-
Thanh Hóa: Bé trai 5 tuổi đuối nước tử vong ở biển Tiên Trang -
Trận địa pháo hoa tại Quảng trường Lam Sơn hoàn tất, sẵn sàng khai hỏa tối 1/9 -
Bàng hoàng vụ cô gái 26 tuổi rơi từ tầng 6 tử vong sau khi đến nhà bạn chơi -
3 mỹ nhân từng bị ghép đôi với Nhan Phúc Vinh: Người là “ngọc nữ” VFC, người được ví như Park Shin Hye Việt Nam -
Mẹ chồng lén bỏ một túi đồ vào thùng rác, tôi mở ra xem rồi bàng hoàng nhận ra sự thật -
Thiếu protein có thể ảnh hưởng đến não như thế nào? -
Loạt khoảnh khắc hiếm của Khả Ngân - Nhan Phúc Vinh trước khi về chung một nhà -
Bão số 5 mạnh cấp 10 áp sát vùng biển nguy hiểm, sóng có thể cao 6m -
Chuyên gia Bạch Mai chia sẻ 4 dấu hiệu cảnh báo ung thư vú ở phụ nữ trẻ -
Messi chính thức chia tay Argentina, Ronaldo có thể nối bước ngày 25/9?
Gia đình
28/08/2025 07:44Hai nàng dâu và nỗi buồn sau một tháng ròng rã tận tâm chăm mẹ chồng nằm viện
Tôi là dâu cả trong gia đình có hai anh em trai. Cả tôi và em dâu đều là người nơi khác, lấy chồng về đây cũng gần 10 năm rồi. Tôi là cả nên ở cùng nhà với bố mẹ chồng còn em dâu ở riêng cách đó không xa. Từ ngày về làm dâu, chị em tôi sống chan hòa, chưa có gì xích mích, thậm chí nhiều lúc còn cảm thông với nhau vì cùng có một bà mẹ chồng khó tính.
Mẹ chồng tôi ngoài 60 và còn mang nhiều tư tưởng cổ hủ ngày xưa. Bà sống tiết kiệm đến khắc nghiệt. Mọi chuyện trong nhà đều do bà quyết, nếu đúng ý không sao, làm trái sẽ bị mẹ chồng mắng như tát nước vào mặt.

Tuy nhiên, điều khiến chị em tôi buồn nhất là mẹ chồng mang tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nặng. Trong mắt bà, con trai luôn đúng nên dù các con mình có mắc lỗi, bà vẫn bênh chằm chặp, lấy quyền uy mẹ chồng lấn át con dâu mỗi khi nhà chúng tôi xảy ra mâu thuẫn, cãi vã. Chính vì vậy, dù tôi và em dâu luôn cố gắng làm tròn bổn phận, nhưng hiếm khi nào nhận được một lời ghi nhận của mẹ chồng.
Như chuyện vừa xảy ra cũng vậy. Cả 1 tháng trời ròng rã thay phiên nhau chăm mẹ chồng nằm viện nhưng đổi lại, thứ tôi và em dâu nhận lại chỉ là sự cay đắng.
Hơn 1 tháng trước, mẹ chồng tôi phải cấp cứu trong đêm vì bệnh phổi tái phát. Chị em tôi dù công việc khá bận nhưng cũng đành gác lại, cùng nhau thay ca túc trực chăm mẹ chồng, mong bà sớm bình phục về nhà.
Thế nhưng, thời gian nằm viện của mẹ chồng lại kéo dài hơn so với dự kiến ban đầu vì gặp nhiều biến chứng. Điều đó khiến chúng tôi thêm phần vất vả, phải linh hoạt đổi ca ngày – đêm cho nhau để không ai bị đuối quá. Vì ngoài chăm mẹ chồng, chúng tôi vẫn còn công việc rồi con cái.
Có đêm mẹ chồng ho nhiều mất ngủ sinh ra cáu kỉnh, bà một mực đòi lên bệnh viện tuyến trung ương. Tôi cố trấn an mẹ, nói bà điều trị nốt theo phác đồ của các bác sĩ ở đó, nếu thấy bệnh của bà không đáp ứng, họ ắt sẽ có chỉ định chuyển lên tuyến trên. Dù đã giải thích như vậy nhưng mẹ chồng lại cho rằng tôi không thương bà, cứ kệ bà nằm dai dẳng ở bệnh viện ở quê trong đau đớn.
