-
Hủy tổ chức Miss Grand 2026 ở Ấn Độ -
Chi Dân, An Tây và “cô tiên từ thiện” Trúc Phương lĩnh án trong vụ VN10 -
Cháy nhà 6 tầng ở Hà Nội, cảnh sát phá "chuồng cọp" giải cứu người mắc kẹt -
Thanh Hóa: Thu hơn 9 triệu cho 16 km đưa bệnh nhân nặng về nhà, bộ Y tế vào cuộc -
Cay đắng phát hiện chồng có người tình kém 20 tuổi từ lịch sử tìm kiếm trên ChatGPT -
Không có phép màu xảy ra, đã tìm thấy thi thể 2 người mất tích khi đi đánh cá trên sông Lại Giang -
Bên gái thách cưới 50 triệu nhà trai gật đầu ngay lập tức, 3 tuần sau con dâu tái mặt trước đòi hỏi của mẹ chồng -
Nepal chạy đua với thời gian hậu thảm họa lũ lụt: Hơn 11.800 người được cứu sống, 1.010 người thiệt mạng và khoảng 4.500 người mất tích -
Thủ khoa Kinh tế Quốc dân sở hữu 11 công bố quốc tế về AI -
Bố mẹ cả đời sống tiết kiệm, cần tiền thì đi vay, đến tuổi già bất ngờ gọi 2 con về chia 6 tỷ đồng
Gia đình
25/02/2023 21:29Ba năm đợi chồng đi tu nghiệp, tôi chết lặng ngày gặp lại
Tôi và chồng quen nhau từ ngày thi đại học. Năm đó, anh là giám thị phòng thi còn tôi là cô sinh viên thi lại lần thứ 4. Vì hơn tuổi các bạn trong phòng lại có mái tóc dài, tôi gây ấn tượng với anh. Đó là điều anh nói sau này khi chúng tôi gặp lại.
May mắn năm đó tôi thi đậu. Tôi tình cờ gặp anh ở canteen trường. Hai người nhận ra nhau, vui vẻ bắt tay chào hỏi. Tôi cho đó là mối nhân duyên của mình và cũng thầm thương trộm nhớ anh.
Khi anh nói mình chưa có bạn gái, tôi vui sướng biết nhường nào. Anh thường xuyên vào kí túc xá hẹn tôi đi ăn, cà phê. Tình cảm nảy sinh và rồi hai đứa yêu nhau lúc nào không hay.
Hơn 2 năm đặt quan hệ yêu đương, anh nhận được tin đi tu nghiệp nước ngoài. Lo lắng tôi ở nhà cô đơn, cả hai quyết định làm đám cưới. Bố mẹ tôi cũng bị sốc trước quyết định đường đột của con gái bởi khi đó tôi còn là sinh viên.
Sau khi ra trường, tôi tìm được công việc ổn định và dọn về chung sống cùng bố mẹ chồng. Tôi coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ, vun vén mọi thứ cho gia đình chồng. Ngay cả tiền anh gửi về, tôi cũng đưa hết cho mẹ chồng để bố mẹ khỏi phải nghĩ ngợi.
Ngày nào chúng tôi cũng gọi điện cho nhau. Nhiều đêm tôi nằm khóc nhớ chồng nhưng chẳng dám nói vì sợ anh lo lắng. Anh cũng liên tục động viên vợ phải kiên trì, đợi ngày anh về.
Những tưởng tất cả những điều đó cũng đủ khiến tình cảm của hai đứa không gì có thể chia cách. Nhưng sau gần 3 năm, tôi bắt đầu nhận ra sự thay đổi ở anh. Anh ít gọi điện về hơn. Mỗi lần tôi chủ động gọi, anh cũng không nghe ngay, rồi lại kiếm lý do nào đó để giải thích.
Nghe bạn bè cảnh báo về những người đàn ông xa vợ sẽ có vợ nọ con kia, tôi chỉ cười trừ. Tôi cố gắng tin chồn không làm như vậy. Bởi ngày anh đi, chúng tôi vừa mới cưới, tình cảm rất ngọt ngào. Anh cũng vì lo cho tôi mà chấp nhận làm đám cưới thật nhanh, cho tôi danh phận. Ba năm qua tôi làm tròn trách nhiệm với gia đình chồng, chưa một lời oán thán. Vậy lý do gì anh lại phản bội tôi?
