Sở hữu dàn cầu thủ giàu kinh nghiệm đang thi đấu tại châu Âu và bước vào World Cup 2026 với nhiều kỳ vọng, nhưng tuyển Hàn Quốc lại trình diễn bộ mặt nhạt nhòa trong thất bại trước Mexico.

Hàn Quốc đến World Cup 2026 với hành trang đầy hứa hẹn. Đây là lần thứ 11 liên tiếp đội bóng xứ kim chi góp mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời họ cũng vượt qua vòng loại với thành tích bất bại. Trong đội hình là hàng loạt cái tên đang thi đấu tại những giải đấu hàng đầu châu Âu như Son Heung-min, Lee Kang-in cùng nhiều cầu thủ đang chơi bóng tại Anh, Đức, Pháp hay Serbia.

Nhìn vào chất lượng nhân sự, đây được xem là một trong những thế hệ giàu kinh nghiệm quốc tế nhất của bóng đá Hàn Quốc trong nhiều năm trở lại đây. Tuy nhiên, tất cả những lợi thế đó gần như không được thể hiện trong cuộc đối đầu với Mexico.

19-1781851841-han-quoc-gay-that-vong-o-world-cup-2026-van-de-khong-chi-nam-o-son-heung-min
Hàn Quốc cầm bóng nhiều nhưng phải chờ đến phút 88 mới tung ra cú sút trúng đích đầu tiên trước Mexico.

Điều khiến người hâm mộ lo ngại không hẳn là thất bại với tỷ số tối thiểu 0-1. Trong bóng đá, một khoảnh khắc tỏa sáng của đối thủ hay một sai lầm cá nhân cũng có thể quyết định kết quả trận đấu. Điều đáng nói là cách Hàn Quốc thất bại và những gì họ thể hiện trên sân.

Đội bóng của huấn luyện viên Hong Myung-bo vẫn kiểm soát bóng tương đối tốt, duy trì tỷ lệ chuyền bóng cao và giữ được cấu trúc đội hình trong phần lớn thời gian thi đấu. Nếu chỉ nhìn vào các thông số cơ bản, đây có thể được xem là một trận đấu cân bằng. Nhưng bóng đá không được quyết định bởi số lần chạm bóng hay tỷ lệ kiểm soát bóng, mà bởi khả năng tạo ra cơ hội và ghi bàn.

Ở khía cạnh đó, Hàn Quốc gần như không để lại dấu ấn. Phải đến phút 88, đội bóng áo đỏ mới có cú sút trúng đích đầu tiên. Chỉ một phút sau, họ mới tiếp tục có thêm một pha dứt điểm đi đúng khung thành. Trong suốt phần lớn thời gian thi đấu, hàng thủ Mexico gần như không phải chịu bất kỳ áp lực đáng kể nào.

Những tình huống tấn công thiếu sắc bén, các pha phối hợp không đủ đột biến và sự thiếu vắng những đường chuyền quyết định khiến Hàn Quốc trở nên bế tắc. Đáng chú ý hơn, đội bóng này thậm chí không có nổi một quả phạt góc cho đến tận phút bù giờ thứ hai của trận đấu, một thống kê gây bất ngờ với tập thể sở hữu nhiều cầu thủ tấn công chất lượng.

Có thời điểm, lối chơi của Hàn Quốc tạo cảm giác giống một buổi tập kiểm soát bóng hơn là một trận đấu tại World Cup. Bóng liên tục được luân chuyển nhưng thiếu mục đích rõ ràng. Các đường chuyền ngang và chuyền về xuất hiện dày đặc, trong khi nhịp độ thi đấu luôn ở mức an toàn. Không nhiều cầu thủ sẵn sàng chấp nhận rủi ro để tạo nên khác biệt.

Nghịch lý lớn nhất của Hàn Quốc nằm ở chỗ họ giữ bóng nhiều nhưng không thực sự làm chủ được thế trận. Quyền kiểm soát không được chuyển hóa thành cơ hội, càng không tạo ra sức ép đủ lớn lên đối phương.

Sau khi Son Heung-min rời sân ở phút 56, những chỉ trích nhanh chóng xuất hiện hướng về đội trưởng của tuyển Hàn Quốc. Là ngôi sao lớn nhất đội bóng, Son thường trở thành tâm điểm mỗi khi đội tuyển thi đấu không như kỳ vọng. Tuy nhiên, việc quy toàn bộ trách nhiệm cho tiền đạo này là cách nhìn nhận chưa đầy đủ.

Son không có trận đấu nổi bật và cũng không tạo được những pha bứt tốc quen thuộc. Dẫu vậy, anh không phải nguyên nhân duy nhất dẫn đến màn trình diễn nghèo nàn của đội bóng. Khi một tập thể phải chờ đến cuối trận mới có cú sút trúng đích đầu tiên, vấn đề rõ ràng nằm ở cả hệ thống vận hành.

19-1781851841-han-quoc-gay-that-vong-o-world-cup-2026-van-de-khong-chi-nam-o-son-heung-min
Son Heung-min bị thay ra từ phút 56 trong trận đấu mà toàn bộ hàng công Hàn Quốc đều gây thất vọng.

Không riêng Son, Lee Kang-in cũng không thể tạo ra đột biến. Các vệ tinh trên hàng công hoạt động mờ nhạt, trong khi tuyến giữa dù chuyền bóng nhiều nhưng thiếu những pha xử lý mang tính quyết định. Chất lượng cá nhân của các cầu thủ không được kết nối thành sức mạnh tập thể đủ để tạo khác biệt.

Đó cũng là bài toán mà bóng đá Hàn Quốc đã nhiều lần đối mặt trong những kỳ World Cup gần đây. Kể từ sau thành tích vào bán kết năm 2002, đội tuyển này chưa thể tiến xa hơn vòng 1/8. Họ vẫn sản sinh ra những ngôi sao đáng chú ý và duy trì sự hiện diện đều đặn tại World Cup, nhưng khi đối đầu với các đối thủ ngang tầm hoặc mạnh hơn, những hạn chế quen thuộc lại xuất hiện.

Trận thua trước Mexico là ví dụ rõ nét. Trong bóng đá hiện đại, các con số về kiểm soát bóng hay số đường chuyền chỉ mang ý nghĩa khi được chuyển hóa thành cơ hội và bàn thắng. Hàn Quốc có thể đang sở hữu một trong những thế hệ cầu thủ tốt nhất của mình trong nhiều năm qua, nhưng những gì thể hiện trước Mexico lại là một trong những màn trình diễn thiếu sức sống nhất kể từ đầu giải.

Cơ hội sửa sai vẫn còn khi vòng bảng chưa khép lại. Tuy nhiên, nếu không cải thiện khả năng tấn công và tìm ra cách biến ưu thế kiểm soát bóng thành hiệu quả thực tế, đội bóng xứ kim chi hoàn toàn có thể tiếp tục lặp lại kịch bản quen thuộc: nhận nhiều kỳ vọng, cầm bóng nhiều nhưng không ghi đủ bàn thắng để tiến xa tại World Cup.

Minh Ngọc (SHTT)