-
Everest: Nơi những "cột mốc tử thần" dẫn lối cho người sống lên đỉnh vinh quang -
Giới nghệ sĩ "trải lòng" trước lệnh siết chặt tình trạng hát nhép tại TP.HCM -
Giá vàng trong nước ngược chiều thế giới, Bộ Tài chính lý giải nguyên nhân -
Danh tính thi thể nam giới dưới hồ Hao Hao, Thanh Hóa, phát hiện loạt chi tiết bất thường -
Người đàn ông Hải Phòng bất ngờ ngã quỵ khi tập thể dục lúc rạng sáng, chuyên gia cảnh báo rủi ro -
Thủ tướng Phạm Minh Chính gửi lời cảm ơn sau hành trình 5 năm nhiệm kỳ -
Bảo Tín Minh Châu phát thông báo quan trọng, nhiều cửa hàng vàng trên cả nước cũng đồng loạt cảnh báo -
Hà Nội tiếp tục là nơi "đắt đỏ" nhất Việt Nam, bất ngờ với địa phương có chi phí rẻ nhất -
Rơi từ tầng 7 xuống đất, nam thanh niên thoát nạn thần kỳ -
Cảm động hình ảnh công an sơ cứu và bán giúp 500 tờ vé số cho người phụ nữ ngất xỉu bên đường
Tâm sự
08/11/2016 22:54Tôi ước mình có một đứa con
![]() |
Tôi đang trải qua một sự mệt mỏi. Tôi 34 tuổi, đang sống ly thân và chuẩn bị ly hôn. Chúng tôi ly thân 2 năm rồi và chưa có con. Đó là điều làm tôi đau đáu và buồn hơn bao giờ hết. Chỉ ở trường hợp như tôi mới cảm nhận được phụ nữ trở nên mạnh mẽ như thế nào khi cuộc đời bắt họ phải thế. Những người như chúng tôi buộc phải mạnh mẽ để tồn tại và che giấu một sự yếu đuối bên trong. Tôi hay khóc một mình. Tôi nghĩ, nếu ai chưa trải qua cảm giác như tôi không nên phê phán. Tôi cố gắng hoàn thiện bản thân (vì cốn dĩ tôi là người nóng tính) và kiến thức. Tôi vẫn học dù ở tuổi 34. Ở ngoài xã hội, tôi cũng vui vẻ, cười đùa, có người gặp tôi vẫn dành cho tôi một tình cảm nhất định nhưng lòng tôi cảm thấy mỏi mệt và chán.
Tôi ước mình có một đứa con, ân hận vì ngày ở với chồng tôi đã không quyết liệt nói anh đi khám. Vì tôi vốn bị u nang, nhưng bệnh đó với sự can thiệp thì khi mổ xong là có con thôi. Nhưng suốt bao năm tôi nói chồng đi khám mà anh cứ hẹn lần hẹn lữa, mà khám mình tôi thì làm được gì. Tôi cứ đi hết Đông đến Tây, nơi nào có bác sĩ giỏi tôi đều tới, một mình chạy xe suốt ngã 3 Vũng Tàu trong trời mưa. Giờ đây tôi vừa hận người tôi gọi là chồng, lại vừa thương anh. Tôi đã sai khi ban đầu cứ nghĩ mình làm mọi thứ vì gia đình.
Tôi thật sự mệt và buồn. Hai năm rồi tôi chưa thể mở lòng để đón nhận một ai, cứ tỏ ra mạnh mẽ. Đôi khi tôi ước có ai đó ở bên và cầm tay để tôi vượt qua những kế hoạch đã vạch ra. Tôi ước có một bờ vai ôm tôi khi tôi mỏi mệt. Điều này là phi lý vì tôi lại không mở lòng. Hay tôi chưa gặp đúng đối tượng? Tôi viết lên như một lời tâm sự hơn là sự chia sẻ, vì tôi không biết nói với ai.
Độc giả Mỹ (VnExpress.net)
- Cận kề hạn chót eo biển Hormuz: Ông Trump cảnh báo tấn công, Iran tuyên bố đáp trả khốc liệt (11:18)
- Người đàn ông tử vong giữa đường ở TP HCM (11:11)
- Trang Pháp giành chiến thắng sát sao trước thái độ gây tranh cãi của đối thủ chủ nhà tại Đạp Gió 2026 (35 phút trước)
- Đây là chiếc Galaxy S Ultra rẻ nhất Việt Nam tháng 4, chỉ từ 20 triệu hiệu năng cực khủng áp đảo iPhone 17 (44 phút trước)
- Giá vàng hôm nay 5/4 giữ mốc cao, dầu Brent và WTI biến động theo Trung Đông, chênh lệch trong nước và quốc tế kéo dài (48 phút trước)
- Bản độ Honda Cub "bánh béo" cực chất: Màn hồi sinh ngoạn mục từ xác xe đồng nát (55 phút trước)
- Bác sĩ ép tim cứu người đàn ông ngưng tim giữa quán cà phê (1 giờ trước)
- Lý do đại gia 61 tuổi để lại tài sản cả nghìn tỷ cho vợ trẻ kém 28 tuổi, con riêng nổi giận kể bí mật gia đình (1 giờ trước)
- Hôm nay 5/4 vào Tết Thanh minh 2026, người Việt làm gì và những điều cần lưu ý trong ngày (1 giờ trước)
- Truy tìm nạn nhân đường dây sản xuất 22 loại thực phẩm chức năng giả bán trên Shopee và chợ Hapulico (1 giờ trước)
