-
Hai bộ đồng thuận phương án nghỉ lễ Văn hóa 4 ngày, Tết Đinh Mùi 7 ngày -
Á hậu Trung Quốc bị bạn thân lừa sang Philippines, gia đình trả 3 tỷ đồng vẫn không cứu được -
Cái kết bất ngờ vụ nữ sinh lớp 9 dùng chân lái xe máy điện ở Quảng Ninh -
Nhóm người câu trúng thi thể người phụ nữ dưới sông Sài Gòn, thông tin nhận dạng của nạn nhân -
Đề xuất thí điểm làn dành riêng để vượt xe trên 2 tuyến cao tốc phía Bắc -
Malaysia vs Việt Nam: Sân Kuala Lumpur có gì đặc biệt trước bán kết ASEAN Cup 2026? -
2 nữ sinh Trường Đại học Y Hà Nội chính thức nhận hình thức kỷ luật vì dọa lấy trật ven bệnh nhân -
Hải Sapa làm gì mà giàu lên nhanh chóng, lấy tiền ở đâu để xây nhà hàng trăm tỷ, lập công ty 50 tỷ? -
Phát hiện thi thể nổi trên sông Tô Lịch, công an vào cuộc xác minh -
3 thói quen biến hũ dưa muối quen thuộc thành "ổ vi khuẩn" gây ung thư
Tâm sự
21/06/2019 16:08Về nhà đột ngột giữa trưa sau chuyến công tác, tôi chết đứng khi thấy con gái nằm trên giường với những vết thương hằn đỏ và gương mặt đẫm nước mắt
Tôi được nhiều người khen điển trai, biết cách ăn nói và lấy lòng phụ nữ. Vì thế, thời còn trai trẻ, tôi từng yêu rất nhiều người nhưng chẳng bao giờ có ý định lâu dài. Mọi người có thể mắng tôi là sở khanh, đểu cáng đều được.
Đến khi một người tình sinh cho tôi con gái, tôi mới tu tâm dưỡng tính. Cô ta sinh con rồi đem nó đến giao cho tôi để còn đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tự dưng đang yên đang lành, tôi phải làm bố một đứa trẻ khiến cuộc sống của tôi cũng biến động không ít. Nhưng rồi dần dần, sự có mặt của con bé trở thành thói quen và niềm hạnh phúc của tôi.
Tôi không la cà, không gái gú, nhậu nhẹt nữa mà chỉ chăm chút dành thời gian, tiền bạc cho con. Có những đêm con sốt, tôi thức trắng để chăm. Những lần con bệnh nhập viện, phải lấy máu xét nghiệm là những lần tôi biết cảm giác đau từng cơn vì con là như thế nào. Mỗi khi con bé chơi ngã chỉ trầy xước nhẹ thôi nhưng cũng đủ làm tôi xuýt xoa.
Tôi cứ sống bình yên với con gái như thế cho tới khi mẹ tôi bảo tôi cần phải lấy vợ. Dù tôi thương con như thế nào thì sau này con bé cũng phải lớn. Con bé cần một người phụ nữ bên cạnh để dạy dỗ những vấn đề sinh lí. Gái lớn tránh cha, tôi không thể làm tròn được trách nhiệm nữa khi con bé dậy thì. Nghe mẹ nói có lý, tôi bắt đầu yêu đương và tìm mẹ cho con mình.
Tôi đã rất tin tưởng vợ mình bây giờ. Cô ấy luôn tỏ ra yêu thương, quan tâm con gái tôi. Những buổi đi chơi, cô ấy chủ động đút con gái tôi ăn. Con gái tôi chơi cát lấm lem, cô ấy thay váy áo cho. Cảm thấy đây đúng là người cần tìm, tôi đã ngỏ lời cầu hôn sau vài tháng tìm hiểu.
