-
Bắc Ninh: Thông tin chính thức vụ xe tự chế rơi từ tầng 19, đè chết nam thanh niên ở tầng 1 -
Giá vé máy bay dịp 2/9 “nhảy múa”: Chặng Hà Nội - Đà Nẵng bất ngờ đắt nhất, tăng gần gấp đôi -
Thanh Hóa: Hốt hoảng tìm kiếm nữ sinh để lại "thư tuyệt mệnh", hóa ra bắt taxi đi chơi -
Công an Hà Nội thông tin vụ nhóm người hành hung cô gái và nam thanh niên giữa đường -
Australia bắn 21 phát đại bác chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm -
Ngỡ ngàng với số tiền phạt vụ cô gái 25 tuổi ở Hà Nội đăng bài bịa đặt, xúc phạm danh dự thiếu nữ 20 tuổi -
Khỏi zona hơn một năm, người phụ nữ vẫn bị những cơn đau như điện giật hành hạ -
Phát hiện người đàn ông nguy kịch nằm giữa rừng, hiện trường phát hiện nhiều dấu chân đáng ngờ -
3 thói quen ngủ tưởng bình thường nhưng có thể làm tăng nguy cơ ung thư -
Huấn Hoa Hồng kiếm tiền thế nào từ những buổi livestream có lượng view khủng trên mạng xã hội?
Tâm sự
31/08/2016 21:21Cô gái Việt lưu lạc đất Trung Quốc làm nghề rót bia tiếp khách
Ngày đầu tiên tôi trở thành cô gái ngồi bàn, tôi không biết nói tiếng Hoa, cũng không biết tiếp khách. Làm rồi tôi mới biết công việc không như chị gái tôi nói, nó thật sự tệ hơn rất nhiều. Họ sờ soạng tôi, mắng nhiếc tôi, thậm chí ép tôi phải ra ngoài đi khách.
Khi 18 tuổi, tôi bắt đầu có bạn trai. Tôi vô cùng hạnh phúc vì mọi thứ đến với tôi quá tốt đẹp, tôi không nghĩ sẽ có một ngày cuộc đời mình lại bước sang một ngã rẽ khác.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Năm tôi 20 tuổi bố mẹ tôi ly hôn khiến kinh tế gia đình suy sụp hẳn. Từ một sinh viên đại học năm thứ hai tôi phải bỏ học giữa chừng để đi kiếm việc làm phụ gia đình bởi vì tôi còn mẹ và em gái vừa vào cấp 2. Nhà cửa bố mẹ tôi cũng bán hết để xoay sở nợ nần và thuê một căn nhà ở tạm. Tôi kiệt sức hoàn toàn, tôi tự nói với bản thân mình rằng dù có khổ sở cũng phải chấp nhận chịu đựng chứ nhất định không thể làm gì có lỗi với bản thân, gia đình.
Năm tôi 24 tuổi mẹ tôi bệnh nặng, tôi cần tiền để chạy chữa cho mẹ. Từ lúc đó bạn trai, bạn bè biết gia đình tôi nợ nần cũng rời xa tôi. Tôi dường như suy sụp và muốn từ bỏ cuộc đời này.
Đúng lúc đó, chị họ đã ở bên cạnh động viên khuyên nhủ tôi theo chị sang Trung Quốc ngồi bàn rót rượu cho khách. Chị bảo tôi không cần làm gì nhưng mỗi tháng cũng có thể kiếm được hai nghìn USD. Khi nghe chị nói, tôi chấp nhận bỏ tuổi trẻ của mình để đổi lại cuộc sống ấm no cho những người mình yêu thương.
Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày tôi ra sân bay, trong người tôi trống rỗng. Tôi không có tiền, không dám gặp mẹ, gặp em.
Rồi ngày đầu tiên tôi trở thành cô gái ngồi bàn, tôi không biết nói tiếng phổ thông, cũng không biết tiếp khách. Làm rồi tôi mới biết công việc không như chị gái tôi nói, nó thật sự tệ hơn rất nhiều. Họ đến tìm tôi, sờ soạng tôi, mắng nhiếc tôi. Thậm chí ép tôi phải ra ngoài đi khách nhưng tôi không bao giờ chấp nhận điều đó.
