-
Từ sự phản đối "trai ế" đến giọt nước mắt biết ơn cha dượng trong đêm tân hôn -
Miền Bắc đón không khí lạnh, chấm dứt chuỗi ngày nắng nóng gay gắt -
Ở vậy nuôi hai con suốt 6 năm, tôi bối rối trước điều kiện của bố mẹ chồng khi chuẩn bị đi bước nữa -
Thủ tướng Lê Minh Hưng chỉ đạo "nóng": Vận hành Bệnh viện Bạch Mai 2, Việt Đức 2 trong quý II -
Honda chính thức ra mắt "vua côn tay" 185cc mới giá 75 triệu đồng: Phân khúc trên Yamaha Exciter 155 -
Thảm kịch tại Đồng Nai: Lời cảnh tỉnh về "tử thần" rình rập từ giao thông hỗn hợp -
Gần một năm sau thiên tai, người dân Nghệ An mòn mỏi chờ đợi hỗ trợ, vì sao tiền vẫn "chưa đến tay"? -
Hà Nội: Cháy căn hộ chung cư 24 tầng trên phố Vương Thừa Vũ, khói đen bốc cao khiến nhiều người hoảng sợ -
Công bố hình ảnh vệ tinh siêu bão Sinlaku lớn nhất năm 2026: Cơ quan khí tượng lập tức cảnh báo nóng -
Vụ con gái 9 tuổi nghi bị mẹ ruột tác động vật lý 34 vết bầm: Người bố tiết lộ loạt tình tiết gây bất ngờ
Tâm sự
05/01/2015 17:42Chồng ung dung đưa vợ hai về sống cùng nhà với tôi
Ngày đó, lấy nhau, tôi nào đâu biết có ngày chồng sẽ phản bội mình một cách trắng trợn như vậy. Sinh con gái đầu lòng, tôi cảm thấy cuộc sống này đã bước sang một trang mới. Chồng suốt ngày cưng nựng tôi, chiều tôi lắm. Mẹ chồng tôi thì yêu quý tôi vô cùng. Ở nhà mẹ tôi làm nghề, tôi cũng cùng mẹ phụ giúp việc nhà và kiếm tiền, chứ tôi không có công việc nào cả. Mẹ đẻ tôi mất sớm, bố lấy vợ hai nên tôi phải đi lấy chồng ở cái tuổi chưa cần thiết. Vậy nên, với tôi, gia đình là cái gì đó mơ hồ, vì tôi đã thiếu tình thương của mẹ, còn bố thì lại có người đàn bà khác và con riêng.
Tôi lấy chồng có lẽ cũng là cách trút bỏ gánh nặng cho bố. Bố cầu mong tôi hạnh phúc. Có được người đàn ông yêu thương tôi hết mực, tôi cảm thấy yên tâm vô cùng. Nhận lời cưới anh tôi hi vọng cuộc sống của mình sẽ sang trang mới. Chồng sẽ yêu thương tôi và tôi sẽ không còn chịu cảnh cô quạnh, suốt ngày tủi thân vì thiếu thốn tình cảm nữa.
Nhưng, ngày vui chưa tày gang. Chồng tôi đi làm xa, tôi ở nhà cùng mẹ phụ giúp việc nhà. Hai mẹ con quý nhau, coi nhau như người thân. Chồng thi thoảng gửi tiền và nhà nhưng mấy tháng tôi mang bầu đứa con thứ hai, chồng không thấy gửi tiền về nữa với lý do công việc không tốt. Công việc không tốt mà tôi không thấy anh về. Tôi giục anh, gọi điện hối anh về thăm con, anh cũng không về. Anh bảo không có tiền về nhà chán.
![]() |
| Tôi giục anh, gọi điện hối anh về thăm con, anh cũng không về. Anh bảo không có tiền về nhà chán. (ảnh minh họa) |
Tôi không thể nào chịu được tình cảnh ấy, tôi đã khóc suốt mấy ngày, gầy rộc người đi, còn tưởng không thể nào giữ được con nữa. Thật may, con tôi cũng kiên cường.
Anh thông báo vợ hai có bầu và muốn đưa cô ta về nhà sống mà không hề để ý cảm giác của tôi và mẹ anh. Mẹ hiền cũng không biết làm gì con nhưng lần này bà cương quyết không chấp nhận. Bà bảo anh đưa đi đâu thì đi, bà không có con trai như anh và chấp nhận sống cùng con dâu. Còn anh, anh coi tôi như người dưng, cũng không bận tâm tới con của mình nữa. Hóa ra, từ khi anh không mang tiền về nhà chính là lúc anh có bồ và cung phụng cô ta. Tại sao có người con gái dại dột như vậy, tôi lại thấy đáng thương hơn đáng trách.
