Tôi đã luôn tin rằng gia đình chồng sẽ hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh kinh tế eo hẹp của mình. Nhưng chính số tiền đóng góp 2 triệu đồng trong ngày giỗ bố chồng lại biến tôi thành "tội đồ" của cả họ.

Tôi kết hôn được sáu năm. Cuộc sống hôn nhân của tôi không giàu có, chỉ đủ chi tiêu với tổng thu nhập 20 triệu đồng mỗi tháng từ công việc văn phòng của tôi và nghề tự do của chồng. Khoản tiền đó vừa đủ để trả tiền thuê nhà, học phí cho con lớn, tiền sữa cho con nhỏ và vô vàn chi phí không tên khác.

Trong khi đó, anh trai và chị dâu chồng tôi lại có điều kiện kinh tế hoàn toàn khác: họ kinh doanh lớn, tiền bạc dư dả và sống trong nhà mặt phố. Nhiều năm qua, tôi vẫn luôn giữ sự tôn trọng, chưa từng so bì. Tôi luôn nghĩ rằng, người có điều kiện thì góp nhiều, người khó khăn thì góp ít, gia đình phải hiểu nhau như vậy.

29-1764407257-toi-bi-ho-hang-can-do-bang-tien-dong-gop-ngay-gio-nhung-dau-don-hon-la-su-im-lang-cua-chong.jpeg
Ảnh minh họa

Nhưng năm nay, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Đến ngày giỗ bố chồng, vợ chồng tôi thống nhất góp 2 triệu đồng, một con số vừa vặn với khả năng tài chính hiện tại. Tôi cứ nghĩ đơn giản, đó là trách nhiệm và tấm lòng.

Tuy nhiên, mọi chuyện bắt đầu khi chị dâu lớn mang xuống nhà mẹ chồng xấp tiền 10 triệu đồng và nói vanh vách rằng chị góp "cho phải phép" trước mặt mọi người. Tôi chỉ cười, thậm chí còn khen chị chu đáo.

Nhưng ngay sau đó, một bác họ quay sang tôi, với nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai: "Còn cô... năm nay góp bao nhiêu? Hay định đến ăn rồi về?"

Tôi chết lặng. Mẹ chồng đã ấp úng nói đỡ rằng vợ chồng tôi đang khó khăn. Nhưng câu nói đó chỉ khiến tình hình tệ hơn. Một người khác lại buông lời: "Khó thì ai chẳng khó, nhưng cũng đừng để họ hàng người ta cười."

Tôi đỏ mặt vì xấu hổ và tủi thân tột cùng. Chị dâu lớn đứng cạnh chỉ im lặng, nhưng cách chị ta vuốt tóc, mỉm cười đầy tự mãn khiến tôi cảm thấy bị hạ thấp kinh khủng.

Đến bữa giỗ hôm sau, khi tôi vừa bày mâm cơm, một người họ lại bóng gió: "Con dâu hiện đại giờ lạ ghê, giỗ bố chồng mà góp tiền chưa bằng mâm trái cây."

Cả bàn quay ra nhìn tôi. Tôi ngồi mà nước mắt muốn trào ra. Tôi tổn thương không phải vì số tiền 2 triệu đồng, mà vì cảm giác bị xem thường, bị đem ra cân đo bằng vật chất.

Điều tệ nhất là chồng tôi. Anh ấy ngồi ngay bên cạnh, nhưng suốt buổi, anh chỉ im lặng, coi như chuyện chẳng liên quan đến anh. Anh chỉ an ủi tôi một cách qua loa sau đó: "Anh biết em buồn nhưng chuyện có gì đâu. Họ nói thì kệ, mình sống cho mình."

Tôi tự hỏi, chẳng lẽ giá trị của một người làm dâu, người chăm sóc nhà chồng, giỗ Tết nào cũng có mặt từ sớm tới tối, chỉ được đánh đổi bằng mấy con số trên bàn thờ?

Tôi tổn thương vì chính sự im lặng của chồng nhiều hơn cả những lời chì chiết ngoài kia. Tôi cần anh lên tiếng bảo vệ danh dự cho vợ mình, không phải vì tiền bạc. Nếu anh đứng ra nói một câu dứt khoát: “Nhà tôi góp bao nhiêu là chuyện của chúng tôi, xin mọi người đừng so sánh” thì chắc tôi đã không cảm thấy cô độc đến thế.

Giỗ năm nay khiến tôi tỉnh ra: cái nghèo không đáng sợ, đáng sợ là bị đối xử như thể mình không cùng đẳng cấp. Bữa giỗ đáng lẽ là để tưởng nhớ người đã khuất lại biến thành nơi người ta khoe tiền và phán xét. Tôi chỉ muốn thu xếp để vợ chồng ra ở riêng, tránh xa những chuyện thị phi này.

Tôi chỉ mong một điều: tôi không cần anh giàu có, chỉ cần anh đứng về phía tôi đúng lúc. Nhưng có vẻ, điều đó còn khó hơn cả việc tôi góp đủ 10 triệu đồng trong ngày giỗ.

TN (SHTT)