-
2 năm "nghiện" ăn gừng, người phụ nữ 53 tuổi khiến bác sĩ ngỡ ngàng khi tái khám -
"Bóng hồng" làng Liên Quân Thái Lan và cú ngã ngựa chấn động: Từ hào quang SEA Games đến song sắt trại giam -
Chỉ trong 24h ngày nghỉ cuối cùng, có rất nhiều tài xế bị xử phạt trên cao tốc TP.HCM – Vân Phong -
Vụ chìm tàu 6 người tử vong tại Lào Cai: Hé lộ sai phạm bất ngờ của phương tiện quá tải -
Phan Hiển không muốn Khánh Thi vất vả việc nhà, mẹ chồng lập tức nói một câu gây chú ý -
26 tuổi đã phải lọc máu suốt đời vì suy thận: Cảnh báo 5 thói quen tàn phá thận còn hơn rượu bia -
Tuyên bố "đoạn tuyệt" gia đình, Brooklyn Beckham vẫn đeo đồng hồ 7 tỷ đồng do cha tặng -
Từng mua 4 cây vàng/ngày, nam ca sĩ "Tứ đại thiên vương" nay sống lặng lẽ trong dinh cơ tiền tỷ -
4 loại trà giúp cơ thể "giải nhiệt" sau những ngày Tết quá đà -
Ca sĩ Vũ Hà nhập viện khẩn cấp trong đêm
Tâm sự
08/11/2016 22:54Tôi ước mình có một đứa con
![]() |
Tôi đang trải qua một sự mệt mỏi. Tôi 34 tuổi, đang sống ly thân và chuẩn bị ly hôn. Chúng tôi ly thân 2 năm rồi và chưa có con. Đó là điều làm tôi đau đáu và buồn hơn bao giờ hết. Chỉ ở trường hợp như tôi mới cảm nhận được phụ nữ trở nên mạnh mẽ như thế nào khi cuộc đời bắt họ phải thế. Những người như chúng tôi buộc phải mạnh mẽ để tồn tại và che giấu một sự yếu đuối bên trong. Tôi hay khóc một mình. Tôi nghĩ, nếu ai chưa trải qua cảm giác như tôi không nên phê phán. Tôi cố gắng hoàn thiện bản thân (vì cốn dĩ tôi là người nóng tính) và kiến thức. Tôi vẫn học dù ở tuổi 34. Ở ngoài xã hội, tôi cũng vui vẻ, cười đùa, có người gặp tôi vẫn dành cho tôi một tình cảm nhất định nhưng lòng tôi cảm thấy mỏi mệt và chán.
Tôi ước mình có một đứa con, ân hận vì ngày ở với chồng tôi đã không quyết liệt nói anh đi khám. Vì tôi vốn bị u nang, nhưng bệnh đó với sự can thiệp thì khi mổ xong là có con thôi. Nhưng suốt bao năm tôi nói chồng đi khám mà anh cứ hẹn lần hẹn lữa, mà khám mình tôi thì làm được gì. Tôi cứ đi hết Đông đến Tây, nơi nào có bác sĩ giỏi tôi đều tới, một mình chạy xe suốt ngã 3 Vũng Tàu trong trời mưa. Giờ đây tôi vừa hận người tôi gọi là chồng, lại vừa thương anh. Tôi đã sai khi ban đầu cứ nghĩ mình làm mọi thứ vì gia đình.
Tôi thật sự mệt và buồn. Hai năm rồi tôi chưa thể mở lòng để đón nhận một ai, cứ tỏ ra mạnh mẽ. Đôi khi tôi ước có ai đó ở bên và cầm tay để tôi vượt qua những kế hoạch đã vạch ra. Tôi ước có một bờ vai ôm tôi khi tôi mỏi mệt. Điều này là phi lý vì tôi lại không mở lòng. Hay tôi chưa gặp đúng đối tượng? Tôi viết lên như một lời tâm sự hơn là sự chia sẻ, vì tôi không biết nói với ai.
Độc giả Mỹ (VnExpress.net)
- 2 năm "nghiện" ăn gừng, người phụ nữ 53 tuổi khiến bác sĩ ngỡ ngàng khi tái khám (14:09)
- Tài tử "Hải Thần" gặp nạn kinh hoàng: Xe bị xé toạc nóc ở tốc độ 200km/h, sắt đâm sát tim 0,2cm (14:08)
- Toyota Fortuner thế hệ mới "dạo phố": Diện mạo cơ bắp, công nghệ bùng nổ (14:06)
- "Bóng hồng" làng Liên Quân Thái Lan và cú ngã ngựa chấn động: Từ hào quang SEA Games đến song sắt trại giam (14:04)
- Báo Indonesia chỉ rõ "tử huyệt" của ĐT Việt Nam: Khi hàng công trở thành bài toán không lời giải (21 phút trước)
- Nhạc sĩ Zack Hemsey kháng cáo vụ kiện 850 triệu với Noo Phước Thịnh (23 phút trước)
- Chỉ trong 24h ngày nghỉ cuối cùng, có rất nhiều tài xế bị xử phạt trên cao tốc TP.HCM – Vân Phong (29 phút trước)
- Đây là chiếc điện thoại gập Samsung nhỏ gọn mạnh mẽ nhất, trang bị khủng "đại chiến" iPhone 17 (32 phút trước)
- Thái Lan: 72 cá thể hổ chết do dịch bệnh, hơn 100 người bị theo dõi y tế khẩn cấp (34 phút trước)
- Vụ chồng cũ đánh chết bạn của vợ ở phòng trọ mùng 5 Tết: Kết quả khám nghiệm tử thi gây ngỡ ngàng (34 phút trước)
