-
Từ vụ xe biển xanh rời hiện trường sau khi gây tai nạn, tự ý gắn đèn nháy như cảnh sát sẽ phạt nặng thế nào? -
Nữ sinh 13 tuổi xin mẹ đi ăn sáng rồi mất tích nhiều ngày, phát hiện dấu hiệu bất thường qua camera dọc đường -
Mẹ muốn tôi chọn người đàn ông giàu có, nhưng trái tim lại hướng về chàng trai còn đang trả góp căn hộ -
Thông tin mới vụ chìm tàu chở khách ở vịnh Lan Hạ làm 1 người chết: Hải Phòng ra chỉ đạo nóng -
Hà Nội dự kiến thu hồi gần 25ha đất tại phường Bồ Đề, triển khai loạt dự án cầu, đường và nhà ở xã hội -
Sức tiêu thụ xăng sinh học tăng mạnh sau nửa tháng đồng loạt triển khai trên toàn quốc -
Sập bẫy "bánh vẽ" kỳ nghỉ dưỡng, cụ bà Hà Nội mất trắng hơn 1 tỷ đồng tiền dưỡng già -
"Bánh đúc có xương": Câu chuyện mẹ kế chăm con chồng đi đẻ gây bão mạng xã hội -
Hoàn cảnh đáng thương của cụ ông bán vé số bị cướp đánh bất tỉnh khi nằm ngủ, 1 đêm 2 lần gặp nạn -
"Huyền thoại" Yamaha Exciter 135 phiên bản 2026 sắp trở lại thị trường Việt Nam: Xé vé Honda Future
Đời sống
20/11/2015 16:172 lạng thịt, 1 bó rau và bài học làm người từ cô giáo chủ nhiệm
Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo thuộc tỉnh Nghệ An. Nhà tôi ở tít trong một xã vùng núi, xung quanh bao bọc là núi đồi, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn và lạc hậu.
Năm lên cấp 3, tôi phải ở trọ để đi học cho tiện vì nhà tôi cách trường 13 cây số. Lần đầu tiên xa nhà, tôi nhớ quê, nhớ cha mẹ, nhớ cây cối trong vườn mà ở nhà ngày nào tôi cũng leo trèo hái quả ổi, quả khế ăn ngay trên cây, nhớ cả đàn chó con mới sinh... Tất cả khiến tôi lúc nào cũng đau đáu mong cho đến cuối tuần để được cha đón về nhà.
Có lẽ khoảng thời gian ở trọ đó, tôi ám ảnh và buồn nhất là mỗi buổi chiều, khi trời nhá nhém tối. Khoảng thời gian đó, nếu như ở nhà sau khi ăn xong tôi sẽ được cùng cha mẹ ngồi xem ti vi 30 phút rồi mới vào bàn học bài. Đó là khoảng thời gian tôi được cha mẹ hỏi han và kể mọi thứ chuyện trên đời.
|
|
| Một bó rau và túi thịt của cô đã giúp chúng tôi nên người. Ảnh minh họa. |
Phòng trọ ở đối diện cổng trường. Hồi đó, cứ khoảng 11 giờ 30 tan học là tôi chạy ù về nấu nướng để kịp giờ học buổi chiều. Tôi ở cùng một cô bạn nhà cũng cách trường 10 km. Nhiều khi đồ ăn không còn, hai đứa chỉ kịp ăn bát cơm nóng chan với nước mắm rồi vội vã chợp mắt để đi học tiếp.
Nhà xa lại nghèo hơn so với các bạn học cùng ở vùng thị trấn, cứ đầu tuần xuống phòng trọ là hai đứa được bố mẹ chuẩn bị cho đồ ăn cả tuần từ rau củ, trứng, cá khô... và 20 nghìn tiêu cả tuần. Nhiều khi đồ ăn hết, nước mắm hết, tiền cũng hạn hẹp, hai đứa nghĩ ra cách chưng cá kho với muối và cho thêm nhiều nước vào để làm nước mắm. Trưa nào về muộn lại vội để đi học chiều, hai đứa chúng tôi chỉ kịp cho thêm ít dầu vào nước mắm tự chế nấu nóng lên trên bếp ga mini rồi ăn vội vàng.
Năm 12, tôi và cô bạn ở cùng được chọn vào đội tuyển thi học sinh giỏi tỉnh môn tiếng Anh. Tần suất những buổi học thêm càng dày vì ngoài những môn học luyện thi tốt nghiệp ra, mỗi tuần chúng tôi còn thêm 3 buổi luyện tiếng Anh nữa.