11 tháng làm công việc này, tôi gặp đủ loại người, tôi nhận ra đàn ông thật đáng sợ. Và rồi tôi gặp anh - một người đàn ông lớn hơn tôi 10 tuổi. Bạn bè của anh gọi tôi lại để rót rượu, lần đầu tiên từ lúc tôi làm công việc này có một người đàn ông không chạm vào tôi, không nói chuyện với tôi. Và rồi duyên phận đến tôi lại gặp anh một tháng sau đó, lần này anh tò mò vì tôi không biết nói tiếng Hoa, không biết phục vụ khách, không biết ca hát, nhảy múa như những cô gái khác.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Những lần sau đó anh liên lạc với tôi, anh dạy tôi nói tiếng Hoa. Rồi anh ngỏ lời muốn tôi làm bạn gái của anh. Tuy nhiên khi biết anh có tình cảm với tôi, chủ nhà hàng đã cấm tôi gặp anh. Lúc này họ ép tôi tiếp khách nhiều hơn. Nếu không đáp ứng tôi bị họ đánh đập, bỏ đói.
Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian kinh hoàng đối với tôi. Tôi muốn về quê, muốn trốn xa nơi này. Tôi cũng nhớ anh – người đã bên tôi rất nhiều lúc tôi gặp khó khăn. Rồi tôi cũng gặp lại anh, tôi nhìn được trong mắt anh có một nỗi buồn nào đó. Và anh cũng thú thật đã ly dị vợ 2 năm và anh đang nuôi hai đứa con một trai một gái.
Anh nói tôn trọng tôi, tôn trọng công việc, anh nói tôi phải tự kiếm tiền còn anh không thể giúp đỡ tôi được.Lúc đó tôi vô cùng chán nản, tuyệt vọng.
Sau đó gần 1 tháng, nhờ chị họ tôi cũng trở về nước. Và ít tháng sau trong một lần tình cờ đi chợ tôi gặp lại anh. Lần này chính anh cầu xin tôi hãy cho anh cơ hội để được yêu thương, chăm sóc. Anh nói anh không thể sống thiếu tôi.
Hiện tôi vô cùng băn khoăn. Mặc dù có tình cảm với anh nhưng lo cuộc sống cho mẹ và em đã khiến tôi dường như kiệt quệ. Hơn nữa bây giờ tôi cũng không hề muốn xáo trộn cuộc sống này. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Độc giả Hoàng Liên (Cao Bằng)
Theo VietNamNet
- FIFA chính thức công bố thể thức FIFA ASEAN Cup 2026, tuyển Việt Nam tranh tài ở hạng đấu cao nhất (21:37)
- Hà Nội dự kiến đục thông hàng loạt vòm cầu Phùng Hưng, chia thành 5 không gian đặc sắc (21:33)
- Barcelona hồi sinh Rashford, mở lại cánh cửa trở về MU (42 phút trước)
- Khởi tố, bắt tạm giam người đánh 5 chú tiểu tại Chùa Bầu (53 phút trước)
- Phạt chủ quán cà phê vụ du khách bị tàu quẹt trúng, hất văng điện thoại khi quay clip (1 giờ trước)
- Vingroup đổi logo mới nhân dịp kỷ niệm 33 năm thành lập (2 giờ trước)
- Đánh bại đại diện Australia, CLB Công an Hà Nội làm nên lịch sử tại cúp C1 châu Á (2 giờ trước)
- Xử phạt 6 tháng tù người lái Mercedes chặn đường, hành hung tài xế taxi tại Hà Nội (3 giờ trước)
- Miền Bắc sắp hết nắng nóng gay gắt, dự báo thời điểm đón mưa dông diện rộng (3 giờ trước)
- Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Hạnh hầu tòa vì chiêu trò lừa đảo 1.200 tỷ đồng sâm Ngọc Linh (3 giờ trước)

