-
Hai người mất tích ở Jeju đều liên quan một cảnh sát: Thi thể nữ du khách được tìm thấy gần nơi ở -
Thuyền chở 4 người bất ngờ lật trên sông ở Thái Nguyên, 3 người mất tích -
Bức ảnh hiếm về căn nhà cổ hé lộ nơi ở cũ của Đặng Lê Nguyên Vũ trước khi về “nhà trohang” -
Tử vi thứ 4 ngày 26/8/2026 của 12 con giáp: Sửu công danh thăng hạng, Dần tình duyên bấp bênh -
Khởi tố diễn viên Kiều Thanh và 81 đối tượng trong đường dây ma túy "khủng" tại Hà Nội -
Nam sinh mồ côi ở Đà Nẵng được xóa khoản nợ 1,7 tỷ đồng, xin dừng nhận hỗ trợ -
Kịp thời giải cứu người mẹ trẻ ôm con nhỏ định nhảy cầu Văn Lang sau mâu thuẫn gia đình -
Thái Bình Dương xuất hiện cùng lúc 4 cơn bão, chuyên gia lý giải nguyên nhân -
Siêu dự án hơn 40.000 tỷ đồng của Vingroup tại Bắc Ninh chính thức nhận đất, bước sang cột mốc mới -
Hà Nội: Nước sông dâng cao, gần 1.500 người dân bị cô lập, nhiều khu vực ngập sâu
Tâm sự
20/01/2019 15:38Chê cười mẹ chồng già còn cặp kè, đến lúc ông hàng xóm mất tôi mới ngớ người xấu hổ vì suy nghĩ nông cạn
Tôi làm dâu nhưng không phải sống chung với bố mẹ chồng. Không may, khi chúng tôi cưới được 5 năm thì bố chồng tôi qua đời. Mẹ chồng tôi ốm yếu khiến chồng tôi lo lắng và bàn chuyện đón bà lên ở cùng.
Ở cùng chúng tôi, bà không khỏe lên mà càng ốm nặng hơn. Bà gọi con trai đến bên giường bệnh vừa khóc vừa năn nỉ được về quê. Thương mẹ, chồng tôi quyết định cả nhà về quê sống. Tôi khó chịu nhưng vẫn phải đồng ý về quê theo chồng, đi làm cách trung tâm thành phố 30km. Chồng tôi bán nhà đi, mua thêm một chiếc xe ô tô để vợ chồng tôi di chuyển.
Về nhà, có mảnh vườn rộng rãi, mẹ chồng tôi nuôi gà, trồng rau và chuyện trò cùng hàng xóm, láng giềng. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm vì bà khỏe hẳn ra.
Bỗng một hôm tôi thấy bà cười tủm tỉm với ông cụ hàng xóm, rồi bà về mang chục trứng gà qua nhà ông. Để ý dần, tôi hay gặp bà lén mang rau, mang trứng, mang quà bánh sang thăm ông ấy. Tôi nghĩ thầm: "Bà bảo không sống được ở thành phố vì bí bách, hóa ra là vì bà nhớ ông hàng xóm đấy chứ! Bà già rồi còn cặp kè thế mà không thấy ngại với con cháu".
Tôi không nói gì với chồng mà cố tình dè bỉu mỗi khi bà sang thăm ông hàng xóm. Bà ngại ngùng tôi càng lấn tới: "Tiền chúng con biếu mẹ để bồi bổ, mẹ đừng có cái gì cũng mang cho ông Lân nhé. Ông ấy có con cái ông ấy tự lo. Mẹ đừng sang nhiều kẻo hàng xóm chê cười". Bà chỉ cười lặng lẽ mà không giải thích gì.
Hôm vừa rồi vợ chồng tôi cãi nhau. Tôi bực dọc suốt chặng đường về nhà. Tối về thấy bà để mâm cơm lạnh ngắt, hỏi con gái thì nó bảo bà mà đi thăm ông hàng xóm ốm, tôi bực mình nói luôn: "Già rồi còn ham chuyện vợ chồng hay sao mà giờ này bà còn sang thăm ông Lân. Anh không nói mẹ anh đi rồi xấu hổ với thiên hạ".
