-
Hậu World Cup: Ông Park Hang Seo và Son Heung-min bị triệu tập ra Quốc hội điều trần -
Lật tàu ở Vân Đồn: Đã tìm thấy thi thể nạn nhân cuối cùng -
29 bộ hài cốt liệt sỹ được tìm thấy tại Công viên Lê Thị Riêng, hé mở bí ẩn mộ tập thể hai tầng từ Tết Mậu Thân -
Đóng 6 triệu/tháng tiền địa bàn, tài xế xe điện lớn tiếng hăm dọa khi bị xâm phạm: Đại diện hãng xe điện nói gì? -
Lời kể nhân chứng vụ bé gái 10 tuổi rơi xuống sông mất tích, mẹ quỳ gối trên bờ cả đêm mong có phép màu -
Lý do chủ bè nổi ở Nha Trang bán cá bò hòm 2,9 triệu đồng/kg bị xử phạt hơn 20 triệu đồng -
Tin bão mới nhất 10/7: Bão BAVI chốt điểm đổ bộ, cảnh báo Việt Nam xuất hiện diễn biến đáng lo -
Mong đón mẹ lên chăm cháu, người chồng bàng hoàng khi biết vợ âm thầm nhờ bạn bày cách để mẹ chồng về quê -
Phú Thọ bác thông tin "2 thí sinh chép bài, thi thử 4 - 5, thi thật 9 điểm" -
Đuối nước tập thể tại đập thủy lợi, 5 nữ sinh lớp 6 tử vong thương tâm
Tâm sự
02/01/2018 20:55Sống với chồng mà tôi phải đề phòng như trộm cắp vặt
Tôi lấy chồng được hơn một năm, có cháu nhỏ 5 tháng. Tôi sống với bố mẹ chồng và em gái chồng, bố mẹ chồng đều là công chức, vợ chồng tôi công việc ổn định, cuộc sống cũng không đến nỗi khó khăn nhưng giờ tôi thật sự thấy chán nản và không còn muốn vun vén gì nữa. Bố mẹ chồng nhìn chung khá tốt, đối xử tốt với tôi, bỏ qua vài chuyện xích mích nhỏ vì sống chung, không tránh được va chạm. Bố chồng là người uống rượu và nhậu nhẹt tại nhà suốt ngày, ông đi nói khắp nơi là ông cứ ăn chơi thoải mái, vợ chồng tôi đầy tiền. Mẹ chồng thì ai cũng bảo hiền lành quá đần đù, tôi không có ý khinh miệt, cũng không phải nghe người ngoài tác động, bản thân tự thấy cũng đúng. Ông bà chuyện to nhỏ trong nhà của vợ chồng tôi đều đi kể khắp hàng xóm, cái gì cũng để hàng xóm xen vào, góp ý.
Tôi không để ý lương lậu của bố mẹ chồng thế nào nhưng chưa bao giờ bồi dưỡng tôi bầu bí cái gì, mặc dù hàng tháng chúng tôi đều đóng góp, đi đâu làm gì cũng biếu tiền ông bà. Ông bà không chung đụng tiền nong một xu, đóng học cho con mà đùn đẩy nhau, ông không đưa tiền cho bà chi tiêu hàng ngày, lại suốt ngày cơm gà cá tiếp khách nhậu và rượu của ông, động nói tiền là ầm nhà. Con tôi mới sinh mắc bệnh lý sơ sinh, nằm điều trị một tuần mà ông bà chẳng hỏi han vợ chồng tôi có thiếu tiền không. Tiền tôi đi sinh vợ chồng lo hết, ông bà không hỗ trợ. Tôi cũng không đòi hỏi, thế mà tiền đi taxi ông bà xuống cũng xin con trai. Đành rằng không có lương, nhưng chính ông bà đều bảo lương đều phải nộp thuế thu nhập cá nhân cơ mà. Thành ra tôi sinh mà phát sinh nhiều tiền, chưa kể bé điều trị, may xoay xở được.
