-
Nhìn bát canh nguội lạnh trên bàn ăn, người phụ nữ quyết định trút bỏ gánh nặng chịu đựng suốt nhiều năm -
Xôn xao thông tin quá khứ của cô gái cầm guốc trong vụ hành hung tài xế taxi ở Quảng Ninh -
Kịp thời cứu 4 ngư dân trên tàu cá bị chìm ở vùng biển Đắk Lắk -
Cảnh báo nguy cơ nhiễm độc thủy ngân từ cá biển -
Ca sĩ Mạnh Quỳnh chống nạng, ngồi xe lăn về Việt Nam biểu diễn, xúc động xin lỗi khán giả -
Bức tâm thư xúc động của vợ cầu thủ Duy Mạnh trước giờ cùng chồng sang Mỹ phẫu thuật -
Hành trình ngọt ngào và khối "tài sản" đặc biệt của Việt Anh - Quỳnh Nga trước khi về chung nhà -
Từng tự hào vì lấy được chồng hiếu thảo, người phụ nữ chua chát nhận ra cái giá phải trả sau 3 năm kết hôn -
5 phim Hàn đáng xem dịp lễ 2/9: Đủ hài hước, lãng mạn để xem một mạch không chán -
Vì sao kính cường lực điện thoại vẫn nứt dù chỉ va chạm nhẹ?
Tâm sự
08/11/2016 22:54Tôi ước mình có một đứa con
![]() |
Tôi đang trải qua một sự mệt mỏi. Tôi 34 tuổi, đang sống ly thân và chuẩn bị ly hôn. Chúng tôi ly thân 2 năm rồi và chưa có con. Đó là điều làm tôi đau đáu và buồn hơn bao giờ hết. Chỉ ở trường hợp như tôi mới cảm nhận được phụ nữ trở nên mạnh mẽ như thế nào khi cuộc đời bắt họ phải thế. Những người như chúng tôi buộc phải mạnh mẽ để tồn tại và che giấu một sự yếu đuối bên trong. Tôi hay khóc một mình. Tôi nghĩ, nếu ai chưa trải qua cảm giác như tôi không nên phê phán. Tôi cố gắng hoàn thiện bản thân (vì cốn dĩ tôi là người nóng tính) và kiến thức. Tôi vẫn học dù ở tuổi 34. Ở ngoài xã hội, tôi cũng vui vẻ, cười đùa, có người gặp tôi vẫn dành cho tôi một tình cảm nhất định nhưng lòng tôi cảm thấy mỏi mệt và chán.
Tôi ước mình có một đứa con, ân hận vì ngày ở với chồng tôi đã không quyết liệt nói anh đi khám. Vì tôi vốn bị u nang, nhưng bệnh đó với sự can thiệp thì khi mổ xong là có con thôi. Nhưng suốt bao năm tôi nói chồng đi khám mà anh cứ hẹn lần hẹn lữa, mà khám mình tôi thì làm được gì. Tôi cứ đi hết Đông đến Tây, nơi nào có bác sĩ giỏi tôi đều tới, một mình chạy xe suốt ngã 3 Vũng Tàu trong trời mưa. Giờ đây tôi vừa hận người tôi gọi là chồng, lại vừa thương anh. Tôi đã sai khi ban đầu cứ nghĩ mình làm mọi thứ vì gia đình.
Tôi thật sự mệt và buồn. Hai năm rồi tôi chưa thể mở lòng để đón nhận một ai, cứ tỏ ra mạnh mẽ. Đôi khi tôi ước có ai đó ở bên và cầm tay để tôi vượt qua những kế hoạch đã vạch ra. Tôi ước có một bờ vai ôm tôi khi tôi mỏi mệt. Điều này là phi lý vì tôi lại không mở lòng. Hay tôi chưa gặp đúng đối tượng? Tôi viết lên như một lời tâm sự hơn là sự chia sẻ, vì tôi không biết nói với ai.
Độc giả Mỹ (VnExpress.net)
- Tôi phải cảm ơn cả họ nhà anh… Ngày đi làm thủ tục nhận nhà, bố mẹ chồng nằng nặc... (1 giờ trước)
- Thêm 1 nạn nhân tử vong trong vụ nổ tại Phú Thọ (1 giờ trước)
- Danh tính những người bị triệu tập trong vụ nhóm "hotgirl" đánh đập tài xế taxi (1 giờ trước)
- 25 người thoát chết trong lũ quét ở Nepal nhờ quyết định của tài xế (1 giờ trước)
- 3 dấu hiệu xuất hiện buổi tối cho thấy lá gan đang lâm nguy, cần hết sức thận trọng (2 giờ trước)
- CLB Công an Hà Nội đoạt Siêu Cúp Quốc gia 2025/26 sau trận thắng thuyết phục trên sân Hàng Đẫy (2 giờ trước)
- Gặp giông lốc lớn gần cảng Cửa Lò, 2 tàu cá Nghệ An bị chìm trên biển (3 giờ trước)
- Bắt và bàn giao 3 đối tượng người Hàn Quốc bị Interpol truy nã đỏ tại TP.HCM (3 giờ trước)
- Viện KSND hoàn tất điều tra, đề nghị truy tố 6 cựu cán bộ công an và kiểm sát viên vụ nữ sinh tử vong ở Vĩnh Long (4 giờ trước)
- Bắt giữ 3 nghi phạm trong vụ "cải thảo ướp hóa chất gây ung thư" tại Trung Quốc (4 giờ trước)
