-
Thông tin đầy đủ về dự án hơn 400 căn nhà ở xã hội ở Hà Nội dự kiến mở bán giá khoảng 29 triệu/m² -
Về quê ăn Tết 5 ngày, mẹ chồng "nhắc khéo" đưa 15 triệu đồng khiến vợ chồng trẻ "toát mồ hôi" -
Video: Màn giải cứu con tin "thần tốc" hơn 1 phút của Cảnh sát đặc nhiệm Việt Nam gây ấn tượng mạnh tại UAE -
Nguồn cơn vụ Bentley và xe 7 chỗ va chạm, 3 người đuổi đánh nhau giữa đường, nhân chứng lên tiếng -
Giá vàng leo thang từng giờ, người mua truyền tai "chiêu lạ" xếp hàng thế chân trước ngày vía Thần Tài -
Chia sẻ sai bản tin dự báo thời tiết trên mạng có thể bị xử phạt nặng, mức tiền khiến nhiều người giật mình -
Cậu bé 14 tuổi “vác cả thế giới” trên vai về quê ăn Tết: Hình ảnh tự lập gây bão mạng xã hội -
Hiện trường phát hiện một chiếc ô tô cùng lá thư "tuyệt mệnh" bên bờ hồ ở Ninh Bình -
Dâu út "khoe" biếu Tết 50 triệu, dâu cả chỉ 5 triệu: Lời nói của mẹ chồng khiến dâu cả nghẹn ngào -
Cháy lớn tại cơ sở nuôi trẻ khuyết tật, cơ quan chức năng giải cứu thành công 21 người
Gia đình
14/05/2015 23:09Khi bà cô bên chồng lên tiếng
Tôi là một bà cô bên chồng. Một bà cô có hai chị dâu. Người ta bảo, có chị dâu, bà cô bên chồng như tôi sẽ sung sướng lắm, chẳng phải làm việc nhà, chẳng phải nấu cơm, rửa chén, giặt quần áo, sẽ được hách dịch, này nọ. Ấy vậy mà tôi chẳng sung cũng không thèm sướng, thế mới buồn cười. Hai ông anh lấy vợ, tôi được mẹ giao cho nhiệm vụ cao cả là truyền đạt lại gia quy cho các chị (vì mẹ tôi ngại tiếng mẹ chồng nàng dâu) bằng cách là không sách vở, không lí thuyết, không lời. Tôi phải làm việc nhà nhiều hơn bình thường, nấu ăn thêm cho hai người, chưa kể là còn phải xử lí những món cháy đen, cháy sém- sản phẩm của hai bà chị.
![]() |
| Lắm lúc, tôi thấy mình như một bà cô kiêm luôn bà mẹ chồng. |
Ngày xưa, tôi vừa làm việc vừa nghe nhạc. Bây giờ tôi vừa làm việc, vừa nói, chỉ cái này, dẫn cái kia, cái nào các chị chưa hiểu thì phải nói lại cho các chị hiểu. Lắm lúc, tôi thấy mình như một bà bảo mẫu, à không là một bà cô kiêm luôn bà mẹ chồng. Tôi không dám chê mấy bà chị dâu sai cái này, hư cái nọ, hay nhiều chuyện, hay ngại ngùng, hay e thẹn... Vì mỗi gia đình đều có những lối sống riêng, những cách hành xử riêng nên chuyện giải thích cho các chị là điều hiển nhiên. Mẹ tôi bảo, “mày phải làm cho quen, các chị chưa hiểu thì chỉ cho các chị, sau này mày cũng phải lấy chồng, cũng phải biết nghe con”. Và tôi cứ như thế, khoa chân múa mép suốt hơn một tháng. Tưởng mọi chuyện đã êm xuôi. Ai nấy đều biết việc của mình để làm, tôi có thể thoải mái tập trung vào việc học. Thế nhưng...
