-
Cảnh báo từ Cục CSGT: Đã bán hoặc cho tặng xe, chủ cũ cần làm ngay điều này để tránh rắc rối pháp lý -
Khi đàn ông đối diện việc cưới mẹ đơn thân: Sự tỉnh táo nghiệt ngã hay bản lĩnh của lòng bao dung? -
Chi tiết 34 điểm bắn pháo hoa tại Hà Nội dịp Tết Nguyên Đán 2026, bao gồm tầm cao và tầm thấp -
Phía sau khoản thưởng Tết "khủng" của chồng: Lời tiết lộ từ vị sếp khiến tôi trăn trở -
Tử vi Chủ nhật ngày 1/2/2026 của 12 con giáp: Mùi tốt số, Tuất rủng rỉnh tiền tiêu -
Bức xúc trước loạt ảnh, video AI gán ghép Đình Bắc và Á hậu Châu Anh để câu view -
Lời khai khó chấp nhận của nam công nhân bị bắt vì sàm sỡ đồng nghiệp chưa đủ 16 tuổi ở Đồng Nai -
Vụ 6 cựu chiến binh kêu oan: Tòa tuyên mức án đúng bằng thời gian đã chấp hành xong -
Trường đưa ra 2 quyết định nóng sau vụ giáo viên sửa bài thi đúng thành sai để "dìm" điểm học sinh -
TP.HCM: Cận cảnh hiện trường vụ cháy nhà dân, khói đen mù mịt bao trùm
Gia đình
31/10/2025 11:10Chê tôi ăn bám, mẹ chồng từ mặt tôi giữa bữa tiệc 400 khách, bà gào lên: "Không có mày, nhà này vẫn sung túc!"
Đó là buổi tiệc kỷ niệm 30 năm thành lập công ty nhà họ Vũ , được tổ chức ở một khách sạn 5 sao giữa trung tâm thành phố. Khán phòng sáng rực ánh đèn, tiếng cười nói hòa cùng ly rượu vang sóng sánh, ai cũng ăn vận sang trọng, rạng rỡ.
Tôi – Trang , con dâu cả, chỉ lặng lẽ đứng ở góc hội trường, trong chiếc váy be giản dị. Tôi không thích phô trương. Suốt 10 năm làm dâu, tôi chỉ mong một cuộc sống yên ổn: chăm chồng, nuôi con, phụ giúp việc kinh doanh.

Nhưng có lẽ chính sự giản dị ấy khiến mẹ chồng tôi – bà Thu , người đàn bà quen sống trong hào nhoáng, không vừa mắt.
Từ ngày tôi bước chân vào nhà họ Vũ, bà luôn chê bai đủ điều: “Quê mùa, vụng về, nói năng thiếu khôn khéo.” Tôi nhẫn nhịn. Tôi tin, chỉ cần sống thật lòng, rồi bà sẽ hiểu. Nhưng tôi đã lầm.
Khi MC giới thiệu:
“Gia đình Giám đốc Vũ Minh – linh hồn của công ty suốt 10 năm qua!”
Cả khán phòng vỗ tay vang dội. Chồng tôi nắm tay tôi bước lên sân khấu. Chưa kịp mỉm cười, mẹ chồng tôi bất ngờ đứng bật dậy, giật micro từ tay MC .
Giọng bà vang dội giữa hội trường:
“Dừng lại! Con Trang, mày không cần lên đây nữa! Nhà này không cần đứa như mày để khoe khoang trước thiên hạ!”
Tiếng xì xào lan khắp nơi. Tôi sững sờ, nhìn bà – người mẹ tôi luôn kính trọng – mà không tin nổi vào tai mình.
Bà chỉ thẳng tay, gằn từng chữ:
“Nó không có công lao gì! Chỉ biết dựa hơi chồng mà sống. Không có nó, nhà này vẫn sung túc, vẫn rạng rỡ!”
Chồng tôi định kéo bà xuống, nhưng bà hất tay ra, giọng gay gắt:
“Từ hôm nay, tôi từ mặt nó!”
Không khí đặc quánh lại. Ánh đèn dường như cũng lịm đi. Tôi nghe thấy tiếng ghế xê dịch, tiếng máy quay điện thoại bật lên.
Tôi không cãi, không khóc. Chỉ lặng lẽ mở túi xách, rút ra một phong bì trắng.
Tôi bước lên sân khấu, đặt tờ giấy trước mặt mọi người, giọng bình tĩnh:
“Nếu mẹ muốn làm rõ công – tội của con, vậy con xin được nói vài lời.”
“Tờ giấy này,” tôi giơ lên, “là hợp đồng chuyển nhượng 40% cổ phần công ty – phần mà ba con đã đầu tư 5 năm trước để cứu công ty khỏi phá sản.”