Nhưng đó chỉ là những điều tôi nghĩ…. Ngày đón chồng ở sân bay chính là ngày báo hiệu dấu chấm cho cuộc hôn nhân ngắn ngủi này.
Khi anh bước tới gần, tôi chết lặng vì người phụ nữ kế bên đang nắm chặt tay anh. Anh ấp úng giới thiệu đó là người em kết nghĩa và anh sẽ nói rõ mọi chuyện khi về nhà. Suốt chặng đường, lòng tôi như lửa đốt.
Anh thừa nhận đó là người giúp đỡ anh rất nhiều khi anh cô độc bên nước ngoài. Đó là người phụ nữ anh không thể bỏ rơi vì cô ấy đang mang thai con của anh. Bây giờ, anh không muốn bỏ vợ nhưng cũng không muốn bỏ rơi người phụ nữ này. Anh van xin tôi chấp nhận cô ấy, để cô ấy ở trong nhà tôi, sinh con cho anh.
Cô gái kia cũng không đòi hỏi danh phận mà chỉ hy vọng được chia sẻ tình cảm với anh. Tất cả những điều anh nói khiến tai tôi ù đi. Tôi chỉ muốn bỏ chạy thật nhanh khỏi ngôi nhà ấy. Ba năm qua tôi cặm cụi vì gia đình anh, hết lòng lo lắng cho anh nhưng đổi lại là gì?
Giờ nhân tình của anh có bầu còn tôi thì không. Anh bắt tôi coi cô ta như người nhà để chung sống? Tại sao anh có thể đưa ra một yêu cầu vô lý như vậy mà không nghĩ đến cảm giác của người làm vợ?
Đêm đó tôi đã khóc rất nhiều, nghĩ cũng nhiều: “Cái gì gọi là tình yêu son sắt, cái gì gọi là hết lòng vì nhau”?
Cứ tưởng nhân duyên của chúng tôi là do trời định nhưng tôi đã lầm. Con người cuối cùng vẫn không vượt qua được cám dỗ. Anh cuối cùng cũng chỉ là kẻ bạc tình mà tôi đã trao nhầm con tin. Tôi quyết định ly hôn, về sống cùng bố mẹ đẻ.
Ngày tôi bước ra khỏi nhà anh, mẹ chồng chạy với theo khóc ngất. Tôi biết tình cảm mẹ dành cho tôi. Mẹ chồng thực sự đã coi tôi như con gái. Nếu anh không phản bội, tôi đã có một gia đình thứ hai trọn vẹn, một cuộc sống hạnh phúc đủ đầy. Nhưng tiếc rằng cuộc đời này không có chữ… giá như.
Theo PV (VietNamNet)
- Rã đông thịt sai cách, vi khuẩn có thể sinh sôi nhanh chóng (13:52)
- Hủy tổ chức Miss Grand 2026 ở Ấn Độ (13:51)
- Lũ từ Nepal cuốn theo cá lạ, Ấn Độ cảnh báo người dân không nên ăn (13:44)
- Thanh Hóa yêu cầu cán bộ, lãnh đạo phải tham gia dọn vệ sinh môi trường mỗi tuần 1 lần (13:44)
- Chi Dân, An Tây và “cô tiên từ thiện” Trúc Phương lĩnh án trong vụ VN10 (13:37)
- Trend “vẽ lại” ảnh bằng AI gây sốt trên Threads: Càng giống ảnh thật, càng khiến dân mạng bật cười (2 giờ trước)
- Phim "Đội bóng nữ làng Xuân"chính thức lên sóng khung giờ vàng VTV3 (2 giờ trước)
- Ngứa khắp người có phải do bệnh đái tháo đường biến chứng không? (2 giờ trước)
- Liên quan vụ Thứ trưởng Bộ Y tế nhận hối lộ: Y tế Việt Mỹ trúng 246 gói thầu, tổng giá trị gần 6.000 tỷ đồng (2 giờ trước)
- Eo biển Hormuz bị thách thức, lợi thế dầu khí của các nước Ả Rập lung lay (2 giờ trước)