấp nhận làm dâu nhà anh, coi như trả món nợ đã vay. Hơn thế nữa tôi không thể làm người tàn nhẫn giết chết con của mình khi nó còn chưa ra đời. Tôi không muốn con mình phải khổ sở giống mẹ nó nên đã cố chịu đựng những lời xúc phạm của mẹ anh đối với mẹ tôi. Tôi chịu đựng cả sự ích kỷ của gia đình anh, khi cả nhà anh lấy lý do tôi mang bầu không cho đi làm, thậm chí bắt tôi nghỉ làm để đi học giáo lý (nhà anh theo đạo Công giáo), kể cả việc tôi về nhà mẹ đẻ ăn Tết cũng phải khóc hết nước mắt van xin anh hãy về nhà tôi và ở lại một đêm. Từ đó tôi như bóng ma trong nhà anh, suốt ngày luẩn quẩn với việc bếp núc rồi nhốt mình trong phòng. Hơn thế nữa, anh là người đàn ông nghe lời bố mẹ, bố mẹ anh hay gia đình nói gì anh cũng đều nghe dù có làm cho tôi buồn đi chăng nữa. Tôi khóc thì anh cũng chẳng thèm an ủi mà bỏ ra khỏi phòng đi tâm sự với mẹ anh về tôi, hoặc là xuống dưới nhà xem phim, sau đó vờ như không có chuyện gì xảy ra, lên ngủ bình thường.
Giờ tôi giống như gánh nặng của gia đình anh, tinh thần không tốt nên cứ bị bệnh, ai cũng nói tôi đừng khóc lóc sẽ ảnh hưởng tới con, nhưng có ai hiểu cho những gì tôi đang phải chịu đựng. Tôi chỉ biết ở nhà chờ anh đi làm về, rồi ở nhà với bố mẹ anh để cho anh vui lòng. Tôi buồn cũng không được khóc trước mặt anh, nếu khóc lóc hay cãi lời anh, anh sẽ gọi điện thoại nói chuyện với mẹ tôi. Từ ngày có chồng, mọi việc đau khổ như thế nào tôi chưa hề nói với gia đình mình. Tôi ốm nghén, lại thêm tinh thần không tốt nên lúc mang thai tới tháng thứ 5 vẫn bị sụt 2kg. Mỗi lần cãi nhau với anh tôi đều là người im lặng chịu đựng trước. Không cãi lại thì thôi, còn cãi lại anh sẽ mách với bố mẹ hai bên gia đình.
Thật sự trước lúc cưới nhau anh nhiều lần xem trộm điện thoại của tôi, bắt tôi phải làm theo ý anh, cãi nhau lúc tôi bị bệnh và không hề nhường nhịn tôi. Tôi nghĩ chồng yêu mình thực sự thì có thể thay đổi được, ai ngờ sau khi có được tôi anh xem tôi chẳng khác nào một món đồ chơi, thậm chí anh còn nói về đứa con trong bụng tôi là nếu không thích tôi có thể bỏ. Tôi thật sự mất niềm tin vào cuộc sống, nhiều lúc nghĩ đến cái chết, nhưng nghĩ lại tôi không thể tước đi mạng sống của con, nhưng nếu sinh con ra mà tôi không thể lo được cho nó có phải càng tồi tệ hơn không? Giờ mang bầu mà ngày nào tôi cũng phải chịu đựng, nhẫn nhịn khóc một mình. Tôi lại sợ con mình sinh ra không khỏe mạnh, nhưng rất buồn, không biết phải làm gì khi đối diện với bốn bức tường. Mong được chia sẻ.
Theo Hoài (VnExpress.net)
- Thân thế khủng của nữ cán bộ thuế đang gây sốt MXH: Đi học bằng Lexus, bố mẹ tặng đồng hồ nửa tỷ (22:33)
- Thực hư con số 170.000 viên đá giá hơn 6.000 đồng/viên tại SJC giữa thời điểm thị trường biến động (22:26)
- Đánh sập băng nhóm người nước ngoài dùng đô la "âm phủ" dàn cảnh lừa đảo du khách tại TP.HCM (22:10)
- Đề xuất siết chặt quản lý mạng xã hội: Trẻ dưới 16 tuổi có thể bị cấm đăng bài, bình luận và chia sẻ (1 giờ trước)
- Tình tiết mới vụ phòng khám bơm sữa đậu nành tạo mủ giả: Quá khứ từng bị phạt tiền, đình chỉ hoạt động (1 giờ trước)
- Khởi tố đối tượng đánh gãy hai tay người cha 93 tuổi sau mâu thuẫn gia đình (2 giờ trước)
- Giữa tâm bão mở rộng điều tra đại án buôn lậu, SJC tuyên bố trả tiền mua lại vàng trong ngày, 48 giờ với kim cương (2 giờ trước)
- Tự xưng "số 1 Việt Nam", hãng ghế massage Washima bị phạt 200 triệu đồng (2 giờ trước)
- Bắt giữ "tú ông" điều hành trang web môi giới 180 nam giới bán dâm liên tỉnh (3 giờ trước)
- Nghi ngạt khói khi đốt thực bì, một người đàn ông tử vong trong vụ cháy rừng ở Đà Nẵng (3 giờ trước)