-
Con rể cũ muốn tái hôn, bố mẹ vợ ban đầu ủng hộ nhưng lặng người khi biết cô dâu là ai -
Vụ 5 học sinh đuối nước thương tâm ở Phú Thọ: Nhóm trẻ tắm sông, di chuyển ra giữa dòng rồi gặp nạn -
Bộ Quốc phòng chuẩn bị tiếp nhận Khu liên hợp thể thao quốc gia Mỹ Đình -
Quảng Ninh ngập lụt, sạt lở nghiêm trọng vì mưa lớn kỷ lục -
Lộ diện người phụ nữ chửi bới, đánh tài xế ô tô lớn tuổi ở Hà Nội, công an tuyên bố sẽ xử nghiêm -
Cơn sốt "săn" váy cưới Việt của các cô dâu phương Tây -
Ô tô bay nóc, biến dạng sau tai nạn trên cao tốc Móng Cái - Hạ Long -
Nhiều thủ tục đăng kiểm được bãi bỏ, doanh nghiệp nhập khẩu xe giảm gánh nặng -
Nguyên nhân mâu thuẫn vụ nữ sinh lớp 6 ở Đắk Lắk bị nhóm bạn đánh hội đồng, tình hình hiện tại đáng lo -
Nhân chứng kể lại diễn biến hỗn loạn vụ 2 cô gái bị hành hung ở Xuân Đỉnh, người dân mở cửa cho trốn nhờ
Tâm sự
09/07/2017 16:2125 tuổi rồi mà tôi cứ mặc kệ cuộc đời
Tôi không có động lực kiếm nhiều tiền, không muốn có người yêu, không yêu thích công việc nào đó.
| Ảnh minh họa |
Tôi 25 tuổi, ra trường được 2 năm, làm một công việc bình thường với mức lương 6 triệu, gọi là tạm đủ tiêu trong môi trường Hà Nội ngột ngạt này. Trước tôi có đam mê đi khắp nơi vô định hình, sống ở đâu đó thấy phù hợp, không thì tôi sẽ lại đi. Tôi muốn sống một cuộc sống như thế, sống vất vưởng. 2 năm trước tôi ra trường, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng mọi thứ để đi, tôi rất vui mừng khi chia sẻ điều đó cho gia đình và bạn bè - những người tôi cực kỳ tin tưởng. Bố mẹ nghe xong sốc, đổ bệnh vì tôi, bố mẹ cấm túc tôi một tuần ở nhà vì lý do: Con gái lấy chồng sinh con, sống bình thường, chứ đi kiểu đó là viển vông và không giống người bình thường, còn chồng con sẽ như thế nào, gia đình sống ra sao khi có một cô con gái thế?
Lần đầu tiên tôi suy nghĩ lại vấn đề này. Bạn bè nói tôi hoang tưởng, sinh viên sống quá nhàn nên có suy nghĩ điên khùng đó, tôi sẽ không bao giờ sống được ngoài ấy vì không có khả năng đó. Tôi nhận được 2 gáo nước lạnh, lần thứ 2 tôi suy nghĩ lại. Tôi đã khóc rất nhiều, trầm cảm đến mức bố mẹ sợ tôi bị tâm thần (vì nhỏ tôi từng lên cơn động kinh do bị viêm màng não). Mất hơn hai tháng tôi luôn chìm trong những suy nghĩ: Có nên dứt khoát ra đi khi vì chuyện của mình mà bố mẹ đổ bệnh đau ốm, bạn bè lo lắng, sốt ruột? Cuối cùng tôi lặng lẽ lên Hà Nội tìm việc, sống một cách bình thường. Tôi thấy ổn, giờ đây không thù ghét hay căm phẫn ai vì gia đình và bạn bè là những người tôi vô cùng yêu quý.
Tôi đi làm đều đều, ít đi du lịch vì cũng không có nhiều điều kiện về tài chính, thi thoảng cũng có suy nghĩ: "Có khi đó là sự bồng bột của tuổi trẻ thật". Có điều hiện tại tôi không có bất kỳ đam mê hay mục đích nào: không có động lực kiếm nhiều tiền, không muốn có người yêu, không yêu thích một công việc nào đó. Tôi không biết phải làm gì, 25 tuổi mà tôi cứ kệ đời. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Độc giả Hoài
Theo VnExpress.net
- Thưởng tiền cho phụ nữ sinh đủ 2 con trước 35 tuổi và miễn phí khám sàng lọc thai nhi (9 phút trước)
- Tiktoker 9 triệu fan bị bóc phốt tại Việt Nam: Tặng iPhone 17 rồi âm thầm đòi lại khi tắt máy quay (50 phút trước)
- Hà Nội: Chi tối đa 15 triệu đồng/tháng hỗ trợ hộ dân diện giải tỏa thuê nhà tạm cư (1 giờ trước)
- Đại sứ quán Anh gửi thư cảm ơn lực lượng chức năng Việt Nam vì triệt phá "Xôi Lạc TV" (1 giờ trước)
- Đằng sau danh sách dự World Cup 2026 của Brazil: Quyết định nhói lòng của Ancelotti và câu chuyện tấu hài từ dàn "cố vấn" (1 giờ trước)
- Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Doãn Anh vinh dự nhận Huân chương Lao động hạng Nhất (2 giờ trước)
- Trưởng khoa Dược bị bắt vì cầm đầu đường dây buôn lậu hơn 50 tấn caffeine sang "Tam giác vàng" (2 giờ trước)
- Mưa kỷ lục trút xuống một huyện ở Trung Quốc, hàng vạn người sơ tán khẩn cấp (2 giờ trước)
- Cháy chung cư ở TPHCM, hàng trăm cư dân tháo chạy thục mạng: Nguyên nhân từ vị trí không ai ngờ tới (2 giờ trước)
- Hà Nội triệt phá đường dây vận chuyển vàng lậu cực lớn: 8.000 cây vàng "ẩn" trong thiết bị điện tử (3 giờ trước)