-
Thực hư tin trường mầm non ở Hà Nội vừa sửa đã đổ sập sau mưa lớn -
Bố mẹ chồng cho con dâu cùng đứng tên mảnh đất, 2 năm sau mẹ đẻ cho 600 triệu và dặn: “Tuyệt đối giấu chồng” -
Vụ "kẹp tiền" ở Bệnh viện E: Tạm đình chỉ quản lý Khoa Xạ trị -
Cựu hiệu trưởng THCS Ba Đình ngã gục tại tòa khi VKS đề nghị điều tra lại -
Vụ cưa cây xà cừ đè tử vong người đi đường ở Thanh Hóa: Chủ nhà nghẹn ngào trần tình -
Thực hư nam tài xế taxi bị nhóm khách nữ hành hung ở Quảng Ninh đòi bồi thường 400 triệu/người -
Vì sao không có thịt cua nhưng vẫn được gọi là “thanh cua”? Sự thật phía sau món ăn quen thuộc -
Vụ ô tô rượt đuổi, chèn ép nhau giữa phố Hà Nội: Công an triệu tập 2 tài xế -
Cưa cây trong vườn, người đàn ông 38 tuổi bị thân bạch đàn đè tử vong -
Rủi ro từ dịch vụ cho thuê chung cư theo giờ, theo ngày
Thể thao
09/12/2016 15:22Hãy cho Nguyên Mạnh nhìn tấm gương Hoàng Xuân Vinh
Tiger Cup 1998, khi cả dân tộc đều nghĩ về một chiếc cúp vô địch thì cái lưng của Sasi Kumar và pha bắt bóng nghiệp dư của Trần Tiến Anh khiến tuyển Việt Nam khóc ròng. Chỉ một tích tắc đó thôi, cả một thế hệ vàng không bao giờ vượt qua được cái mốc huy chương bạc.
Tiger Cup 2000, thất bại ở bán kết trước Indonesia khiến HLV Rield trao quyền bắt chính trận tranh giải Ba cho Võ Văn Hạnh. Nhưng thủ môn này lại có pha bắt lọt tay khiến đội nhà thua Malaysia đến 0-3. Văn Hạnh chính là trợ lý của thuyền trưởng Hữu Thắng tại AFF Cup 2016.
![]() |
| Thủ thành Nguyên Mạnh rất "đen" khi gặp Indonesia. Anh mắc những sai lầm nghiêm trọng trước đội bóng này ở cả AFF Cup 2014 lẫn 2016. Ảnh: Quốc Bảo. |
Cũng vẫn là Tiger Cup, năm 2004, Trần Minh Quang đón hụt điểm rơi, mở ra trận đấu thảm hoạ 0-3 trước Indonesia của Peter Withe. Sau đó, tuyển Việt Nam dừng bước ngay vòng bảng trên sân nhà, còn HLV Edson Tavares mất việc.
Bán kết lượt đi AFF Cup 2010, Bùi Tấn Trường khum hai bàn tay hứng quả đánh đầu cực kỳ đơn giản, nhưng bằng một cách điên rồ nào đó, trái bóng vẫn bay vào lưới. Sau đó, thủ môn người Đồng Tháp bảo rằng anh bị chiếu đèn laser từ khán đài, nhưng chẳng có BTC nào đoái hoài đến điều đó. Malaysia thắng 2-0 ở Kuala Lumpur, đúng bằng tỷ số chung cuộc sau 2 lượt trận.
Sau thời của Tấn Trường, tuyển Việt Nam thử thách một vài thủ môn khác như Bửu Ngọc, Thanh Bình, nhưng rồi Nguyên Mạnh mới là người chiếm suất chính dài dài. Mặc dù vậy, người gác đền SLNA thường chỉ được nhắc đến với những pha cười ra nước mắt.
AFF Cup 2014, Nguyên Mạnh để bóng lọt qua hai chân, bất ngờ biếu Indonesia bàn gỡ 2-2 ở vòng bảng. Tuyển Việt Nam vẫn vào bán kết, thắng Malaysia 2-1 trên sân khách nhưng quay về Mỹ Đình, phong độ tệ hại của Nguyên Mạnh và hàng thủ (Ngọc Hải, Văn Biển, Tiến Thành) buộc đội nhà thua ngược 2-4 và bị loại.
Với Nguyên Mạnh, Indonesia có lẽ là cái vận hắc ám của riêng anh. Lần nào gặp đối thủ này anh cũng mắc sai lầm. Trong năm 2016, có đến 3 trận anh mắc lỗi.