“Năm ấy, công ty nợ ngân hàng hơn 20 tỷ. Không ai dám bỏ tiền cứu. Con đã thế chấp nhà ba mẹ ruột để đầu tư, giữ công ty này đứng vững.”
Tiếng xì xào dấy lên. Nhiều người ngơ ngác nhìn nhau. Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng:
“Mẹ nói không có con, nhà này vẫn sung túc. Vậy mẹ có biết, nếu năm đó con không ký hợp đồng này – công ty đã bị xiết tài sản rồi không? Hôm nay nếu mẹ muốn con ra khỏi nhà họ Vũ, con sẵn sàng. Nhưng 40% cổ phần này – sẽ đi cùng con .”
Khán phòng im phăng phắc. Khuôn mặt mẹ chồng tôi tái mét, môi run run .
“Cô… cô nói dối! Cổ phần đó… không phải của cô!”
Tôi đưa thêm bản sao cho MC:
“Anh đọc giúp tôi dòng cuối.”
MC ngập ngừng, rồi cất giọng:
“Chủ sở hữu cổ phần: Nguyễn Thùy Trang.”
Một tiếng “ồ” bật ra. Vài người vỗ vai chồng tôi, gật gù. Còn bà Thu thì đứng chết lặng – khuôn mặt không còn giọt máu.
Tôi cúi đầu, nói khẽ nhưng rõ ràng:
“Con chưa bao giờ muốn tranh công hay hơn thua. Con chỉ mong mẹ hiểu – đôi khi người mẹ xem thường lại chính là người âm thầm giữ danh dự cho cả nhà.”
Cả khán phòng lặng đi. Tôi quay lưng bước xuống, từng bước nặng nề. Chồng tôi chạy theo, nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn:
“Anh xin lỗi… Anh không ngờ mẹ lại làm vậy. Em đừng đi, anh sẽ nói chuyện lại với mẹ.”
Tôi chỉ mỉm cười buồn:
“Em không cần ai xin lỗi. Em chỉ cần sự tôn trọng .”
Buổi tiệc tiếp tục, nhưng không còn tiếng cười. Mẹ chồng tôi ngồi thẫn thờ, ánh mắt trống rỗng. Còn tôi, bước ra khỏi sảnh lớn, mang theo tờ giấy – biểu tượng của lòng tự trọng và phẩm giá .
Một tuần sau, tôi trở về thăm bà. Bà nắm lấy tay tôi, giọng run run, nước mắt chảy dài:
“Mẹ sai rồi, Trang à… Mẹ tưởng con chỉ là đứa phụ thuộc. Nào ngờ con lại là người gánh cả nhà này. Con đừng giận mẹ nữa.”
Tôi khẽ siết tay bà, mỉm cười hiền:
“Con chưa bao giờ muốn hơn thua, mẹ ạ. Con chỉ mong trong nhà – có thêm một chút thấu hiểu, một chút yêu thương. ”
Kể từ hôm đó, tôi không còn là “con dâu bị xem thường” nữa. Mà là người phụ nữ khiến cả gia đình hiểu ra một điều :
Tiền bạc có thể gây dựng cơ ngơi, nhưng chỉ có sự tôn trọng – mới giữ được một mái nhà bền vững.
- Bí quyết bảo vệ xương khớp từ tách trà mỗi ngày: Phát hiện mới từ nghiên cứu thập kỷ (15:42)
- Đây là iPhone tai thỏ giá gần 6 triệu đáng mua nhất hiện nay, camera vẫn top 1 phân khúc (15:30)
- TP.HCM rực rỡ đêm giao thừa Bính Ngọ 2026 với 17 điểm bắn pháo hoa (15:22)
- Clip: Gió lốc cuốn bay nhà bóng lên cao 9 mét, hai trẻ em bị thương (15:19)
- Sốc: Hai Hoa hậu cùng nữ diễn viên nổi tiếng bị tố tra tấn, giam cầm tài xế riêng (15:11)
- Nga dỡ bỏ lệnh cấm xuất khẩu xăng ôtô, ưu tiên ổn định thị trường trong nước (15:11)
- Thủ tướng Anh lên tiếng sau tiết lộ sốc về mối quan hệ của hoàng tử Hoàng gia và tỷ phú ấu dâm (15:10)
- Lý do khiến giá vàng, giá bạc lao dốc đột ngột, thổi bay hàng nghìn tỷ USD chỉ trong một ngày (1 giờ trước)
- Sao "Ở nhà một mình" vẫn vui khỏe trước khi đột ngột qua đời, đồng nghiệp bàng hoàng (1 giờ trước)
- Bắt khẩn cấp tài xế xe bán tải hành hung người đàn ông 64 tuổi đến tử vong (1 giờ trước)