-
Chiếc tiêm kích MiG-21 bị "bỏ quên" giữa bãi cỏ um tùm tại Cà Mau: Cơ quan chức năng ráo riết xác minh nguồn gốc -
Ngỡ ngàng gặp lại vợ cũ làm nghề lau dọn ở siêu thị, định tiến lại mỉa mai thì một tiếng gọi vang lên khiến tôi "hóa đá" -
Bất ngờ lý do học sinh lớp 6 lập kế hoạch hại bạn bằng thuốc chuột: Bị ảnh hưởng từ truyện Conan -
Người đàn ông đánh rơi 50 triệu đồng khi đi mua phế liệu, công an kêu gọi người dân trả lại tiền -
CSGT hóa trang tuần tra cao tốc: Hàng trăm tài xế vi phạm bị ghi hình xử lý -
Bị phản bội nhiều lần, người vợ chọn ngoại tình để "trả đũa": Câu chuyện khiến dư luận tranh cãi dữ dội -
Bi kịch "hậu nghỉ hưu": Nhà tan cửa nát vì mẹ chồng can thiệp quá sâu vào đời sống con cái -
Tình trạng sức khoẻ nam sinh bị đánh hội đồng ở TPHCM phải nhập viện, công an vào cuộc điều tra -
Cận cảnh căn hộ 58m2 "mốc meo" không sổ đỏ rao bán 3 tỷ đồng: Chủ nhà lên tiếng trần tình -
Chấn động: Siêu tiêm kích F-35 của Mỹ lần đầu trúng hỏa lực từ phía Iran
Đời sống
16/10/2020 02:52'Mẹ ơi, con ngủ nhé, con yêu mẹ' - lời tạm biệt của cô bé lớp 5 bị ung thư xương khiến tất cả rơi nước mắt
Sự chia ly luôn luôn đau đớn. Sẽ chẳng có gì đau hơn nữa khi mà người ta biết rằng đó là lần cuối cùng hai người được gặp nhau, rồi sau đó phải cách xa mãi mãi.
Mới đây, một người mẹ chia sẻ lại câu chuyện chia ly với người con gái mắc bệnh hiểm nghèo. Những gì xảy ra vào giờ phút chia ly khiến người ta cứ nhớ mãi, đau lòng không nguôi.
"Tôi năm nay 40 tuổi. Con gái tôi khi đó mới học lớp 5. Đã hơn 1 năm con làm thiên thần nhỏ. Tôi nhớ con quá.
Vợ chồng tôi lấy nhau và vào Sài Gòn lập nghiệp 12 năm, đang phấn đấu cố gắng mua căn chung cư trả góp với mức trả trước 30% cho 2 con để không phải sống trong căn phòng trọ 15m2 nữa.
Hè năm đó con được học sinh giỏi, con nói muốn đi du lịch. Vợ chồng tôi thuê 1 chiếc xe cả nhà cùng đi.
Đúng sau chuyến du lịch đó con kêu đau chân. Tôi đưa con đi khám và được 1 nắm thuốc khớp mang về. Nhưng bệnh của con rất lạ. Cứ thế nặng lên và tôi lại mang con đi khám bệnh viện tuyến trên.
Lần này, bác sĩ nói bệnh của con rất xấu. Tôi không hiểu rất xấu là gì, bác sĩ nói con tôi bị Ung thư xương. Chân con không phải bị sưng mà các khối u đã mọc và bắt đầu phát triển mạnh rồi. Tôi không tin.
Tôi đưa con đi nhiều bệnh viện nữa ở Sài Gòn, kết quả vẫn vậy. Ngày cả lúc con nhập học cũng là lúc con nhập viện điều trị.
Con còn gọi cho cô giáo nói: "Con đi viện mấy ngày con khỏi con lại về học nhé cô", tôi nghe mà đứt cả ruột gan. Vào bệnh viện con vẫn ăn uống được. Thỉnh thoảng con lau nước mắt cho tôi.