Chồng tôi cho tôi một cái tát đau điếng mắng tôi hỗn hào. Uất nghẹn, tôi khóc lóc ầm ĩ rồi cả tuần không nói chuyện với chồng. Không khí trong nhà nặng nề. Bữa cơm bà cũng mang lên phòng ăn riêng. Tôi đoán con gái lại mách bà chuyện vợ chồng tôi to tiếng.
Một tuần sau, ông Lân mất. Khi chúng tôi đi làm về thì thấy xã đến lo tang ma. Lúc này tôi mới biết ông ấy không có con cái. Tôi lên tầng hai thì nghe tiếng khóc thổn thức. Hóa ra đằng sau cánh cửa khép hờ, mẹ chồng tôi đang ôm một tấm ảnh cũ và khóc, người run rẩy.
Lúc này chồng tôi mới kéo mẹ vào lòng mà ôm lấy mẹ. Chồng tôi cũng khóc theo mẹ: "Mẹ ơi, bố đi rồi. Mẹ có muốn sang tiễn bố không? Con đưa mẹ sang nhé". Nhưng bà lắc đầu: "Không được đâu con, còn hàng xóm nhìn vào. Mẹ lấy bố con rồi, không thờ hai chồng được con ạ". Tôi đứng chết trân ở cửa phòng không dám thắc mắc về sự thật mới được tiết lộ.
Lúc này chồng tôi mới kể: "Ông Lân là bố đẻ của anh. Năm xưa, ông ấy gặp mẹ khi mẹ lên thành phố làm thuê. Ông Lân yêu mẹ và làm mẹ có bầu nhưng vì ông bị điều động đi công tác gấp nên không biết. Ngày xưa liên lạc khó khăn, mẹ không liên lạc được nên phải lấy bố. Bố biết mẹ có bầu trước thì đối xử tệ cả một đời. Nhưng bố cho anh cái họ cái tên, nên mẹ chịu ơn. Đến khi ông Lân tìm được mẹ, ông ấy mua căn nhà bên cạnh, lặng lẽ dõi theo cuộc sống của mẹ. Chính vì lý do này, anh đã đồng ý bán nhà cho mẹ được về ở gần ông Lân. Dù sao cả hai người cũng được an ủi lúc tuổi già".
Tôi rơi nước mắt vì xấu hổ. Vì sự ích kỷ và nhỏ nhen của mình, tôi chỉ để ý đến cảm xúc khó chịu khi phải về sống cùng mẹ mà không biết, cuộc đời bà nhiều đau thương như thế. Tôi còn nói giọng dè bỉu khi bà chăm sóc ông Lân thì hàng xóm còn cay nghiệt hơn nhiều. Tôi có nên khuyên mẹ tôi để tang ông? Tôi có nên động viên chồng tôi nhận cha và thờ cúng ông Lân không? Tôi ân hận quá.
Theo T.V (Helino)
- Hai người mất tích ở Jeju đều liên quan một cảnh sát: Thi thể nữ du khách được tìm thấy gần nơi ở (07:53)
- Giá vàng hôm nay 26/8: Vừa áp sát 4.700 USD, vàng thế giới quay đầu giảm (07:46)
- Thuyền chở 4 người bất ngờ lật trên sông ở Thái Nguyên, 3 người mất tích (07:35)
- Dự báo thời tiết 26/8: Bắc Bộ tiếp tục mưa giông, Trung Bộ có nơi vượt 38 độ C (07:25)
- Bức ảnh hiếm về căn nhà cổ hé lộ nơi ở cũ của Đặng Lê Nguyên Vũ trước khi về “nhà trohang” (07:15)
- Nét đẹp nhân văn trong tục cúng cô hồn mùa Vu Lan: Chuẩn bị chu đáo và thực hành đúng cách (1 giờ trước)
- Báo Thái Lan tự tin dự đoán "Voi chiến" tạo kỳ tích thắng 3-0 ngay tại Mỹ Đình (1 giờ trước)
- Thương chiến Bắc Mỹ leo thang: Canada giội "bão thuế" 20 tỷ USD trả đũa Mỹ (1 giờ trước)
- Nghi vấn Trùm CIA John Ratcliffe âm thầm tới Moskva giữa lúc xung đột Ukraine leo thang (1 giờ trước)
- TP.HCM đề xuất lập vùng phát thải thấp, hạn chế xe chạy xăng dầu vào trung tâm từ giữa năm 2027 (1 giờ trước)