-
Nhìn bát canh nguội lạnh trên bàn ăn, người phụ nữ quyết định trút bỏ gánh nặng chịu đựng suốt nhiều năm -
Xôn xao thông tin quá khứ của cô gái cầm guốc trong vụ hành hung tài xế taxi ở Quảng Ninh -
Kịp thời cứu 4 ngư dân trên tàu cá bị chìm ở vùng biển Đắk Lắk -
Cảnh báo nguy cơ nhiễm độc thủy ngân từ cá biển -
Ca sĩ Mạnh Quỳnh chống nạng, ngồi xe lăn về Việt Nam biểu diễn, xúc động xin lỗi khán giả -
Bức tâm thư xúc động của vợ cầu thủ Duy Mạnh trước giờ cùng chồng sang Mỹ phẫu thuật -
Hành trình ngọt ngào và khối "tài sản" đặc biệt của Việt Anh - Quỳnh Nga trước khi về chung nhà -
Từng tự hào vì lấy được chồng hiếu thảo, người phụ nữ chua chát nhận ra cái giá phải trả sau 3 năm kết hôn -
5 phim Hàn đáng xem dịp lễ 2/9: Đủ hài hước, lãng mạn để xem một mạch không chán -
Vì sao kính cường lực điện thoại vẫn nứt dù chỉ va chạm nhẹ?
Tâm sự
09/07/2017 16:2125 tuổi rồi mà tôi cứ mặc kệ cuộc đời
Tôi không có động lực kiếm nhiều tiền, không muốn có người yêu, không yêu thích công việc nào đó.
| Ảnh minh họa |
Tôi 25 tuổi, ra trường được 2 năm, làm một công việc bình thường với mức lương 6 triệu, gọi là tạm đủ tiêu trong môi trường Hà Nội ngột ngạt này. Trước tôi có đam mê đi khắp nơi vô định hình, sống ở đâu đó thấy phù hợp, không thì tôi sẽ lại đi. Tôi muốn sống một cuộc sống như thế, sống vất vưởng. 2 năm trước tôi ra trường, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng mọi thứ để đi, tôi rất vui mừng khi chia sẻ điều đó cho gia đình và bạn bè - những người tôi cực kỳ tin tưởng. Bố mẹ nghe xong sốc, đổ bệnh vì tôi, bố mẹ cấm túc tôi một tuần ở nhà vì lý do: Con gái lấy chồng sinh con, sống bình thường, chứ đi kiểu đó là viển vông và không giống người bình thường, còn chồng con sẽ như thế nào, gia đình sống ra sao khi có một cô con gái thế?
Lần đầu tiên tôi suy nghĩ lại vấn đề này. Bạn bè nói tôi hoang tưởng, sinh viên sống quá nhàn nên có suy nghĩ điên khùng đó, tôi sẽ không bao giờ sống được ngoài ấy vì không có khả năng đó. Tôi nhận được 2 gáo nước lạnh, lần thứ 2 tôi suy nghĩ lại. Tôi đã khóc rất nhiều, trầm cảm đến mức bố mẹ sợ tôi bị tâm thần (vì nhỏ tôi từng lên cơn động kinh do bị viêm màng não). Mất hơn hai tháng tôi luôn chìm trong những suy nghĩ: Có nên dứt khoát ra đi khi vì chuyện của mình mà bố mẹ đổ bệnh đau ốm, bạn bè lo lắng, sốt ruột? Cuối cùng tôi lặng lẽ lên Hà Nội tìm việc, sống một cách bình thường. Tôi thấy ổn, giờ đây không thù ghét hay căm phẫn ai vì gia đình và bạn bè là những người tôi vô cùng yêu quý.
Tôi đi làm đều đều, ít đi du lịch vì cũng không có nhiều điều kiện về tài chính, thi thoảng cũng có suy nghĩ: "Có khi đó là sự bồng bột của tuổi trẻ thật". Có điều hiện tại tôi không có bất kỳ đam mê hay mục đích nào: không có động lực kiếm nhiều tiền, không muốn có người yêu, không yêu thích một công việc nào đó. Tôi không biết phải làm gì, 25 tuổi mà tôi cứ kệ đời. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Độc giả Hoài
Theo VnExpress.net
- CLB Công an Hà Nội đoạt Siêu Cúp Quốc gia 2025/26 sau trận thắng thuyết phục trên sân Hàng Đẫy (20:18)
- Gặp giông lốc lớn gần cảng Cửa Lò, 2 tàu cá Nghệ An bị chìm trên biển (1 giờ trước)
- Bắt và bàn giao 3 đối tượng người Hàn Quốc bị Interpol truy nã đỏ tại TP.HCM (1 giờ trước)
- Viện KSND hoàn tất điều tra, đề nghị truy tố 6 cựu cán bộ công an và kiểm sát viên vụ nữ sinh tử vong ở Vĩnh Long (2 giờ trước)
- Bắt giữ 3 nghi phạm trong vụ "cải thảo ướp hóa chất gây ung thư" tại Trung Quốc (2 giờ trước)
- Thi thể nữ kế toán ở Đà Lạt được phát hiện nổi trên hồ Xuân Hương (2 giờ trước)
- TP.HCM đấu giá lô gần 40.000 xe tang vật bán dạng phế liệu, giá trung bình 700.000 đồng/chiếc (3 giờ trước)
- Phát hiện cửa hàng bán công khai đồ hiệu giả ở Bắc Ninh, chuyển hồ sơ xử lý hình sự (3 giờ trước)
- Nhìn bát canh nguội lạnh trên bàn ăn, người phụ nữ quyết định trút bỏ gánh nặng chịu đựng suốt nhiều năm (3 giờ trước)
- Giá vàng giữ nguyên, nhà đầu tư lỗ 4-5 triệu đồng trong 1 tuần (4 giờ trước)