Tôi và Khánh ly hôn đã gần hai năm. Một cuộc ly hôn chóng vánh, không nước mắt, không níu kéo. Anh đi theo người mới, còn tôi ôm con về nhà mẹ đẻ, tự mình bươn chải nuôi con bằng đôi bàn tay trắng.

Làm mẹ đơn thân chưa bao giờ là dễ.

Nhất là khi thu nhập thì bấp bênh, còn con nhỏ lại hay đau ốm. Những đêm trái gió trở trời, thằng bé ho đến khản cổ, sốt cao không hạ, tôi ôm con phóng xe giữa màn đêm lạnh cắt, nước mắt chảy ngược vào lòng.

/

Lần này, con bị viêm phổi nặng. Bác sĩ chỉ định phải nhập viện ít nhất một tuần, chi phí tạm ứng hơn mười triệu đồng. Tôi nhìn ví, chỉ còn đúng hai trăm ngàn. Bán hàng online thì khách khất lần khất lượt, gom góp xoay xở khắp nơi vẫn chẳng đủ.

Tôi đã cố gắng không nghĩ tới, nhưng cuối cùng vẫn phải gọi tên một người: Khánh – chồng cũ. Dẫu sao, con cũng là máu mủ của anh. Tôi không muốn cầu xin, nhưng giữa tận cùng của tuyệt vọng, tôi chẳng còn ai để bấu víu.

Tôi đứng trước cổng nhà anh rất lâu. Ngôi nhà mới khang trang, sáng sủa – hoàn toàn đối lập với căn phòng trọ chật hẹp mà mẹ con tôi đang sống.

Tôi gõ cửa. Người bước ra là vợ mới của anh. Chị ta nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi quay vào gọi:

— Anh Khánh, có người tìm.

Anh bước ra. Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt anh khựng lại. Một cái chau mày, một nụ cười nhếch mép:

— Có chuyện gì?

Tôi lí nhí:

— Con ốm nặng, đang nằm viện… Em không còn cách nào khác… Anh có thể giúp em một ít tiền để lo cho con?

Khánh bật cười, lắc đầu:

— Hai năm nay cô giành nuôi con, giờ lại quay về đòi tiền? Cô tưởng tôi là ngân hàng à?

Tôi cắn chặt môi, không đáp, chỉ cúi đầu. Anh nhìn tôi thêm một lúc, rồi quay vào. Vài phút sau, anh trở lại – ném ra một chiếc áo cũ, rách vai, bạc màu. Chiếc áo năm xưa tôi từng thấy anh mặc đi làm thợ điện.

Giọng anh lạnh như đá:

— Trong túi có gì thì lấy. Đó là tất cả những gì tôi còn cho cô. Còn thì biến đi. Vợ tôi không thích mấy trò kịch cũ mèm này.

Tôi lặng người ôm lấy chiếc áo, quay lưng đi như kẻ mất hồn. Tôi không hiểu sao anh lại trở thành con người như thế. Dù sao, đứa bé cũng là con anh…

Tôi ngồi lặng ở trạm xe buýt, tay siết chặt chiếc áo cũ, không buồn mở ra. Nhưng rồi, như có điều gì mách bảo, tôi lặng lẽ thò tay vào túi áo…

Một phong bì dày cộp nằm gọn bên trong. Trên đó là dòng chữ nhỏ:

“Cho con – Đừng nói gì thêm.”

Tôi run rẩy mở ra. Là tiền. Hơn hai mươi triệu.

Tôi chết lặng.

Cả người tôi đông cứng. Tim đập rối loạn. Cảm xúc dồn dập: kinh ngạc, xúc động, tủi thân, đau đớn… vỡ òa như cơn sóng lớn.

Thì ra, anh vẫn quan tâm.

Chỉ là, anh chọn cách... phũ phàng để thể hiện.

Giây phút đó, tôi muốn quay lại, gào lên:

Tại sao phải làm thế? Tại sao không nói thẳng một câu?

Nhưng tôi không quay lại. Tôi hiểu, đó là cách anh giữ giới hạn – để bảo vệ cuộc sống mới, để không làm tổn thương người bên cạnh anh, và cũng là cách anh lặng lẽ hoàn thành bổn phận của một người cha, không để vướng lại tình xưa nghĩa cũ.

Tôi lau nước mắt, trở lại bệnh viện. Đóng tạm ứng, rồi ngồi cạnh con, lòng nghẹn ngào. Không phải vì số tiền.

Mà vì con tôi… vẫn còn một người cha.

Không hoàn hảo. Không dịu dàng. Nhưng vẫn có tình.

Tôi gấp chiếc áo cũ lại, đặt lên bàn. Bên trong, tôi phát hiện một mẩu giấy nhỏ, như vừa bị vò rồi lại mở ra. Nét chữ nguệch ngoạc:

“Tôi không tốt, chẳng xứng làm cha, nhưng tôi biết con cần sống, cần được chữa lành. Làm ơn… đừng để con phải hận tôi.”

Tôi lặng người. Mọi giận hờn trong tôi dường như tan biến.

Chúng tôi – hai con người từng đầu ấp tay gối, giờ không thể quay về. Nhưng trong mỗi người vẫn còn một khoảng lặng dành cho đứa trẻ nhỏ ấy. Và có lẽ, chỉ vậy thôi… đã là đủ.

Kết: Cuộc sống đôi khi buộc người ta chọn cách im lặng để yêu thương. Có những người không giỏi nói lời tử tế, nhưng trái tim họ không vô cảm. Tình yêu có thể cạn, nhưng nghĩa – nếu còn giữ được – thì một đứa trẻ vẫn có thể lớn lên với đủ đầy trong trái tim.

Theo PV (SHTT)