Sở hữu cả xe hơi lẫn những căn chung cư trị giá bạc tỷ khi tuổi đời còn khá trẻ, cặp đôi khiến bao người ngưỡng mộ bởi một tình yêu viên mãn, không chút áp lực kinh tế. Thế nhưng, đằng sau sự trì hoãn đám cưới đầy khó hiểu của người bạn trai lại là một sự thật khiến cô gái hoàn toàn sụp đổ.

Tôi và bạn trai đã đồng hành bên nhau được hơn 3 năm, bắt đầu mối quan hệ khi cả hai đều đã có sự nghiệp ổn định và một nền tảng tài chính vững chắc. Chúng tôi may mắn không phải đối mặt với những lo toan, chật vật về chuyện mua nhà, sắm xe như nhiều bạn trẻ đồng lứa.

Hiện tại, tôi đang làm công việc marketing cho một doanh nghiệp mỹ phẩm nước ngoài với mức thu nhập đều đặn. Từ vài năm trước, dưới sự hỗ trợ từ phía gia đình, tôi đã là chủ sở hữu của một căn chung cư riêng, giá trị hiện thời nằm trong khoảng 4 tỷ đồng. Bạn trai tôi còn có khả năng kiếm tiền ấn tượng hơn nhờ công việc kinh doanh bất động sản, với những khoản tiền hoa hồng có thể lên tới vài trăm triệu đồng mỗi tháng. Vào năm ngoái, anh đã chính thức sở hữu căn chung cư cao cấp trị giá gần 7 tỷ đồng, trong đó phần lớn là tiền tự có và chỉ cần vay thêm ngân hàng 1,5 tỷ đồng.

Với xuất phát điểm đầy lý tưởng ấy, bạn bè và người quen xung quanh thường xuyên dành cho chúng tôi câu hỏi quen thuộc: "Bao giờ thì cho mọi người ăn cỗ?". Thấy tình cảm hai đứa luôn khăng khít và hạnh phúc, tôi vẫn luôn tự tin đáp lại rằng ngày vui sẽ đến sớm thôi.

Tôi vẫn nhớ như in lời anh từng khẳng định, rằng lý do anh quyết tâm mua bằng được căn hộ rộng rãi gần 7 tỷ ấy là để chuẩn bị một không gian sinh hoạt thật thoải mái cho tôi khi kết hôn, và để sẵn phòng cho con cái sau này. Thế nhưng, nghịch lý là từ khi mục tiêu nhà cửa hoàn thành, việc cùng bố mẹ sang nhà tôi thưa chuyện cưới xin cứ bị anh tìm lý do trì hoãn hết lần này qua lần khác.

22-1779415719-ban-trai-lien-tuc-ne-chuyen-cuoi-du-so-huu-nha-tien-ty-co-gai-bat-khoc-khi-biet-nguyen-nhan-that-su
Ảnh minh họa: Internet

Lúc đầu, anh nại cớ muốn tập trung sửa sang lại nội thất căn nhà cho thật hoàn mỹ rồi mới cưới, sau đó lại phân bua rằng muốn chờ công việc kinh doanh bước qua giai đoạn biến động. Điều khiến tôi băn khoăn là ngoài việc né tránh nhắc đến hôn sự, mọi cử chỉ, hành động của anh đối với tôi vẫn không có gì thay đổi. Anh vẫn chu đáo chăm sóc tôi, đưa tôi đi du lịch và hào hứng vạch ra kế hoạch về những đứa trẻ tương lai, thậm chí có giai đoạn anh còn chủ động thúc giục chuyện sinh con.

Dẫu vậy, có một chi tiết khiến tôi cảm thấy không thoải mái: Anh liên tục thuyết phục tôi nên có cái nhìn "thoải mái hơn" về việc mang thai trước khi tổ chức đám cưới với lý do thời đại bây giờ điều đó đã quá phổ biến. Về phần mình, tôi có những nguyên tắc sống không muốn phá vỡ. Tôi muốn một danh phận đàng hoàng, đôi bên đăng ký kết hôn hợp pháp rồi mới sinh con. Tôi không nghĩ mình cổ hủ, nhưng đó là giới hạn riêng của tôi. Có bận anh buột miệng bảo: "Nếu có em bé trước thì cưới nhanh hơn mà", lúc ấy tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng anh đang quá nôn nóng muốn lập gia đình.