Tôi sinh xong nằm viện 7 ngày bố chồng xuống đúng 2 lần một tí rồi về, trong khi bạn bè hay ai rủ ông đi chơi, uống rượu là sẵn sàng xin nghỉ làm để đi luôn. Tôi cảm thấy tủi thân ghê gớm nhưng nghĩ mình con dâu, khác máu tanh lòng thì làm sao đòi hỏi người ta yêu thương mình. Em gái chồng tôi là đứa ghê gớm, bắt nạt tôi từ ngày đầu tiên tôi về. Ngay từ đầu em đã không ưa tôi, nhất quyết phản đối vì tôi không ăn chơi và không sành điệu, gia cảnh cũng bình thường. Tôi từ ngày trước cũng khá quý em, đến giờ phải từ mặt vì bị em chồng đánh. Em đổ cho tôi lấy đồ của em, chửi bậy văng tục với tôi. Tôi vừa sinh 3 tháng đã bị em chồng đánh, đạp vô bụng.
Những tưởng chỉ cần chồng yêu thương, hiểu và trân trọng vợ thì khó khăn cũng vượt qua. Vậy mà giờ tôi cũng không biết bấu víu vào đâu nữa, mất tin tưởng hoàn toàn nơi anh. Anh có tí máu bất cần trong người, cục tính và gian. Ví tiền tôi nhiều lần hao hụt, lúc ít lúc nhiều. Ít thì tôi không để ý, nhiều thì vài 3 triệu, nhiều nhất là tôi mất 10 triệu trong két; hỏi thì anh chối. Xong tôi làm căng lên anh mới nhận. Tôi xót tiền nói nhiều thì bị anh đánh, rất khổ và buồn. Lần đấy bố mẹ tôi phải đi cả trăm cây xuống để giải quyết.
Chồng tôi cũng rượu bia suốt, từ ngày có con thì bớt nhiều, gần như đi làm về chỉ ở nhà với vợ con, chăm con giúp vợ, dọn dẹp hộ vợ. Anh cũng gọi là khá hơn chứ thực ra rất lười, chỉ thích nằm và chơi game, lướt web, còn đâu mẹ chồng và tôi làm. Tiền lương hàng tháng chồng không đưa tôi đồng nào. Cũng vì bố mẹ như vậy nên chồng tôi cũng thế, không biết suy tính, không biết tích cóp để lo tương lai con cái. Anh chỉ góp tiền ăn cho bà, chưa đến 1/3 lương, còn lại chẳng đưa tôi để tiết kiệm xu nào.
Lắm khi tôi tưởng anh đã khá hơn rồi, thấy chi tiêu tiết kiệm hơn, tài khoản không rút vô tội vạ nữa, ít nhậu nhẹt đi. Vậy mà có lần anh lại lấy nhiều tiền không nói với tôi, tôi hỏi còn chối đây đẩy, không nhận. Tôi thấy mất niềm tin lắm, giờ phải cảnh giác với cả chồng. Trong lòng tôi thấy chán nản và thất vọng, vẫn yêu chồng và muốn vun vén cho gia đình nhỏ. Chồng tôi yêu con và thương vợ nhưng tôi thấy mất niềm tin, chỉ nghĩ anh nịnh bợ rồi đâm tôi sau lưng. Trên hết tôi thấy như đang sống với một kẻ trộm cắp vặt vậy. Tôi rất cần lời khuyên từ mọi người.
Theo Hoài (VnExpress.net)
- Tân HLV Bồ Đào Nha nói về khả năng triệu tập Cristiano Ronaldo sau World Cup (10/07/26 23:08)
- Ô tô dừng sát đường ray bị tàu hỏa tông nát ở Hà Nội (10/07/26 22:50)
- Bé trai 6 tuổi mất tích khi đến nhà bà ngoại chơi ở Hà Tĩnh (10/07/26 22:32)
- Kia Syros bản thuần điện lộ thông số: Cùng cỡ Venue và Raize, phạm vi 520 km, bảo hành pin trọn đời (10/07/26 22:16)
- Phát hiện bao tải tiền nặng gần 34kg gần sân bay (10/07/26 22:00)
- IU - Lee Jong-suk bị nghi "rạn nứt tình cảm từ lâu" (10/07/26 21:41)
- Giả vờ mua hàng, người đàn ông nuốt chiếc nhẫn kim cương trị giá cả tỷ đồng (10/07/26 21:24)
- Danh tính các nạn nhân vụ 5 nữ sinh lớp 6 đuối nước ở Lâm Đồng (10/07/26 21:00)
- "Giáo sư Xoay" rút khỏi "Anh trai vượt ngàn chông gai" sau ồn ào, hé lộ đời tư kín tiếng ít ai biết (10/07/26 20:45)
- Lý do Đinh Tiến Dũng Giáo sư Cù Trọng Xoay đột ngột rút khỏi Anh trai vượt ngàn chông gai 2026 (10/07/26 20:30)