Chị dâu tôi không phải là người lười biếng. Tôi biết điều đó, mỗi tội, cái gì chị làm cũng chậm chạp, kỹ lưỡng như sợ mọi thứ mình làm sai sót một tí ti thì sẽ hỏng bét hết. Đôi khi tôi chỉ muốn làm lẹ cho xong, nhìn chị làm từng thứ một, tôi chỉ muốn ngáp dài mà nằm ngủ. Thật là nhẹ nhàng và thật là chậm... Tôi bắt đầu chán ngán với mọi thứ. Nhưng tôi không dám nói, vì tôi không muốn tôi và anh tôi bất hòa vì những chuyện không đâu. Thỉnh thoảng, tôi có góp ý với chị, góp ý chân thành và cũng nhẹ nhàng nốt... nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Tôi không phải là đứa nhiều chuyện , nói chính xác hơn, tôi sống nội tâm và tình cảm, ít để ý đến chuyện người khác. Nhưng chị tôi thì ngược lại. Chuyện nhà hàng xóm cãi nhau, chửi nhau thế này, gọi nhau thế kia, bà kia ăn vụng cái này, ông đó uống rượu, đánh vợ... Thường là, sau một buổi chợ, chị tôi khuân về nhà bao nhiêu là câu chuyện và thường kể với tôi. Lắm lúc tôi cũng ừ hử cho qua, đôi lúc nghe chị nói chuyện tôi cứ liên tưởng đến cái đài thông tấn xóm, sáng, trưa chiều tối hoạt động liên tục. Thành ra, ban đầu tôi cũng hời hợt, nhưng lâu dần thành quen, không có tiếng nói của chị, trong nhà buồn hẳn.
Thỉnh thoảng, anh chị giận hờn nhau, tôi phải thủ thỉ với anh, an ủi chị, bữa cơm trong gia đình đôi khi trở nên u ám, tôi sợ cha mẹ buồn, và tôi cũng buồn, nhưng không thể làm gì hơn.
Tôi quyết định đi trốn. À không, là tôi đăng ký thi đại học xa nhà. Những năm tháng trọ học ở Sài Gòn, phải xoay xở với cơm áo gạo tiền, học hành, thi cử. Đôi khi tôi cũng thầm cảm ơn hai bà chị dâu vì những dòng tin nhắn động viên, an ủi những lúc tôi nhớ nhà, những khi tôi khó khăn. Và một điều nữa, mẹ tôi bảo, không có tôi, chị dâu tôi đảm đang và chăm lo gia đình chu đáo lắm.
Cái giá của sự chạy trốn thật ngọt ngào.
Theo Nguyễn Quỳnh (Nld.com.vn)
- Thông tin đầy đủ về dự án hơn 400 căn nhà ở xã hội ở Hà Nội dự kiến mở bán giá khoảng 29 triệu/m² (15:36)
- Khiêng quan tài giữa trung tâm Sài Gòn để câu view bán hàng: 11 người sắp lĩnh án gì? (15:31)
- Ngọc Trinh gây xôn xao khi lộ khoảnh khắc thân thiết bên gia đình Quốc Trường (15:24)
- Tủ lạnh không phải “két sắt” thực phẩm ngày Tết: Ba món quen thuộc chỉ nên để tối đa ba ngày (15:20)
- Hoãn xét xử vợ chồng ông chủ Công ty Đậu phộng Tân Tân: Lý do và mức án có thể đối mặt (15:19)
- Về quê ăn Tết 5 ngày, mẹ chồng "nhắc khéo" đưa 15 triệu đồng khiến vợ chồng trẻ "toát mồ hôi" (15:15)
- Video: Màn giải cứu con tin "thần tốc" hơn 1 phút của Cảnh sát đặc nhiệm Việt Nam gây ấn tượng mạnh tại UAE (15:09)
- Bí ẩn "nhóm lính gác rừng" tử vong liên hoàn: Kịch bản tự sát tập thể gây chấn động Bulgaria (15:00)
- Có tin vui từ Apple về chiếc iPhone giá rẻ chấn động ra mắt sau Tết, đe nẹt Galaxy S25 Ultra (15:00)
- Nguồn cơn vụ Bentley và xe 7 chỗ va chạm, 3 người đuổi đánh nhau giữa đường, nhân chứng lên tiếng (47 phút trước)