Mọi chuyện chỉ thực sự vỡ lở vào một buổi đêm, khi anh đã ngủ say nhưng màn hình điện thoại liên tục sáng đèn do có thông báo tin nhắn tới. Định bụng nhấn tắt màn hình giúp anh, tôi bỗng chết lặng khi nhìn thấy dòng chữ từ tài khoản Zalo của mẹ anh hiện lên: "Cứ có bầu rồi cưới. Có gì mà phải vội".

Sự bất an dâng tràn khiến tôi không thể ngăn bản thân mở cuộc trò chuyện ra đọc. Trước mắt tôi là những dòng tin nhắn bàn bạc về hôn sự của hai đứa. Mẹ anh liên tục áp đặt tư tưởng phải có thai trước mới được cưới vì bà mang tâm lý lo sợ: "Mẹ thấy giờ nhiều đứa cưới mấy năm không có con, chạy chữa khổ lắm, tốn kém" hay "cưới về mà không đẻ được ngay lại mang tiếng rước cau điếc vào nhà". Bà cũng không quên nhấn mạnh yếu tố tuổi tác và trách nhiệm: "Nhà mình mỗi con là con trai, phải nối dõi tông đường. Cái Ch. cũng hơn 30 tuổi rồi, không dễ có bầu đâu".

Càng cay đắng hơn khi đối diện với những lời lẽ đó từ mẹ, bạn trai tôi không hề có một hành động nào để bảo vệ tôi, anh chỉ im lặng tuân thủ: "Con biết rồi mẹ. Con đang cố".

Tôi rụng rời chân tay, nước mắt tuôn rơi trong vô thức. Hóa ra suốt một năm qua, việc anh kiên trì thuyết phục tôi "thả cửa" để mang bầu không xuất phát từ tình yêu hay mong muốn làm cha, mà chỉ là một bài "kiểm tra" năng lực sinh sản theo ý muốn của mẹ anh.

Nghĩ lại quá khứ, tôi mới hiểu lý do của những câu hỏi dò xét từ mẹ anh về chuyện chu kỳ kinh nguyệt, về sự yêu thích trẻ con, hay nét thất vọng lộ rõ trên gương mặt bạn trai mỗi lần tôi kiên quyết sử dụng biện pháp bảo vệ khi gần gũi. Sự tổn thương lớn nhất không nằm ở những lời áp đặt của người mẹ, mà ở việc người đàn ông tôi yêu biết tất cả, đồng tình tất cả và âm thầm lên kế hoạch đưa tôi vào bẫy.

Sáng ngày hôm sau, tôi đem toàn bộ sự việc ra chất vấn thẳng thắn. Trước những minh chứng không thể chối cãi, anh thừa nhận toàn bộ. Anh lý giải rằng vì mẹ anh từng chứng kiến người thân phải trải qua nỗi khổ hiếm muộn, chạy chữa vất vả nhiều năm nên bị ám ảnh tâm lý sâu sắc. Anh khẳng định bản thân không quá đặt nặng chuyện nối dõi, việc anh làm chỉ vì muốn người mẹ già được an lòng. Anh gửi lời xin lỗi chân thành đến tôi và liên tục khẳng định tôi là người con gái anh yêu nhất trên đời.

Lời bộc bạch của anh khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang và rối bời tột độ. Xét một cách công bằng, suốt 3 năm yêu nhau, anh luôn là một hình mẫu bạn trai hoàn hảo: Yêu thương, chiều chuộng tôi hết mực, chưa từng khước từ bất cứ mong muốn nào của tôi, thậm chí còn tin tưởng giao toàn bộ tiền lương cho tôi nắm giữ và chi tiêu. Mẹ anh ở quê cũng rất chu đáo, thường xuyên đóng gói đồ ăn thức uống ngon, sạch gửi lên cho tôi và gia đình.

Đứng trước ngưỡng cửa quyết định của cuộc đời, lòng tôi ngập tràn những băn khoăn. Nếu tôi tiếp tục giữ vững lập trường, kiên quyết từ chối việc có thai trước hôn nhân, liệu gia đình anh có quay lưng và phản đối đám cưới này? Còn nếu tôi chấp nhận nhượng bộ để mang bầu, liệu cuộc sống hôn nhân sau này có thực sự được bình yên và êm ấm như những gì tôi từng kỳ vọng?

PN (SHTT)