Con hỏi: "Con sẽ chết giống ông hả mẹ?" (ông nội cháu mất vì ung thư) làm tôi cứng cả họng không biết nói sao.
Ngày hè nóng nực trong bệnh viện, trong khoa điều trị có nhiều em bé hơn con rất nhiều. Người đã cắt bỏ chân, tay, và ai cũng trọc đầu, yếu ớt, tiếng khóc lóc rên rỉ đau đớn nghe đến não lòng.
Con gái tôi thấy vậy nói "Mẹ ơi con sẽ uống thuốc nhưng không cạo đầu đâu, sẽ xấu lắm mẹ". Mỗi ngày con đều viết 1 trang giấy, con kể về thuốc, về các bạn, người giường này giường kia. Con nói con muốn làm chỗ dựa cho tôi, con không khóc được vì sợ mẹ khóc. Mỗi khi con ngủ tôi cứ đọc nhật ký của con.
Ung thư giai doạn này di căn rất nhanh. Các khối u mọc chằng chịt và đặc biệt khối u ở chân con ngày càng chướng lên, căng phồng như sắp phát nổ.
Con khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ. Nhiều đêm tôi thức tới sáng đọc tất cả các trang mạng nói về ung thư để hi vọng ai đó cho tôi 1 con đường sống cho bệnh của con.
Tây y không được tôi nghĩ tới Đông y. Tôi vay mượn 100 triệu chỉ để mua 1 miếng cao dán, 1 ít lá thuốc chữa bệnh cho con. Nhưng bệnh con càng nặng, tôi hiểu tất cả chỉ là bong bóng với bệnh của con...
Ngày ngày con vẫn vui khi có bạn bè tới thăm. Cô con gái bé bỏng của tôi lúc ấy chân đã phù to, vẫn quyết không để tôi bế con đi hay vệ sinh vào bô trong phòng, con bảo như vậy con vô dụng quá.
Lúc ấy tôi nghe bác sĩ nói chỉ còn 5-6 tháng thôi, tôi gửi thằng út về ngoại, 2 vợ chồng túc trực bên con. Rồi con sống phụ thuộc hoàn toàn vào thuốc.
1 tuần hoá trị 2 ống thuốc được truyền liên tục qua tay khiến con lở miệng, sụt cân, rụng tóc. Những bình thuốc hoá chất đáng sợ tới mức nếu lỡ rơi rớt ra ngoài có thể gây bỏng cháy da giờ được truyền vào người con tôi.
Nhiều bé chán ăn, mất vị giác, nôn thốc khi thức ăn vào miệng, con tôi khi ấy luôn cố ăn hết thức ăn mẹ nấu, con bảo ngon mẹ ạ.
Rồi con viết "những thứ thức ăn chán ngắt nhưng không ăn mẹ sẽ buồn"... Dần khối u ở chân con to phồng. Bác sĩ nói phải cắt bỏ chân cho con đi. Các khoối u khác cứ thế mọc khắp khuỷu tay, lồng ngực, xương sườn con.
Lúc đó tôi chần chừ định bán nhà ở quê đưa con đi Singapore chữa cứu chân con. Nhưng bác sĩ nói không kịp nữa. Tôi đành phải cho con cắt bỏ chân. Con vẫn cười. Mỗi lần đau quá chỉ khẽ khóc nhìn tôi.
Cắt chân xong con xin tôi về nhà. Con nói "con muốn làm thiên thần mẹ ạ. Con sợ đau" rồi tôi cho con về nhà. Hai mẹ con ôm nhau khóc.
Những lúc đau quá con nói "mẹ ơi con ngủ đây" rồi lịm đi. Được 2 ngày con tôi phải vào viện lại. Bác sĩ nói tình trạng rất xấu, nên chuẩn bị tinh thần, cho con về ăn Tết đi.
Vậy là tôi cho con về. Con không vào thuốc nữa, con thèm ăn gì tôi mua đó. Tôi đón con trai nhỏ vào. Cả nhà quây quần từng phút bên nhau.