Lỗi nhẹ thì là giao hữu, như quả bắt không dính bóng để Boaz Salossa đá bồi hay bàn thua từ đá phạt xa đến 25 mét. Lỗi nặng thì như đã thấy ở bán kết AFF Cup 2016, một cú vồ bóng lóng ngóng khiến Đình Đồng hốt hoảng đá phản lưới nhà, một cú đánh nguội khiến đội mất người trong thế khó nhân đôi…
Dĩ nhiên, thủ môn là chỗ đứng nghiệt ngã nhất trong đội bóng. Dù anh có xuất sắc đến đâu, anh cũng không được tung hô bằng người ghi bàn thắng. Hiếm ai may mắn như Dương Hồng Sơn với danh hiệu Cầu thủ hay nhất AFF Cup 2008. Nhưng để có được vinh quang ấy, Sơn “miền núi” cũng đã phải trào nước mắt khi vồ bóng rơi ra ở trận vòng bảng thua 0-2 trước Thái Lan.
Còn ở chiều ngược lại, bất cứ sai lầm nào của người giữ thành cũng rất dễ bị lấy ra làm trò cười, như Nguyên Mạnh đêm qua. Biết là không công bằng, nhưng cái nghiệp bắt gôn là vậy.
Thủ môn kỳ cựu Trần Văn Khánh, người chứng kiến học trò Minh Quang chỉ thiếu nước đập đầu vào tường trong phòng thay đồ năm 2004, sau này phân tích: thủ môn Việt Nam yếu nhất ở 2 thứ, kỹ thuật cơ bản và tâm lý. Họ có thể xuất thần trong một vài khoảnh khắc, cứu những bàn thua kỳ lạ, nhưng cũng có thể “chết” vì một tình huống rất tầm thường.
Xạ thủ Hoàng Xuân Vinh trước khi giành HCV Olympic cũng là người thường xuyên thất bại trong những viên đạn cuối. Thường xuyên đến mức HLV Nguyễn Thị Nhung phải coi đó là một "căn bệnh", và chữa cho kỳ được.
Tập luyện, cọ xát, thi đấu đỉnh cao… chưa đủ, bà Nhung còn “rèn” tâm lý cho Xuân Vinh bằng cách mỗi ngày bắt anh hô vang khẩu hiệu: Tôi là nhà vô địch Olympic.
Cứ từ bắn súng mà suy thì đội tuyển bóng đá Việt Nam cũng nên dùng “khẩu quyết” dạng này. Những thủ môn hay héo những lúc cần tươi như Nguyên Mạnh lại càng nên áp dụng.
Biết đâu, “Tôi là nhà vô địch châu Á” hay “Tôi là nhà vô địch thế giới” sẽ có ngày ứng nghiệm???
Theo Quốc Bảo (Zing.vn)
- Nữ HLV 22 tuổi làm nên lịch sử khi dẫn dắt đội nam Thổ Nhĩ Kỳ (15:02)
- Thực hư tin trường mầm non ở Hà Nội vừa sửa đã đổ sập sau mưa lớn (21 phút trước)
- Nam Em gây chú ý khi đăng loạt triết lý ẩn ý về sự cô đơn và lòng tử tế (27 phút trước)
- Bố mẹ chồng cho con dâu cùng đứng tên mảnh đất, 2 năm sau mẹ đẻ cho 600 triệu và dặn: “Tuyệt đối giấu chồng” (32 phút trước)
- Bé trai 3 tuổi rách giác mạc sau khi bị que xiên thịt đâm vào mắt (35 phút trước)
- Nam sinh từng cõng bạn đi học suốt 10 năm đỗ bác sĩ nội trú ĐH Y Hà Nội (56 phút trước)
- Xe tay ga Kymco KR125 ra mắt với ABS 2 kênh, giá chỉ dưới 38,8 triệu đồng (1 giờ trước)
- Bên trong biệt thự xa hoa phủ đầy cây xanh, có thang máy riêng của Mr. Siro (1 giờ trước)
- Chỉ hơn 1 giờ, Nguyễn Hoàng Ân gây 4 vụ cướp, xâm hại cô gái rồi lấy 500.000 đồng (1 giờ trước)
- NXB Giáo dục Việt Nam yêu cầu rà soát từng học sinh còn thiếu sách giáo khoa (1 giờ trước)