Rồi đến phiên trực của em dâu cũng chẳng khá hơn tôi là mấy. Nghe em kể, có hôm, mẹ chồng "hành" em dìu ra nhà vệ sinh cả đêm. Rồi hết bắt đi mua cái này, cái nọ trong khi ngoài trời đang mưa to gió lớn. Khi em tỏ ý chần chừ liền bị bà mắng ngay giữa phòng bệnh đông người.
Biết mẹ chồng bệnh tật khó chịu trong người nên chúng tôi cũng động viên nhau cùng nhẫn nhịn, tập trung chăm sóc mẹ chồng cho tốt. May mắn, sau 1 tháng điều trị, sức khỏe của bà cũng dần ổn định và được xuất viện về nhà uống thuốc, theo dõi.
Ngày mẹ chồng về, bà con hàng xóm cũng sang thăm hỏi nhiều. Tôi và em dâu đi làm mâm cơm để cả nhà cùng ngồi lại với nhau. Khi từ dưới bếp đi lên, chúng tôi vô tình nghe thấy mẹ chồng đang nhắc về mình trong câu chuyện với những người đến chơi.
Thế nhưng, thay vì một lời ghi nhận sự chăm sóc của các con, mẹ chồng lại thản nhiên nói, đó là nghĩa vụ chúng tôi phải làm. Không những thế, bà còn trách móc con dâu "khác máu tanh lòng", không thương mẹ chồng, không lo cho mẹ chồng chu đáo trong những ngày bà nằm viện.
" Nếu như con dâu nhà người ta, thấy mẹ chồng đau đớn, chúng nó đã sốt sắng xin chuyển cho tôi lên tuyến trên điều trị rồi. Đằng này, cả hai đứa cứ im re, bắt tôi ở quê. Chắc thấy tôi đau đớn, chúng nó hả dạ lắm ".
Sau câu nói của mẹ chồng, tôi và em dâu chỉ biết nhìn nhau trong im lặng. Dù không cần nói ra nhưng chúng tôi tự hiểu và cùng mang một nỗi buồn khó tả. Mẹ chồng không những không ghi nhận mà còn cố tình phủ nhận tuyệt đối công sức của chúng tôi trong suốt một tháng vừa qua.
Thậm chí bà còn bóp méo sự thật. Bởi không chỉ tôi và em dâu mà cả nhà đều thống nhất nghe theo bác sĩ ở viện địa phương vì bệnh này không thể khỏi trong ngày một ngày hai được. Chuyển lên tuyến trên, đông đúc, quá tải nhiều lúc còn lây chéo những bệnh khác trong khi mẹ chồng tôi lại có nhiều bệnh nền khác, rất nguy hiểm.
Đêm ấy, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, vừa ấm ức vừa buồn mẹ chồng không thấu hiểu. Và có lẽ, em dâu tôi cũng vậy. Cuối cùng, sau những tháng ngày tận tâm chăm mẹ chồng nằm viện, thứ chúng tôi nhận được lại là một sự tổn thương, không hơn, không kém! Thật quá đau lòng.
- Đã xử phạt 24 trường hợp mắc lỗi không giữ khoảng cách trên cao tốc (1 giờ trước)
- Tâm thư gây bão mạng xã hội của vợ Messi sau khi chồng giã từ ĐTQG (1 giờ trước)
- Clip bà nội cầm roi vụt cháu tới tấp ở Nghệ An: Thông tin về gia cảnh, công an đã vào cuộc (1 giờ trước)
- Vì sao U20 Việt Nam thất bại đậm trước Triều Tiên? (2 giờ trước)
- Man City đạt thỏa thuận chiêu mộ Enzo Fernandez với giá kỷ lục 137 triệu bảng (2 giờ trước)
- Biker Út Lụi vừa qua đời vì tai nạn giao thông là ai? (2 giờ trước)
- Nam sinh 15 tuổi ở Hà Nội mất liên lạc 4 ngày, người thân tiết lộ điều xảy ra trước khi rời nhà (2 giờ trước)
- Thời điểm chấm dứt đợt nắng nóng gay gắt gần 37 độ C ở Bắc Bộ (3 giờ trước)
- Cựu hậu vệ Ngoại hạng Anh gia nhập CLB Hà Nội (3 giờ trước)
- Điện Biên: Phạt nặng nam thanh niên bốc đầu xe máy từ clip phản ánh của người dân (4 giờ trước)