-
Chập điện giữa đêm khiến hơn 5.000 con gà chết ngạt, chủ trang trại thiệt hại nặng -
Kinh hoàng khoảnh khắc tàu hỏa nghiền nát đầu xe SUV -
Vì sao người Pháp không được phép ăn trưa ngay tại bàn làm việc? -
Xe khách 24 chỗ chở 40 người trên cao tốc, tài xế và chủ xe bị phạt 120 triệu đồng -
Danh tính thanh niên đánh nữ quản lý quán nhậu ở Nha Trang, công an chính thức vào cuộc -
Tình hình 24 nạn nhân bị thương vụ xe khách lao xuống vực sâu 100m ở Sơn La, đã xác định được nguyên nhân ban đầu -
Nấu cơm một lần ăn cả tuần – Tiện lợi hay "án tử" cho hệ tiêu hóa? -
Giá vàng hôm nay 27/4 lao dốc về 165 triệu đồng/lượng: Người giữ vàng đứng ngồi không yên, chuyên gia nói gì? -
Mai Phương Thúy gây chú ý khi khoe túi hiệu tỷ đồng dù từng than cuộc sống giàu có "ngột ngạt" -
Nghẹt thở giây phút xe rước dâu kẹt sát đường ray khi tàu hỏa đang lao tới
Giới trẻ
21/07/2024 16:51Ám ảnh mỗi lần về nhà chồng vì chiếc bể xi măng chứa nước
5 năm kết hôn, đã có 2 mặt con, tôi vẫn có một chuyện không thống nhất được với chồng.
Không phải chuyện kinh tế hay chuyện mẹ chồng, nàng dâu, khúc mắc lớn nhất giữa vợ chồng tôi là chuyện cái bể nước.
Nhà tôi và nhà chồng cách nhau 180km. Chúng tôi cùng sinh ra ở vùng quê, nhưng nhìn nhận một cách khách quan, quê tôi phát triển, hiện đại hơn quê chồng.
Trong 5 năm yêu nhau, tôi chỉ về nhà anh 2 lần. Thuở đó, chúng tôi xác định mua nhà, an cư lập nghiệp ở thành phố nên tôi không quan trọng chuyện nhà chồng giàu hay nghèo, nhà to hay nhỏ.
Thế nhưng, có thể coi đây là sai lầm của tôi. Sự khác biệt giữa văn hóa, lối sống, nếp sinh hoạt khiến tôi chật vật trong chuyện hòa nhập với nhà chồng.
Ở quê tôi, mọi nhà đều dùng cả nước giếng khoan lẫn nguồn nước sạch. Nước giếng khoan dùng để tắm giặt, sinh hoạt. Nguồn nước sạch dùng để ăn uống, dĩ nhiên vẫn qua bình lọc nước.
Quê chồng tôi thì khác, mọi nhà đều dùng nguồn nước do công ty nước sạch cung cấp. Ngặt một nỗi, cách trữ nước của nhà chồng tôi lại có vấn đề.
Trong khi người người nhà nhà dùng bể chứa nước inox thì nhà chồng tôi vẫn dùng bể xi măng xây từ gần 20 năm trước đó. Chiếc bể xi măng ấy lại quá nhỏ để chứa nước cho một gia đình 6 người dùng.
Chưa kể, mỗi lần về quê, chồng tôi còn gọi anh chị em đến tụ tập gần như đủ 3 bữa/ngày. Một bể nước đầy có khi chỉ dùng một ngày đã hết. Trong khi đó, 4 ngày họ mới cấp nước sạch một lần.
Giải pháp của nhà chồng tôi là dùng nước mưa. Nhà anh có một chiếc bể xi măng khác dùng để chứa nước mưa. Nước mưa chảy từ trên mái xuống rót thẳng vào bể.
Mỗi lần về quê, đặc biệt là dịp lễ, Tết phải ở lại dài ngày, tôi đều sợ hãi. Ngay cả chiếc bể xi măng chứa nước sạch cũng mọc đầy rong rêu. Chiếc mái che nửa kín, nửa hở, mọi người thường dùng chiếc xô nhỏ nhúng vào lấy nước mà không để ý xô sạch hay dính bụi bẩn.
