-
Tin vui cho người lao động: Sau 30/4–1/5 vẫn còn 2 kỳ nghỉ dài trong năm 2026 -
Hiểm họa từ viên sủi Vitamin C: Nữ nhân viên văn phòng cấp cứu vì "mỏ sỏi" trong thận -
Màn trả thù thâm thúy của người vợ bị chồng giám đốc xem thường -
Thông tin bất ngờ về gã đàn ông không mặc gì xông vào tiệm tạp hóa hành hung cô giáo, hé lộ lý do -
Bản lĩnh nhà vua: Man City ngược dòng nghẹt thở trong 4 phút để vào chung kết FA Cup -
Arsenal "sáng cửa" vô địch, cơ hội cao gấp ba lần Man City -
Giá vàng hôm nay 26/4: Vàng SJC và nhẫn 9999 neo cao cuối tuần, người mua ở vùng đỉnh tiếp tục gánh lỗ nặng -
Gã đàn ông khai lý do chặn đường đâm người phụ nữ bán thịt lợn tử vong trên đường rồi làm điều dại dột -
Ô tô con bẹp dúm sau va chạm với xe ben ở Hà Nội, người phụ nữ kẹt trong cabin -
Dòng họ chiếm chưa đến 1% dân số Việt Nam nhưng có lịch sử lâu đời với loạt danh tướng lẫy lừng
Tâm sự
08/11/2016 22:54Tôi ước mình có một đứa con
![]() |
Tôi đang trải qua một sự mệt mỏi. Tôi 34 tuổi, đang sống ly thân và chuẩn bị ly hôn. Chúng tôi ly thân 2 năm rồi và chưa có con. Đó là điều làm tôi đau đáu và buồn hơn bao giờ hết. Chỉ ở trường hợp như tôi mới cảm nhận được phụ nữ trở nên mạnh mẽ như thế nào khi cuộc đời bắt họ phải thế. Những người như chúng tôi buộc phải mạnh mẽ để tồn tại và che giấu một sự yếu đuối bên trong. Tôi hay khóc một mình. Tôi nghĩ, nếu ai chưa trải qua cảm giác như tôi không nên phê phán. Tôi cố gắng hoàn thiện bản thân (vì cốn dĩ tôi là người nóng tính) và kiến thức. Tôi vẫn học dù ở tuổi 34. Ở ngoài xã hội, tôi cũng vui vẻ, cười đùa, có người gặp tôi vẫn dành cho tôi một tình cảm nhất định nhưng lòng tôi cảm thấy mỏi mệt và chán.
Tôi ước mình có một đứa con, ân hận vì ngày ở với chồng tôi đã không quyết liệt nói anh đi khám. Vì tôi vốn bị u nang, nhưng bệnh đó với sự can thiệp thì khi mổ xong là có con thôi. Nhưng suốt bao năm tôi nói chồng đi khám mà anh cứ hẹn lần hẹn lữa, mà khám mình tôi thì làm được gì. Tôi cứ đi hết Đông đến Tây, nơi nào có bác sĩ giỏi tôi đều tới, một mình chạy xe suốt ngã 3 Vũng Tàu trong trời mưa. Giờ đây tôi vừa hận người tôi gọi là chồng, lại vừa thương anh. Tôi đã sai khi ban đầu cứ nghĩ mình làm mọi thứ vì gia đình.
Tôi thật sự mệt và buồn. Hai năm rồi tôi chưa thể mở lòng để đón nhận một ai, cứ tỏ ra mạnh mẽ. Đôi khi tôi ước có ai đó ở bên và cầm tay để tôi vượt qua những kế hoạch đã vạch ra. Tôi ước có một bờ vai ôm tôi khi tôi mỏi mệt. Điều này là phi lý vì tôi lại không mở lòng. Hay tôi chưa gặp đúng đối tượng? Tôi viết lên như một lời tâm sự hơn là sự chia sẻ, vì tôi không biết nói với ai.
Độc giả Mỹ (VnExpress.net)
- Nhiều chuỗi trà sữa và cà phê lớn đồng loạt đóng cửa hàng loạt điểm bán (09:20)
- Nam ca sĩ Hàn Quốc lần đầu kể về tai nạn ngã lầu kinh hoàng từ tầng 3 (09:13)
- Tin vui cho người lao động: Sau 30/4–1/5 vẫn còn 2 kỳ nghỉ dài trong năm 2026 (09:09)
- Cảnh báo cha mẹ: Đừng để điện thoại trở thành "kẻ lạ mặt" dạy hư con trai (36 phút trước)
- Hiểm họa từ viên sủi Vitamin C: Nữ nhân viên văn phòng cấp cứu vì "mỏ sỏi" trong thận (36 phút trước)
- Barcelona nới rộng khoảng cách với Real Madrid lên 11 điểm, chạm một tay vào chức vô địch La Liga (44 phút trước)
- Màn trả thù thâm thúy của người vợ bị chồng giám đốc xem thường (44 phút trước)
- Cảnh báo về loại AI tạo ảnh chụp màn hình giả khiến người dùng mạng xã hội hoang mang (54 phút trước)
- Thực hư tin đồn NSND Công Lý và vợ trẻ bí mật ly hôn (59 phút trước)
- Suzuki sắp ra mắt "huyền thoại xe số" 110cc: Biểu tượng vàng son một thời, xé vé Honda Future và RSX (1 giờ trước)