Biết vợ chịu thiệt thòi vì chồng có con riêng, tôi tìm cách bù đắp cho cô ấy rất nhiều. Không chỉ chiều chuộng vợ, tôi còn chiều cả nhà vợ. Vì lương tôi cao nên vợ tôi chỉ ở nhà chăm con bé và nội trợ. Mỗi khi tôi đi làm về, tôi đều hỏi con gái về cách mẹ đối xử với con bé. Con bé nói mẹ thương con lắm, mẹ cho con ăn thứ này thứ kia... Sự yên tâm, tin tưởng của tôi với vợ ngày càng lớn hơn.
Cho đến ngày hôm qua, tôi trở về sớm hơn dự định trong chuyến công tác nước ngoài. Quá nhớ con gái và muốn tạo bất ngờ nên tôi mua nhiều thức ăn ngon, cả quà cho hai mẹ con rồi đi thẳng về nhà.
Trong nhà không có ai, chỉ có tiếng khóc của con gái tôi vang lên đầy ấm ức. Tôi lao lên phòng và chết đứng trước cảnh tượng trước mặt. Con gái tôi nằm trên giường với những vết thương hằn đỏ trên mông và chân. Quần áo con bé xộc xệch, dơ bẩn, khuôn mặt lấm lem nước mắt.
Vừa thấy tôi, con bé đã nhào vào ôm chầm lấy rồi khóc to hơn. Cùng lúc đó, vợ tôi cũng lên phòng. Thấy tôi, cô ấy tái mặt đi, vội vã tới hỏi han con gái tôi. Nhưng con bé tỏ ra sợ hãi, đẩy tay cô ấy ra. Chỉ thế thôi cũng đủ để tôi biết những vết lằn đỏ này do ai gây ra.
Vợ tôi lí nhí giải thích mà không cần tôi hỏi. Cô ấy nói con bé phá phách bình gas nên cô ấy sợ mới đánh con bé để răn đe. Răn đe mà đánh đến đỏ cả mông? Con bé mới 4 tuổi thôi. Tôi gầm lên và suýt đánh vợ vì quá giận dữ. Vợ tôi bật khóc, trách tôi quá thương, quá nuông chiều con nên cô ấy không thể dạy con được. Cô ấy còn bảo nếu đó là con cô ấy thì tôi đã không gầm thét và giận dữ như thế.
Nói rồi vợ tôi ôm đồ đạc bỏ về nhà mẹ đẻ dù tôi chẳng đánh cô ấy cái nào. Tôi chán nản, bất lực với cuộc hôn nhân này quá. Tôi nhìn nhầm người rồi nhưng giờ hoang mang, không biết có nên ly hôn không?
Theo Lê Minh (Helino)
- Bé trai 7 tuổi rơi từ tầng 15 chung cư ở Hải Phòng, tử vong tại chỗ (23:29)
- Động đất 7,4 độ rung chuyển Colombia, ít nhất 20 người thiệt mạng (38 phút trước)
- Clip cô gái quyết liệt chống trả kẻ cướp giật dây chuyền trong tiệm tạp hóa (54 phút trước)
- 45 thí sinh đạt 30 điểm khối B00 trúng tuyển Đại học Y Dược TP.HCM (59 phút trước)
- Thông tin ban đầu vụ cô gái ngồi sát đường ray cà phê đường tàu bị tàu hất văng điện thoại (1 giờ trước)
- Bộ Công an đề xuất chế độ nghỉ dưỡng dành cho sĩ quan Công an nghỉ hưu tương đương cán bộ đang công tác (1 giờ trước)
- Iran chuẩn bị công bố hình ảnh lãnh tụ tối cao để bác tin đồn sức khỏe (2 giờ trước)
- Hà Nội mở thêm 540 suất lớp 10 công lập cho học sinh chưa trúng tuyển (2 giờ trước)
- Vừa đỗ Bách khoa Hà Nội, nam sinh đột ngột qua đời khi đi làm thêm mua laptop (2 giờ trước)
- Đề xuất thí điểm xe điện 3 bánh thu gom rác, hỗ trợ chữa cháy tại đô thị (2 giờ trước)