Ấy vậy mà tôi chỉ mong nước sạch trong cái bể ấy đủ để nhà tôi dùng trong suốt những ngày ở đây. Nhưng không, nước thì ít mà người dùng thì nhiều, thường chỉ chưa đến một ngày đã cạn. Nhà tôi phải chuyển qua dùng bể nước mưa mà nước trong chiếc bể ấy thì... tôi rất sợ.
Hồi mới về nhà chồng, tôi đã góp ý với chồng mua thêm bể inox để trữ nước. Anh chần chừ mãi, lúc thì bảo chưa có thời gian, lúc lại nói chưa sắp xếp được nơi để bể. Tôi gợi ý để bể nước trên mái nhà thì anh nói, sợ bể nặng, sập mái nhà.
Sau này có con nhỏ, thấy việc thiếu nước quá bất tiện, tôi càng gắt gao hơn việc này. Tôi bảo anh đập hai chiếc bể xi măng kia đi, thay vào đó là hai bể chứa nước inox cỡ lớn, đảm bảo trữ đủ nước dùng cho cả tuần. Nhà tôi không giàu nhưng cũng không khó khăn khi mua bể.
Chồng tôi lại bảo, chiếc bể xi măng gắn liền với tuổi thơ của anh, là kỷ niệm ông bà anh để lại nên anh không nỡ đập bỏ. Sau này tôi mới biết, thực ra người không muốn đập bể xi măng, thay bằng bể inox là mẹ chồng. Còn lý do vì sao thì tôi không biết.
Chuyện nước nôi khiến tôi ngại về nhà chồng, nhất là khi có con nhỏ. Mỗi lần về, tôi lại lo chuyện nước tắm, nước pha sữa, nước nấu đồ ăn cho con. Có lúc, tôi phải lén đem bình sang nhà hàng xóm, xin chút nước sạch về nấu nước cho con uống. Hoặc có lần, tôi phải cất công nhét chục chai nước lọc dưới đáy vali để về quê sẵn có nước dùng.
Nhưng con tôi vẫn không tránh khỏi những lúc phải tắm bằng nước trong bể nước mưa. Không hợp nước, con hay bị ngứa ngáy, mẩn đỏ khiến tôi xót ruột.
Vì chuyện này, vợ chồng tôi hục hặc với nhau liên tục. Anh vin vào chuyện tôi chê bai nhà chồng, khinh rẻ nhà chồng để giận dỗi, thậm chí mắng nhiếc tôi. Còn tôi thì chỉ nghĩ cách làm sao trì hoãn việc đưa con về nhà chồng, để không phải đau đáu lo về nguồn nước.
Theo Thanh Minh (VietNamNet)
- Dập tắt hoàn toàn đám cháy kéo dài suốt 10 ngày tại bãi rác ở Nghệ An (17:45)
- Nữ giám đốc địa ốc và chiêu trò chiếm đoạt hàng chục tỷ đồng qua các dự án ảo (17:34)
- "Lúa chín không cúi đầu": Thông điệp ý nghĩa hay sự sai lệch kiến thức trong ca khúc của Cẩm Ly - Hòa Minzy? (17:19)
- Thầy giáo thương binh lấy bằng tiến sĩ ở tuổi 73: Buổi dạy cuối khiến sinh viên xúc động nghẹn ngào (17:16)
- Nỗi day dứt sau một lần lầm lỗi: Khi sự quan tâm bị từ chối bằng im lặng (1 giờ trước)
- Hoạt động tài chính nổi lên như “mỏ vàng” ngầm của Thế Giới Di Động (1 giờ trước)
- Đây có thể là mẫu SUV điện giá rẻ nhất thị trường: Chỉ 184 triệu đồng, chạy 310 km mỗi lần sạc (1 giờ trước)
- Lỗ hổng an ninh khiến tay súng tiếp cận dạ tiệc ông Trump tham dự (1 giờ trước)
- Loại rau được ca ngợi “tốt nhất thế giới”, bán đầy ở chợ Việt (2 giờ trước)
- Khởi tố chủ cơ sở giết mổ "khống" hơn 20.000 con heo cho C.P. Việt Nam (2 giờ trước)