Thời gian gần đến ngày thi, cô còn gọi hai đứa sang học cả ngày Chủ nhật. Trưa ngày Chủ nhật đó, sau khi học xong, cô giáo bảo sang phòng trọ xem hai đứa sinh hoạt như thế nào.Vừa bước chân vào căn phòng chật hẹp, nhìn cái bàn để sát ngay chiếc giường đơn cho hai đứa nằm nghỉ. Bếp ga mini và xoong chảo ngay đưới chân bàn học, cô giáo ái ngại nhìn quanh rồi thử mở nồi ra.
Hai đứa xấu hổ đến đỏ mặt vì cái nồi nước mắm cá tự chế đó. Vậy mà cô chẳng nói gì, chỉ hỏi chuyện gia đình hai đứa ở quê như thế nào rồi bảo ban chuẩn bị tinh thần vào tỉnh chiến đấu. Ngay trưa hôm sau, khi hai đứa vừa đi học về cô giáo bất ngờ vào thăm rồi đưa cho hai đứa túi thịt và bó rau muống.
Chúng tôi nhìn cô ái ngại xấu hổ, cô giáo bảo: “Hai đứa nấu ăn đi nhé, không phải ngại đâu. Các em cũng như con cô ở nhà. Ăn uống như thế cô xót lắm”. Mấy ngày sau đó, cứ khoảng 3 ngày cô lại mang đồ ăn đến cho 2 đứa tôi.
Nhiều lúc ngại quá, hai đứa bàn kế hoạch mang quà biếu lại cô nhưng chưa thực hiện được đã bại lộ và bị cô gọi riêng quát cho tơi bời. Thế là dẹp bỏ luôn ý định đó.
Rồi kỳ thi đến, hai đứa chúng tôi khăn gói vào tỉnh dự thi và đều đạt giải cấp tỉnh cả. Cô vui lắm. Mắt cô rạng rỡ mỗi khi nhìn hai cô học trò nhà nghèo mà chịu khó. Cô còn mua hẳn hai cái bút máy sịn tặng cho hai trò cưng dặn dò năm đó thị đại học tốt rồi về báo tin mừng cho cô.
Dù cô thương hai đứa như thế nhưng tôi biết, gia đình cô cũng không khá giả gì. Cô còn nuôi hai anh học đại học và bao mối lo khác. Người cô gầy lắm, có lẽ bởi cô còn nhiều lắm những trăn trở cuộc đời...
Năm đó chúng tôi đều đỗ đại học. Mùa hè năm 2004, hai đứa đạp xe xuống nhà cô chơi báo kết quả để chuẩn bị ra trường nhập học. Cô nhìn hai đứa bằng ánh mắt trìu mến, thân thương rồi cô gạt nước mắt vì vui mừng. Cuối cùng thì bao công cô vun vén cho hai đứa đã gặt được kết quả.
- Bắt giữ kẻ cướp tấn công cụ ông bán vé số 70 tuổi cùng hàng loạt vụ án táo tợn tại Tây Ninh (19:37)
- Mượn danh đi review du lịch Việt Nam, 3 TikToker Hàn Quốc lĩnh án 60 năm tù vì giấu hơn 1,5kg ma túy trong quần lót (19:17)
- Miệt thị nữ cổ động viên người châu Á tại World Cup 2026, một quan chức Mexico nhận cái kết đắng (1 giờ trước)
- Bi kịch bể cá 1 tỷ vỡ tung: Chủ nhà mang dàn cá rồng, cá đuối quý hiếm đi nấu ăn và cái kết (1 giờ trước)
- Đại gia V-League gây sốc khi săn đón "người nhện" 40 tuổi của Cape Verde vừa gieo sầu cho Tây Ban Nha (2 giờ trước)
- Quyết định bất ngờ của Tỷ phú Phạm Nhật Vượng: Vinhomes chính thức dừng mở rộng quỹ đất tại Việt Nam (2 giờ trước)
- Bắt gọn 2 kẻ cướp giật iPhone 15 Pro Max ở TP.HCM sau 24 giờ truy xét (2 giờ trước)
- Tìm thấy di vật và xương người tại hang Đá Sập, nơi ghi dấu sự hy sinh của bộ đội năm 1969 (2 giờ trước)
- Tin mới vụ tài xế bị chém ở chung cư Horizon, Hà Nội: Cư dân hé lộ thái độ "thiếu thện cảm" của bảo vệ (2 giờ trước)
- Từ vụ xe biển xanh rời hiện trường sau khi gây tai nạn, tự ý gắn đèn nháy như cảnh sát sẽ phạt nặng thế nào? (3 giờ trước)