Ngay lúc ấy, tôi chỉ muốn bỏ nhà chồng về quê, nhưng về thì giờ tôi sống với ai. Thú thực, tôi không còn đường lui. Tại sao ông trời lại tàn nhẫn, tại sao lại khiến tôi trở thành người tiến thoái lưỡng nan thế này. Tôi phải đi đâu về đâu bây giờ? Thôi thì đành chấp nhận cảnh chồng đi sống với vợ hai, tôi sống với mẹ chồng, làm nghề cùng mẹ kiếm đồng tiền sống qua ngày. Vì tôi còn phải sinh con, còn phải có hai đứa con. Ai sẽ chăm tôi đây, ai sẽ là người nâng đỡ tôi nếu không phải mẹ chồng? Về nhà tôi thì mẹ kế sẽ nghĩ tôi thế nào, cũng khó cho bố tôi.
Bố tôi sẽ không muốn tôi về đó mà về đó cũng không sống nổi. Còn anh, anh bây giờ coi mẹ con tôi như người dưng, anh sống hạnh phúc với người ta, còn vợ con mình bơ vơ vậy đó…
Anh đi biền biệt từ đó không về, cũng không một cuộc điện thoại hỏi thăm con cái. Anh coi mẹ con tôi như không tồn tại. Con tôi cũng dần quên mất hình ảnh của bố rồi.
Bây giờ, hai đứa cũng đã lớn, con riêng của anh cũng đã lớn. 1 năm anh về nhà một lần gặp mẹ rồi lại đi mà không nói với tôi một lời nào, vợ chồng như hai kẻ thù. Tôi đau khổ lắm khi ngày ngày nhìn người đàn ông mình thương yêu mà không thể mở lời.
Người ta bảo tôi dở, tôi ngu khi sống ở nhà chồng trong khi chồng có vợ hai, họ có hiểu hoàn cảnh của tôi không?
Mấy năm trôi qua, bây giờ một lần nữa anh kiên quyết muốn mang vợ hai về. Mẹ chồng tôi thương tôi nhưng cũng đã xuôi vì dù sao anh cũng là con trai của mẹ. Với lại, bà cũng nhớ con trai, đi biền biệt bao nhiêu năm trời. Bà đồng ý cho anh đưa vợ hai về sống, anh không cần hỏi ý kiến của tôi. Phải rồi, anh chưa ly dị tôi là tốt rồi, còn cho tôi sống ở đây là tốt rồi. Nếu muốn, anh sẽ đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà chứ đừng nói là cho tôi sống ở đây. Có lẽ với anh, đây vẫn là sự nhân từ với tôi.
- Điểm nghẽn hạt nhân Mỹ - Iran: Nga ngỏ ý "giữ hộ" kho uranium bí ẩn (16:15)
- Từ sự phản đối "trai ế" đến giọt nước mắt biết ơn cha dượng trong đêm tân hôn (16:15)
- Đây là iPhone màn lớn, pin trâu rẻ nhất Việt Nam sở hữu phần cứng mạnh như iPhone 17 Pro Max (16:03)
- Đột kích "tổng kho" rượu không rõ nguồn gốc tại Hà Nội: Thu giữ gần 9.000 lít hàng vi phạm (28 phút trước)
- Miền Bắc đón không khí lạnh, chấm dứt chuỗi ngày nắng nóng gay gắt (41 phút trước)
- Nam du khách Hàn Quốc lĩnh án 20 năm tù vì giấu ma túy trong quần lót khi rời Việt Nam (45 phút trước)
- Iran đòi 5 quốc gia Ả Rập bồi thường tổn thất sau đợt oanh tạc của Mỹ và Israel (45 phút trước)
- Giá trị chuyển nhượng của Đoàn Văn Hậu giảm mạnh (52 phút trước)
- Ở vậy nuôi hai con suốt 6 năm, tôi bối rối trước điều kiện của bố mẹ chồng khi chuẩn bị đi bước nữa (1 giờ trước)
- Nguy cơ sức khỏe từ thói quen sử dụng đũa mốc (1 giờ trước)