Rồi con phải quay lại viện, thở máy. Bác sĩ dặn tôi nếu có gì phải để con đi thanh thản. Con yếu dần đi. Con nói "Con sắp về với ông rồi mẹ, mẹ đừng buồn nhé" rồi thiếp đi. U xâm lấn vào xương, tôi chuẩn bị thuốc cho con, con đau đớn vật lộn, ngủ ngồi cả ngày lẫn đêm những ngày cuối, con từ chối dùng thuốc.
Có lúc con nói với tôi "mẹ cho con chết nhé mẹ", tôi đau lắm. Nhưng đọc nhật ký những bệnh nhân trong danh sách mới hiểu cái chết với bệnh nhân ung thư là nguyện ước hạnh phúc của họ.
Ngày hôm đó tôi đã chuẩn bị để cho con đi, y như cho bố tôi đi. Nhưng con cuối cùng như hiểu chuyện, ăn hết bát cơm, lướt mạng rồi nằm ngủ, ôm cánh tay tôi.
Con nói "mẹ, con ngủ nhé" rồi con lịm đi và không bao giờ tỉnh nữa. Con đã cố để ra đi không đau đớn. Bé con của tôi khi đó mới lớp 5, còn bao nhiêu ước mơ dang dở, nhật ký con viết có dòng cuối cùng "Mẹ ơi! Con ngủ đây. Con yêu mẹ".
Tôi 1 năm rồi cứ đọc và dằn vặt lắm. Từ khi phát hiện bệnh tới khi con mất chỉ vẻn vẹn 5 tháng. Mãi tới giờ tôi vẫn thấy con bên tôi. Góc giường đó, khoảng không gian đó. Tôi phải làm sao để thôi nhớ con?".
Câu chuyện của bà mẹ đã khiến nhiều người rơi nước mắt. Họ vô cùng xúc động trước sự hiểu chuyện, trưởng thành của một cô bé mới học lớp 5, không may mắn mắc bệnh ung thư. Đến cuối cùng, bé vẫn cố gắng để ra đi không đau đớn nhất, tạm biệt bố mẹ một cách trọn vẹn nhất.
Chẳng có gì diễn tả được nỗi đau của một bà mẹ mất con vì bệnh tật hiểm nghèo. Sau tất cả, những thời khắc chia ly luôn thật nhiều nước mắt. Hi vọng rằng, người mẹ này sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ sống thật tốt bởi thiên thần nhỏ chắc hẳn sẽ mong mẹ mình được sống thật hạnh phúc.
Theo Nhật Hạ (Nhịp Sống Việt)
- Tóc Tiên thừa nhận từng tha thứ cho kẻ "cắm sừng" (10:09)
- "Bẫy" thiên thạch 11 tỷ đồng: Lật tẩy màn kịch tâm linh tinh vi của nhóm lừa đảo liên tỉnh (10:04)
- Chiếc tiêm kích MiG-21 bị "bỏ quên" giữa bãi cỏ um tùm tại Cà Mau: Cơ quan chức năng ráo riết xác minh nguồn gốc (10:02)
- Phải chăng Grab đã sai? (31 phút trước)
- Tổng thống Donald Trump: "Yếu tố bất ngờ là chìa khóa trong chiến dịch Iran" (35 phút trước)
- Cú đổi đời vô tiền khoáng hậu của "ông hoàng" TikTok Khaby Lame (39 phút trước)
- Ngỡ ngàng gặp lại vợ cũ làm nghề lau dọn ở siêu thị, định tiến lại mỉa mai thì một tiếng gọi vang lên khiến tôi "hóa đá" (41 phút trước)
- Phim mới của Châu Dã gây tranh cãi, gắn mác chữa lành nhưng kịch bản đầy rẫy sự phi lý (42 phút trước)
- Mbappe và Vinicius Jr đối đầu trước World Cup (46 phút trước)
- Kinh hoàng cảnh tượng hộ lan xuyên thấu ôtô trên cao tốc: Lời cảnh tỉnh cho những tài xế "cố quá" (48 phút trước)