-
Xôn xao thông tin quá khứ của cô gái cầm guốc trong vụ hành hung tài xế taxi ở Quảng Ninh -
Kịp thời cứu 4 ngư dân trên tàu cá bị chìm ở vùng biển Đắk Lắk -
Cảnh báo nguy cơ nhiễm độc thủy ngân từ cá biển -
Ca sĩ Mạnh Quỳnh chống nạng, ngồi xe lăn về Việt Nam biểu diễn, xúc động xin lỗi khán giả -
Bức tâm thư xúc động của vợ cầu thủ Duy Mạnh trước giờ cùng chồng sang Mỹ phẫu thuật -
Hành trình ngọt ngào và khối "tài sản" đặc biệt của Việt Anh - Quỳnh Nga trước khi về chung nhà -
Từng tự hào vì lấy được chồng hiếu thảo, người phụ nữ chua chát nhận ra cái giá phải trả sau 3 năm kết hôn -
5 phim Hàn đáng xem dịp lễ 2/9: Đủ hài hước, lãng mạn để xem một mạch không chán -
Vì sao kính cường lực điện thoại vẫn nứt dù chỉ va chạm nhẹ? -
Công an xác minh vụ thiếu niên 16 tuổi bị hành hung tại phòng gym ở Ninh Bình
Gia đình
26/10/2018 21:52Vết thương chí mạng của người đàn bà cuối mùa nhan sắc
Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ
Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.
Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.
Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.
Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.
Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.
Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?
Tận cùng đêm là… ngày
Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?
Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.
Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.
Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa.
Theo Hàn Băng Vũ (Giadinh.net.vn)
- Xôn xao thông tin quá khứ của cô gái cầm guốc trong vụ hành hung tài xế taxi ở Quảng Ninh (15:16)
- Khởi tố giám đốc cùng đồng phạm bán 300 tấn chất thải vụ cháy làm vật liệu san lấp ruộng (15:10)
- Kịp thời cứu 4 ngư dân trên tàu cá bị chìm ở vùng biển Đắk Lắk (15:07)
- Lao động Việt Nam tử vong tại Hàn Quốc do tai nạn, để lại vợ và ba con nhỏ (52 phút trước)
- Chủ tịch FIFA: ‘Việt Nam có quyền mơ ước đăng cai World Cup’ (1 giờ trước)
- Cảnh báo nguy cơ nhiễm độc thủy ngân từ cá biển (1 giờ trước)
- Quảng Ninh: Nam tài xế taxi bị nhóm khách nữ giật tóc, hành hung dồn dập gây bức xúc (1 giờ trước)
- Thất nghiệp và áp lực bủa vây, người trẻ Trung Quốc đổ xô đi chùa tìm kiếm cảm giác an tâm (1 giờ trước)
- Geely và BYD bị cơ quan quản lý Trung Quốc bêu tên vì sai lệch thông số kỹ thuật (1 giờ trước)
- Mẫu iPhone vừa giảm giá cực sâu, xứng đáng là lựa chọn số 1 hiện nay (1 giờ trước)